Hạ Nhi nhíu mày, cô dùng sức vùng ra, nhưng làm thế nào cũng không giãy ra được.
Khương Tình lúc này bỗng cúi đầu xuống nhìn cô.
Ngay tại lúc hai ánh mắt chạm nhau, trên khuôn mặt bình tĩnh đến dị thường của Khương Tình đột nhiên hiện ra vẻ tươi cười, hàm răng trắng bóng, con ngươi nâu sẫm chợt sáng lên như ánh sao, ánh mắt ấy nhìn thẳng vào mắt cô, khiến cô phát hoảng.
Vẻ tươi cười sáng lạn, trong nháy mắt đã đốt sáng đáy lòng sâu thẳm mờ mịt của cô, làm cô không thể không chuyển dời tầm mắt.
Khương Tình đột ngột giơ tay lên.
Hạ Nhi hơi ngây ra một chút.
Thấy Khương Tình giơ tay lên mặt mình, cô hốt hoảng hỏi theo phản xạ:
“Làm gì đấy?”
Khương Tình không để tâm tới lời nói có ý tứ kháng nghị của cô, ngón tay gầy nhẹ nhàng vuốt lên môi cô, chỉ cảm thấy cánh môi nơi đầu ngón tay thật mềm mại, nhất thời bỗng không nỡ rời đi.
Hạ Nhi thấy Khương Tình làm động tác này, lại càng đứng đờ ra, không kịp có bất kỳ động thái gì, chỉ còn biết chớp mắt liên tục.
Ngón tay thon dài cứ dừng lại trên khóe môi cô không chịu di chuyển.
Nhưng chỉ một lát sau Khương Tình đã nhanh chóng lấy ngón tay xuống, rồi cười:
“Môi em mềm quá.”
Chất giọng trầm trầm, dường như lại còn mang theo ý cười nồng đậm.
Hạ Nhi mở lớn mắt, phát giác ra trái tim mình đang đập rất nhanh, vội vàng trấn tĩnh bản thân, gằn giọng:
“Buông tôi ra.”
Khương Tình nhìn cô, hơi cúi đầu rồi lại ngẩng lên, dứt khoát phun ra một chữ:
“Không.”
Trái tim Hạ Nhi như ngừng đập, cô ngẩng phắt lên nhìn Khương Tình.
Khương Tình hơi đổ người về phía cô, đôi mắt nâu sẫm tuyệt mỹ vẫn nhìn cô không hề rời đi, vòng tay ôm lấy eo cô vẫn rất vững chắc, bờ môi mỏng từ từ dán sát lại, khoảnh cách với môi cô chỉ một làn hơi thở, ngữ khí dịu dàng:
“Chết cũng không buông.”
Hạ Nhi sửng sốt, câm lặng.
Cô phát hiện ra, hôm nay trên người Khương Tình toát ra một thứ gọi là tính xâm chiếm, vô cùng bá đạo.
Hạ Nhi đờ người trong giây lát, ngay sau đó như bừng tỉnh, hơi ngẩng đầu lên, hất cằm, có phần kiêu ngạo:
“Cưỡng ép người khác bây giờ đã thành thú vui tao nhã của Khương chủ tịch cao cao tại thượng sao?”
Câu nói này tràn đầy ý thù địch, nhưng Khương Tình không hề tức giận, ngược lại hỏi cô với vẻ thản nhiên:
“Hiện tại ở trong lòng em. Tôi là loại người gì vậy?”
Hạ Nhi bật cười, nhướng mày nhìn bàn tay đang giữ lấy eo mình rất chặt, không chút khách khí:
“Loại người không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. Cho dù bề ngoài trông có ôn hòa dịu dàng thì bản tính vẫn là một người tàn nhẫn đến cực điểm.”
Khóe miệng Khương Tình hơi rướn lên, vẫn không nóng không lạnh cười ôn ôn nhuận nhuận, nụ cười ấy nhẹ nhàng đong đầy trong ánh mắt, giống như chứa đựng cả dòng suối nguồn trong vắt:
“Em nói không sai. Nhưng vẫn còn thiếu sót một điểm.”
Bàn tay như ngọc siết lấy vòng eo của cô, Khương Tình hạ giọng rất thấp:
“Tôi thà tàn nhẫn với chính bản thân mình, cũng không thể nào tàn nhẫn nổi với em.”
Những lời này của Khương Tình nói ra hết sức nhẹ nhàng, thản nhiên, nhưng đã nói cạn không biết bao nhiêu bi thương lạnh lẽo.
Tâm trạng của Hạ Nhi trở nên kích động, cô liều mạng giãy giụa muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Khương Tình, nhưng hành động ấy cũng không thể làm cơ thể đang dính sát vào người cô suy chuyển nửa phân, cả thân thể cô bị giữ chặt vào lòng, Khương Tình đột ngột cúi đầu xuống tìm kiếm bờ môi cô.
Giây phút hai đôi môi chạm vào nhau, Hạ Nhi lập tức nghiêng đầu qua né tránh môi Khương Tình, đôi mắt hổ phách trợn tròn, nghiến răng nghiến lợi mắng:
“Khốn kiếp!!”
