Hội trường rơi vào im lặng.
Như thể đột nhiên bị đóng băng, tất cả những người nãy giờ nhìn chằm chằm Raymond cùng Ôn Hủ Hủ đều bị giọng nói này thu hút nhìn về phía hắn.
Kể cả Raymond.
Giọng nói này, quả thật có chút đáng sợ.
“Anh là ai? Ai cho anh bước và sơn trang của Raymond tôi, có phải anh không muốn sống?” Raymond gầm lên, trên mặt anh ta lộ rõ vẻ tức giận vì bị quấy rầy.
Nhưng người này hiển nhiên không để anh ta vào mắt.
Từ trong bóng tối tay ôm con trai thong thả đi ra. Đập vào mắt mọi người là một người đàn ông cao ngạo mà uy nghiêm, hắn chậm rãi bước đi, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng lãnh đạm, không cảm xúc. Thế nhưng, khi hắn vừa bước vào, khí chất cao quý cao ngạo từ trong xương cốt của hắn đã vô thức khiến cho tất cả mọi người ở đây kinh ngạc!
Lạ thật, người này là ai?
Người đang đang đứng ở đâyđây rõ ràng là giàu có hoặc là quý tộc, nhưng vì sao hắn vừa xuất hiện?
Mọi người lại không hẹn mà cùng đều cảm giác được sự áp bức đến từ trên người hắn.
Tất cả mọi người theo bản năng tụm lại với nhau.
Ngoại trừ Ôn Hủ Hủ!
“Những lời này, hẳn là tôi hỏi anh mới đúng, tại sao anh lại đụng vào mẹ của con tôi? Anh muốn gia tộc Raymond của anh hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này phải không?”
Cuồi cùng hắn cũng mở miệng, ôm đứa nhỏ đi tới chỗ có ánh sáng, giọng nói rất êm tai, giống như cát mát trong đêm.
Nhưng càng nghe càng đáng sợ.
Đồng tử của Raymond nhất thời co rụt lại!
Mẹ đứa nhỏ?
Anh ta cúi đầu nhìn về phía cô còn đang bị mình nắm lấy. Lại phát hiện, cô lúc này cũng đang nhìn chằm chằm người đàn ông đột nhiên xuất hiện này. Hai mắt tròn xoe thật lâu cũng không nhúc nhích.