” Bột cưu, ngân bột cưu chi phi lai phi khứ phi nghĩa ô.
Nghĩa ô kiều đầu tài căn bồ ( hồ lô bồ )
Đại bồ tiểu bồ đô đả ( trích ) liễu thặng điểm bồ chủy ( đế thỉnh trượng phu thông
Trượng phu hiềm ngã bồ thang khổ thanh thủy uyển trà hiềm ngã hồn,
Bạch mễ chử phạn hiềm ngã ô tế sa chức bố hiềm ngã thô,
Thế đầu lạc phát tố ni cô.
Ni cô tố vật thành. Hoa hoa nhai cẩu xả bố quần
Bố quần xả cá khuyết. Y thường lão sư bổ vật chuyển.
Tam nguyệt tam, tứ nguyệt bát, sơn lý bà nương bái bồ tát.
Chu bính mãn hoài tắc ( niệm sát ) thanh sài hôi mãn diện sát,
Trường mao hoa, mãn đầu sáp, mãn cước hoa hài đái hài bạt.
Thượng giai duyên hảm tiểu thẩm. Hạ giai duyên uy ( khiếu ) đại mụ ( niệm mã ) thông
Lộ tẩu khứ ngô lạp oa, xuất cước lưu khứ trượng thất bát,
Hồi đầu hoàn yếu mạ ngã tam bá điền ngạn hiệp.
Vật tri tự kỷ cước bản khoát vật khoát?
Hoành hướng lượng lượng thất thốn tam, trực hướng lượng lượng nhất xích bát.
“
(DG: Híc phần bài hát dân gian này mình chả hiểu gì, nhờ ai cũng hem dịch được, mình copy bản hán việt đây, ai thích tìm hiểu thì nghiên cứu nhá. )
Rất nhanh trà bánh được đưa lên, mọi người say sưa ăn điểm tâm xem Dụ Cáp Nhi ở bên cạnh hát xướng, còn có thể nhảy múa nữa. Bất tri bất giác làm cho mọi người quên đi chuyện tình không vui vẻ vừa rồi.
“Dụ Cáp Nhi, trí nhớ của muội thật là tốt, nếu như đổi lại là tỷ, thì không thể nhớ rõ nhiều ca từ như vậy đâu”. Chu Đức Phi đứng dậy đích thân đưa tới cho Dụ Cáp Nhi một chén nước, Dụ Cáp Nhi vội vàng khom lưng nói lời tạ ơn.
Đỗ Văn Hạo nghĩ thầm: ‘Vẫn là Đức Phi tỷ tỷ biết đối nhân xử thế. Khó trách Thái Hoàng Thái Hậu, Hoàng thái hậu cùng hoàng hậu đều yêu mến nàng như vậy. Hôm nay, xem ra muốn sống trong hậu cung thì không thể giống như Lưu quý phi, mà nhất định phải cẩn thận, thông minh và còn phải ăn nói khéo léo, mới có thể trụ được ở nơi này.
“Từ nhỏ đến lớn muội nghe hát rất nhiều, đương nhiên sẽ nhớ kỹ trong đầu, tỷ tỷ chúng ta cùng hát một khúc đi”.
Chu Đức Phi sửng sốt một chút, chỉ thấy hoàng hậu vừa cười vừa nói: “Đúng đó, như vậy rất hay, ta cũng đã từng nghe muội hát bài ‘ánh trăng’ nào đó nghe cũng rất êm tai”.
Chu Đức Phi đỏ mặt lên. Đi đến trước mặt hoàng hậu làm nũng: “Tỷ tỷ nghe muội hát lúc nào? Về ca hát muội một điểm cũng không thông”.
Hoàng hậu vươn tay ra, nhẹ nhàng cốc lên cái trái của Chu Đức Phi, nói: “Ngày sinh nhật của Hoàng Thượng, lúc đó có ta cùng với Lâm Tiệp Trữ đều ở trong nội cung uống rượu. Không phải muội đã hát cho Hoàng Thượng nghe sao. Muội mà nói là đã quên mất, ta thì nhớ kỹ lắm đó”.
“Nhưng… nhưng..” Chu Đức Phi có phần thẹn thùng, lắp bắp.
Thái Hoàng Thái Hậu vừa cười vừa nói: “Tại sao? Chỉ muốn hát cho Hoàng Thượng nghe, lại không muốn hát cho chúng ta nghe vậy?”
