Lý Tiên Huệ tiến đến bên tai Tần Tiêu nói nhỏ:
– Việc này chàng đừng nói lung tung ra ngoài, là người của hoàng gia mới biết được… Lúc trước nha, Trương Xương Tông là theo Thái Bình công chúa, về sau Thái Bình công chúa mới đề cử hắn cho Vũ Hoàng. Hơn nữa nghe nói Trương Xương Tông có thể quen biết Thái Bình công chúa là do có quan hệ với Phong Nhị Nương.
Tần Tiêu mở to đôi mắt cả kinh nói:
– Phong Nhị Nương này thật không đơn giản, hóa ra còn chuyên dẫn mối cho hoàng tộc.
– Dẫn mối?
Lý Tiên Huệ nghi ngờ hỏi:
– Có ý tứ gì?
– Không có gì không có gì. . .
Tần Tiêu cười ha ha nói:
– Xem ra, ngày mai ta lại phải đi tới Bách Linh Lung. . .
Lý Tiên Huệ oán hận bẹo má Tần Tiêu:
– Còn đi nữa, thật không biết xấu hổ mà.
– Không đúng không đúng. Nàng nghe ta giải thích đã…
Tần Tiêu cười ha ha nói:
– Bản án này có chút đáng ngờ, ta muốn tìm Phong Nhị Nương hỏi chút ít manh mối.
– Vậy à! Là hỏi cô nương ngồi trên đùi cùng uống hoa tửu sao?
Lý Tiên Huệ không thuận theo không buông tha:
– Đều do Tam ca cùng A Man ca ca làm xấu chàng, lúc nào họ đến thiếp phải mắng họ mới được.
– Yên tâm đi, lão bà tốt của ta!
Tần Tiêu một lần phát lực đẩy Lý Tiên Huệ lên giường, nằm đè lên trên nói:
– Ngày mai ta đi Bách Linh Lung, đem hung khí để ở nhà, không mang theo trên người tốt rồi, cam đoan không phạm sai lầm!
– Hung khí?
Lý Tiên Huệ nhất thời không có hiểu rõ ràng, nhưng lập tức bừng tỉnh đại ngộ, mắc cỡ nói:
– Chàng nói bậy bạ gì đó. Làm sao để ở nhà được, nó có phải là túi tiền hay chìa khóa đâu.
– Hắc hắc!
Tần Tiêu cười tà tà nói:
– Mang súng không có đạn là được mà, đến đây nào, lão bà đại nhân.
– Cái gì cơ, cái gì là súng, cái gì là đạn…
Lý Tiên Huệ thẹn thùng vội hỏi, nhưng lập tức không còn thanh âm nào nữa…
Ngày hôm sau sáng sớm, Tần Tiêu cùng Mặc Y, Phạm Thức Đức liền đi ra cửa, thẳng đến Bách Linh Lung.
Trong lòng Tần Tiêu nghi hoặc là: ba bộ thi thể duy chỉ có một cỗ bị cắt đi *** (ngực). Rất có thể chính là vì che dấu dấu hiệu nhận biết thân phận và địa vị của người chết. Bởi vậy có thể suy đoán, người chết rất có thể giống như là Lý Tiên Huệ, có hình xăm nào đo. Không nghĩ tới Phong Nhị Nương thật sự có bổn sự Thông Thiên Triệt Địa. Ngay cả Thái Bình công chúa cùng Trương Xương Tông đều có thể tạo mối qua hệ. Trách không được thu cả đấu vàng như hạc giữa bầy gà tại chợ phía Tây. Nữ nhân này, thật sự là không đơn giản!
Tần Tiêu chọn lấy thời gian hơi sớm, Bách Linh Lung còn không có chính thức mở cửa buôn bán. Rất nhiều khách làng chơi kỹ nữ còn ôm nhau ngủ. Quy nô quét rác nhận ra Tần Tiêu, liên tục chạy tới thông báo gọi Phong Nhị Nương tới.
Phong Nhị Nương phong hoa tuyệt đại, uốn éo mềm mại đi ra, vẻ mặt cười quyến rũ nói:
– Ồ! Là Tần tướng quân! Sáng sớm đã tới sao… Thật là khiến người mừng rỡ! Lần trước ngài đi vội vã như vậy, ngay cả hồng bao cũng chưa kịp đưa cho ngài. Nhanh! Người đâu, quản lý một gian nhã các tốt nhất mời Tần tướng quân cùng các bằng hữu của hắn vào đi nghỉ ngơi, hảo tửu thức ăn ngon đều nhanh lên bày ra.
Tần Tiêu cũng không làm mất mặt nàng, mặc kệ lời mời mọc của nàng, hắn tiến vào một gian nhã các.
Phong Nhị Nương tự mình rót thêm rượu cho ba người, nàng cười cười nói:
– Tần tướng quân sớm như thế đã tới, còn mang theo cô nương cùng đi, không phải đến uống hoa tửu, là tìm ta có việc gì?
Tần Tiêu cười cười:
– Phong lão bản thật là người thẳng tính, Tần Tiêu cũng không vòng vo tam quốc.