Thuận tiện thu hoạch được một tình yêu tốt đẹp, tóm lại chính là may mắn một đời, Mạc Tước Phong luôn chiều vợ, dẹp bỏ người ngoài, thể hiện các kiểu tình yêu đẹp đẽ trên báo chí làm cho người ta cay mắt.
Theo lý thuyết Mạch Đóa Nhi “hot” rồi, Trần Hi người quản lý này cũng được sáng theo, nhưng sự thực lại không phải như thế, Mạch Đóa Nhi cực kỳ không hài lòng với người quản lý của mình, có thể nói là chán ghét, bởi vì cô luôn để nghệ sĩ trong tay mình đi đường ngang ngõ tắt.
Mạch Đóa Nhi ghét nhất như vậy, lại cộng thêm việc sau đó Trần Hi rất lạnh nhạt với Mạch Đóa Nhi, làm cho Mạch Đóa Nhi cảm thấy Trần Hi làm việc không có nguyên tắc, cũng không công bằng.
Mạch Đóa Nhi chỉ tùy ý mắng mỏ Trần Hi với Mạc Tước Phong hai câu, nói Trần Hi giống như tú bà lầu xanh thời cổ đại, khiến Mạc Tước Phong ghi nhớ trong lòng, Trần Hi bị công ty sa thải, nghệ sĩ trong tay cô cũng bị người quản lý khác thu nhận, nhưng không có một ai “hot” lên nổi.
Trần Hi bị công ty truyền thông Hải Lãng sa thải xong, đến công ty giải trí khác phỏng vấn làm người quản lý, nhưng không một công ty nào muốn nhận, Trần Hi cuối cùng cũng biết mình đắc tội với ai, có người nói cho cô biết tổng giám đốc tập đoàn giải trí Mạc thị muốn chèn ép cô.
Khiến cô không làm tiếp được trong giới giải trí.
Trần Hi muốn biết vì sao, khi thấy Mạc Tước Phong và Mạch Đóa Nhi tay trong tay, Trần Hi đã biết lí do.
Mạch Đóa Nhi xem thường nhất là nữ minh tinh không có tôn nghiêm đi nịnh bợ, để diễn một bộ phim mà không từ thủ đoạn, nhưng bây giờ Mạch Đóa Nhi có gì khác chứ, chỉ chẳng qua Mạch Đóa Nhi chỉ phục vụ một người.
Nhưng lại được gắn cái mác tình yêu, Mạc Tước Phong cho Mạch Đóa Nhi cái mác tình yêu, chứ không phải giao dịch thể xác bẩn thỉu.
Bởi vì tình yêu, cho nên mọi thứ đều là chuyện đương nhiên.
Trần Hi tức không chịu được trực tiếp phơi bày chuyện của Mạch Đóa Nhi và Mạc Tước Phong ra ánh sáng, nói Mạch Đóa Nhi được Mạc Tước Phong bao nuôi.
Đương nhiên Trần Hi cũng không sống trong giới được nữa, lúc chuẩn bị rời khỏi Giang thành, bị lưu manh bắt được, sau đó bị mấy tên lưu manh cưỡng gian, nhốt trong căn phòng không thấy ánh mặt trời, Trần Hi tuyệt vọng dùng dao gọt trái cây giết chết một kẻ lưu manh, sau đó bị lưu manh khác đâm chết, thi thể bị vứt xuống biển, bỏ mình trong bụng cá.
Ninh Thư: →_→
Đây chính là thái bình thịnh thế mà hệ thống nói, con mẹ nó, cuối cùng bị người ta giết còn thái bình thịnh thế?
Tâm nguyện của nguyên chủ: 1, cô không muốn bị Mạch Đóa Nhi và Mạc Tước Phong hại chết, phải khiến Mạch Đóa Nhi thanh cao thân bại danh liệt, tốt nhất khiến Mạch Đóa Nhi đau khổ giãy dụa dưới tầng lớp thấp hèn nhất trong giới giải trí, để xem cô ta còn có thể vênh váo tự đắc khinh bỉ người khác như vậy không, 2… nếu như có thể đối phó với Mạc Tước Phong, nguyện bỏ ra ba phần tư linh hồn.
Ninh Thư nhìn thấy tâm nguyện thứ hai của Trần Hi, hiển nhiên biết thân phận mình và Mạc Tước Phong sau này có cách biệt một trời một vực, một người chỉ là người quản lý không có địa vị gì, một người quả thực không khác gì thái tử gia Giang thành, bá chủ giới giải trí một lời nói có sức nặng ngàn cân.
Có thể hoàn thành thì sẽ có nhiều điểm tích lũy, nếu không hoàn thành thì thôi, hỏa lực của nhiệm vụ này đều tập trung trên người Mạch Đóa Nhi.
Đối với kịch bản này, Ninh Thư chỉ có thể nhìn trời, xem ra cần phải tăng cường điểm vũ lực của mình, còn về việc cuối cùng Trần Hi bị côn đồ cưỡng gian, vừa nhìn là biết có mục đích có dự mưu, đoán chừng là do Mạc Tước Phong cố ý.
Người như Mạc Tước Phong, tùy tiện bỏ ra một xấp tiền đã có người giúp hắn làm việc.
Ninh Thư rút giấy lau trên đầu giường xoa xoa cái mũi sụt sịt, ngồi trên giường chuẩn bị tu luyện, sau đó Ninh Thư phát hiện linh khí trong thế giới này quả thực ít đến mức làm cho người khác giận sôi, chỉ tu luyện được một chút khí lực bé tẹo.
Tuy nói là chỉ có một chút khí lực, nhưng cả người cũng thoải mái hơn, đổ mồ hôi toàn thân, đầu cũng không mê man như vậy nữa, chỉ là hơi đói bụng.
Ninh Thư tắm rửa xong thì đến phòng bếp mò đồ ăn, trong tủ lạnh tìm được đồ ăn đóng gói không biết đã để bao lâu, Ninh Thư ngửi thử thấy còn chưa hỏng, bèn dùng cái này làm bữa tối.
Vừa ăn bữa tối, vừa lấy điện thoại di động ra, trên di động có một vài tin nhắn quan tâm, đều là tin của nghệ sĩ trong tay mình gửi tới, hỏi thân thể của cô đã khá hơn chưa.
Ninh Thư không trả lời tin nhắn, ăn xong thì lấy sổ tay của nguyên chủ ra, trên đó có ghi chép những chuyện quan trọng.