Chu Đức Phi “Ôi chao!” hai tiếng, giận dỗi dậm chân, quay đầu đưa tay khẽ đánh Dụ Cáp Nhi, oán trách: “Ngươi thật là xấu, được rồi! Đợi lát nữa tỷ tỷ hát xong, nhất định sẽ thu thập ngươi”.
Dụ Cáp Nhi thì che miệng cười khúc khích, đi đến ngồi bên cạnh Đỗ Văn Hạo.
“Nguyệt lượng xuất lai lượng đường đường đả khai lâu môn tẩy y thường, tẩy đắc bạch bạch đích, sái đắc thúy thúy đích. Nguyệt nhi loan loan tượng tiểu thuyền đái yêm nương lưỡng khứ thải vân chi nam. Phi liễu thiên lý vạn lý lộ phượng hoàng lạc tại ngô đồng thụ thông phượng hoàng phượng hoàng nhất bãi đầu tiên cái ngõa ốc hậu cái lâu thông đông lâu tây lâu đô cái thượng tái cái nam lâu già thái dương”.
Dịch nghĩa:
“Ánh trăng chiều sáng, mở cửa đi ra giặt quần y phục và xiêm áo, giặt giũ cho sạch sẽ, để phơi nắng cho khô. Mặt trăng hình lưỡi liềm như chiếc thuyền nhỏ lướt trên mây đi về phía Nam, bay qua ngàn dặm đường. Phượng Hoàng ở trên cây ngô đồng, Phượng Hoàng! Phượng Hoàng! Đầu tiên bay trên mái ngói, bay qua Đông Lâu, Tây Lâu, rồi sau đó cho ánh mắt trời ở Nam Lâu.”
Đỗ Văn Hạo có phần kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn nghe Chu Đức Phi tỷ tỷ ca hát. Tuy không phải là tuyệt vời vô cùng, nhưng cũng có thể nói là: véo von như chim hoàng oanh, lảnh lót động lòng người. So với Dụ Cáp Nhi thì có nhiều hơn một phần nhu tình cùng ý vị thành thục.
Dụ Cáp Nhi sau khi nghe xong, đầu tiên là đưa tay vỗ liên hồi, hầu hết mọi người đều có ý nghĩ giống như Đỗ Văn Hạo, đều bị giọng hát của Chu Đức Phi làm cho kinh ngạc đến ngây người. Mọi người đều quên vỗ tay, sau khi Dụ Cáp Nhi dẫn đầu lúc này tiếng vỗ tay mới vang lên ào ào.
“Đỗ đại nhân, Ninh công công nói là có chuyện muốn tìm ngài, phiền ngài qua đó một chuyến”. Chẳng biết lúc nào, một tiểu thái giám đi đến sau lưng của Đỗ Văn Hạo nhỏ giọng nói.
“Ninh công công? Là Hoàng Thượng tìm ra sao?” Đỗ Văn Hạo nhìn tiểu thái giám, cất lời.
“Nô tài không biết”.
Thái Hoàng Thái Hậu liếc nhìn Đỗ Văn Hạo, sau đó nói: “Được rồi. Ngươi đi đi, ta biết ngươi ở đây cũng cảm thấy khó chịu, bứt rứt. Tất cả đều là nữ nhân, không có ai nói chuyện cùng ngươi, nếu như Tiểu Ninh Tử gọi ngươi thì hơn phân nửa là hoàng thượng tìm ngươi có việc gì đó, cứ đi đi, chúng ta nghỉ ngơi ở đây là được rồi”.
Đỗ Văn Hạo như là được đại xá, vội đứng dậy. Sau đó vẫn không quên nhắc nhở: “Lão nhân gia, một lát nữa phải nhanh chóng trở về, gió sắp thổi rồi, đầu của người không thể thụ phong được”.
Thái Hoàng Thái Hậu mỉm cười gật nhẹ đầu, phất phất tay áo. Đỗ Văn Hạo nhìn Chu Đức Phi, hai người nhìn nhau mỉm cười, sau đó đó Đỗ Văn Hạo lập tức cất bước, rời khỏi hậu hoa viên.
Ra khỏi hậu hoa viên, thấy một thái giám đứng chờ sẵn ở cửa ra vào, bên người còn có một cỗ kiệu.
“Mời Đỗ đại nhân lên kiệu”. Thái giám cung kính xốc màn che lên, làm một thủ thế mời vào.
“Tại sao còn phải ngồi kiệu, đi bộ không phải là nhanh hơn sao? Có phải xuất môn đâu?” Đỗ Văn Hạo khó hiểu hỏi.
“Bởi vì là phải đi đến nhà của Ninh công công, cho nên lúc này mới phải mời ngài lên kiệu, ra khỏi cửa cung sẽ có xe ngựa đón ngài”.
Đỗ Văn Hạo bước lên cỗ kiệu nói với thái giám: “Tại sao? Ninh công công không ở trong cung ư?”
“Vâng! Không ở trong cung. Ninh công công bị bệnh, đã nằm ở nhà hai ngày nay rồi. Thật sự là đau đớn không thể chịu được, cho nên lúc này mới phải cho người tới mời ngài tới xem xét”.
‘Hắn bị bệnh khi nào, sao ta không biết?’ Đỗ Văn Hạo tự nhủ. Bất tri bất giác, cỗ kiệu đã ra khỏi hoàng cung, quả nhiên có một chiếc xe ngựa đang chờ ở đó, trên xe là một người mặc trang phục quản gia, thấy cỗ kiệu đi đến, lập tức xuống xe nghênh đón.
“Đỗ đại nhân, làm phiền ngài rồi, lão gia nhà ta thật sự là là đau nhức không chịu được cho nên mới phải mời ngài tới xem. Nô tài họ Tưởng, là quản gia của Ninh phủ.
Đỗ Văn Hạo đáp một tiếng rồi lên xe, xe ngựa đi rất nhanh từ cửa cung hướng về phía trung tâm mua bán.
Từ xưa dường như trong phủ đệ của thái giám đều có tam thê tứ thiếp. Đỗ Văn Hạo suy nghĩ, những thái giám này nghiêm khắc mà nói thì đều là những quái vật không phải nam cũng chẳng phải nữ, quan trọng nhất là không còn công năng cơ bản nhất của một người đàn ông, vậy những nữ nhân kia sao còn cam tâm tình nguyện chịu làm thê thiếp. Chẳng lẽ bọn họ xem trọng tiền bạc hơn ham muốn của thân thể hay sao?
Đỗ Văn Hạo đang đoán mò, đột nhiên xe ngựa dừng lại. Tưởng quản gia vén màn xe lên, nhìn Đỗ Văn Hạo cười lấy lòng: “Đỗ đại nhân, đã đến rồi! Mời ngài xuống xe”. Nói xong, đưa tay đỡ Đỗ Văn Hạo xuống xe.
Chỉ thấy ở trước mặt là hai đầu sư tử lớn được điêu khắc bằng đá cẩm thạch, trong miệng có ngậm viên châu, hai mắt trừng trừng, rất có khí thế. Trên cửa ra vào có một tấm biển, ở phía trên có khắc hai chữ ‘ Ninh phủ’, tường xanh ngói đỏ, đại thụ xanh biếc tỏa bóng râm, đúng là một nơi rất tốt để tĩnh dưỡng.
Lúc này đã thấy Ninh công công Ninh Đức Tài thân mặc một bộ y phục tơ lụa màu trắng, đích thân ra khỏi cửa tiếp đón, sau lưng còn có bốn năm nữ tử xinh đẹp trẻ tuổi đi theo, mỗi người đều có vài phần tư sắc, còn chưa đi đến trước mặt Đỗ Văn Hạo, đã hai tay ôm quyền, cười lớn một tiếng rồi cất lời: “Xấu hổ quá! Đỗ đại nhân, nghe nói ngài đang cùng Thái Hoàng Thái Hậu đi dạo hoa viên, thật sự là ta không còn cách nào khác cho nên mới phải mời ngài đến xem bệnh cho ta”.
Đỗ Văn Hạo thấy sắc mặt của Ninh công công tái nhợt, đôi môi cũng không có tý huyết sắc nào, mí mắt xanh xám, xem ra thật sự là bị bệnh rồi.
“Ninh công công đã mắc bệnh như vậy rồi, sao còn rời giường làm gì. Đi! Đi nhanh một chút, nhanh về nằm đi. Để cho ta xem ngài rốt cuộc là bị làm sao.
Ninh công công thân mật nắm lấy tay của Đỗ Văn Hạo, mấy phu nhân ở phía sau thì khon người làm lễ, đều õng ẹo hô lên: “Tham kiến Đỗ đại nhân”.
Đỗ Văn Hạo không nhịn được mà cảm thấy phần da phía sau lưng nổi lên rần rật, toát mồ hôi lạnh, hắn cố cười hai tiếng. Thấp giọng nói vào bên tai Ninh công công: “Công công diễm phúc thật không cạn nha! Các vị phu nhân dung nhan đều xinh đẹp như hoa, thật là làm cho Đỗ mỗ hâm mộ không thôi”.
Ninh công công cười to, đột nhiên ôm lấy bụng mình, bàn tay đang giữ Đỗ Văn Hạo cũng nắm chặt hơn, mấy nữ nhân vội vàng tiến lên tranh nhau đỡ lấy Ninh công công, tranh nhau hỏi han: “Lão gia, ngài làm sao vậy?”
Ninh công công đẩy họ ra, không hề vui vẻ cất lời: “Các ngươi một ngày ít dùng tiền bạc của ta đi, thì sẽ không đau nữa”.
Đỗ Văn Hạo nhịn cười, thấy mấy nữ nhân nhanh chóng thối lui sang một bên, không dám nói tiếp nữa.
Ninh công công kéo tay Đỗ Văn Hạo vào cửa chính. Đỗ Văn Hạo quan sát ngôi nhà, chiếm diện tích ước chừng trăm mẫu, liền âm thầm suy nghĩ Ninh công công cũng không phải là đèn đã cạn dầu không biết dùng tiền của trong nội cung. Nhà cửa như vậy so với những vị quan nhị phẩm tam phẩm chỉ hơn chứ không kém.
“Đỗ đại nhân, ngài vừa mới nói mấy vị phu nhân của ta xinh đẹp. Huynh đệ chúng ta nói vui vài lời, ngài cũng đừng quá để ý”. Đại sảnh, Ninh công công phân phó người dâng trà cho Đỗ Văn Hạo, sau đó vừa cười vừa nói.
“Ninh công công không cần khách khí như thế, cứ nói đi đừng ngại”. Đỗ Văn Hạo quan sát bình trà cùng với chén trà đều là những đồ sứ tốt nhất, phẩm chất hoàn toàn có thể so sánh với đồ sứ ở trong hoàng cung.
“Ngài nên nói về Thanh Đại tỷ tỷ của ngài kia kìa, đó mới gọi là tuyệt sắc giai nhân, mấy vị phu nhân của ta chỉ là dong chi tục phấn (hạng phấn son tầm thường). Đâu đáng để thưởng thức”.
Đỗ Văn Hạo có phần mất hứng, một thái giám lại nói về Thanh Đại tỷ tỷ như vậy, nhưng hắn là người ẩn giấu thái độ rất tốt, chỉ cười cười, nói: “Được rồi, ta vừa rồi thấy ngài đau, dường như là ở dạ dày” . Nói xong, mang hòm thuốc lấy ra chiếc gối bắt mạch đi đến bên người Ninh công công ngồi xuống, ra hiệu hắn đặt tay lên gối.
“Nói ra cũng có chút không phải, đã lâu lắm rồi, Đỗ đại nhân cũng biết. Ở bên người hoàng thượng, thường thường là ăn bữa hôm, bỏ bữa mai, cứ như vậy thời gian dài cho nên mới sinh ra căn bệnh này. Cũng đã tìm vài tiểu thái y xem qua, cũng để cho bọn họ khai phương bốc dược, nhưng đều không có tiến triển gì. Cho nên lúc này mới phải cầu tới ngài”.
Đỗ Văn Hạo gật nhẹ đầu, dấu hiệu tắc mạch, hiểu rằng Ninh công công là bị bệnh loét dạ dày, loại bệnh này trước kia hắn đã nghe Diêm Diệu Thủ nói qua một phương thuốc trị liệu rất hay, đó chính là lấy gan của con ba ba còn tươi sống, tiếp đó dùng lửa nhỏ rang cho thành màu vàng ngói, sau đó nghiền thành bột, tiếp theo ngâm vào rượu trắng, (Ước Khuyến Hào Thăng), đóng nắp bình. Mỗi ngày lúc lắc vài lần cho nó nhanh hòa tan hơn, ngâm như vậy mười ngày. Sau đó, mỗi ngày vào buổi sáng và buổi tối lúc bụng đói uống một thìa, dùng liên tục cho đến lúc khỏi bệnh.
Đỗ Văn Hạo ghi lại phương thuốc này cho Ninh công công. Ninh công công lập tức xem qua, những thứ ghi trên đó cũng không khó tìm. Thế là vội vàng phân phó hạ nhân đi chuẩn bị. Quả nhiên, Ninh công công sau khi đã dùng phương thuốc này của Đỗ Văn Hạo, thì đại khái một tháng sau, dạ dày không còn đau nhức nữa.