Một giây sau, cằm cô bị Khương Tình giữ chặt, ngay sau đó xoay khuôn mặt cô lại, môi mỏng chuẩn xác hạ xuống, cướp lấy môi cô.
Khóe môi nhói lên cơn đau.
Khương Tình cắn môi cô — Là cắn.
Lát sau, Khương Tình thả cằm cô ra, lấy ngón tay quẹt nhẹ vết ửng đỏ trên khóe môi cô, cười khẽ:
“Em mắng tôi khốn kiếp, tôi sẽ khốn kiếp cho em xem.”
Hạ Nhi hoang mang thảng thốt, cô nghiêng đầu qua, hơi thở như lan như sương rất gần, phả xuống làn da trên khuôn mặt nhẵn mịn non mềm của cô.
Gần gũi đến mức này lại khiến Hạ Nhi bất giác nhớ đến ba ngày trước, những kích tình như thật như mơ kia.
Cô giật giật khóe môi, nhưng quả thật không dám mở miệng ra mắng nữa.
Khương Tình cũng không tiếp tục cưỡng ép cô, bật cười rất khẽ, nụ cười nơi khóe miệng tuy khẽ khàng nhưng lại giống như chất chứa đầy sự dịu dàng.
“Khương chủ tịch dường như đã nhận ra được một đạo lý nhỉ?”
Giọng nói Dung Lạc thâm trầm, nói xong liền quay đầu nhìn Hạ Nhi, dằn mạnh từng từ từng chữ để bổ sung toàn bộ ý tứ của mình:
“Biết rõ kết quả của sự thỏa hiệp và nhân nhượng là hại người hại cả mình, nên bây giờ quyết định dốc hết sức tranh giành với tôi — Bất chấp thủ đoạn.”
Bốn chữ cuối cùng của Dung Lạc nhấn rất mạnh.
Khương Tình nhìn Dung Lạc, gương mặt vẫn ôn hòa nhã nhặn, những tia sáng âm trầm lạnh lẽo trong đôi mắt lại khiến người ta không rét mà run.
“Bất chấp thủ đoạn thì đã sao? Còn hơn là nén nhịn cam chịu đánh mất. Tôi cũng đang muốn thử xem Dung tổng đây còn bao nhiêu chiêu số để chia rẽ tình cảm của người khác.”
Dung Lạc cười lạnh:
“Tôi chưa đạt được mục đích, nhất định không bao giờ từ bỏ. Chủ tịch Khương! Tôi cũng muốn xem xem, trong chuyện tình cảm giữa cô và Hạ Nhi, cô lật ngược tình thế kiểu gì?”
Từng câu từng chữ Dung Lạc nói sáng lóe lên như lưỡi dao, quét qua quét lại như chứa đựng cả một trời bão tố.
Khương Tình nhíu mày.
Ngay thời khắc ấy, Hạ Nhi dùng sức giật mạnh cổ tay mình ra, cũng thành công thoát khỏi cánh tay đang siết lấy eo mình của Khương Tình, lùi về sau mấy bước.
Khương Tình quay đầu lại nhìn cô.
Hạ Nhi cũng không né tránh, nhìn chằm chằm Khương Tình.
Khuôn mặt Khương Tình như nhòe đi giữa quầng sáng của ánh đèn, đôi mắt nâu sẫm đã từng khắc rất sâu vào tâm hồn cô, nhưng lúc này lại ẩn chứa một thứ gì đó làm khơi gợi nỗi đau tâm hồn của cô lên.
Hạ Nhi ghét cái cảm giác lí trí của mình dần mất sạch trước nữ nhân này, nhưng lại không thể từ chối nó.
Tình yêu như đã thấm sâu vào cốt tủy của cô, cho dù không có nữ nhân này ở bên cạnh, cô vẫn không thể làm cho nó vơi đi.
Khương Tình nhìn cô rất lâu, nhưng cô liền hạ tầm mắt xuống, không nhìn thẳng vào đôi mắt nâu sẫm trầm lặng ấy nữa.
Khương Tình sững người, chẳng hiểu sao trong lòng lại đau nhói lên.
Khi lên tiếng, giọng nói vốn trầm ấm cũng khẽ và dịu dàng hơn rất nhiều, nhưng vẫn có gì đó rất ưu thương:
“Bảo bối…”
Hạ Nhi cuộn chặt bàn tay lại, móng bấm chặt vào lòng bàn tay có chút đau đớn.
Khi ngước lên nhìn Khương Tình, ánh mắt cô chợt chuyển lạnh, ngữ khí lãnh đạm:
“Đừng gọi tôi như vậy nữa.”
Khương Tình nghe vậy, đôi mày nhíu lại, tuy chỉ trong khoảnh khắc nhưng đủ khiến đôi mắt vốn đã sâu không lường được nhuốm một màu lạnh lẽo.
Không đợi Khương Tình nói gì thêm, Hạ Nhi quay đầu nhìn Dung Lạc, ánh mắt không hề ấm áp:
“Cả hai xong rồi đúng không? Bổn tiểu thư còn có việc phải làm. Thứ lỗi không hầu nổi hai người.”
Dứt lời, cô quay đầu nhìn Khương Tình, cười đến lạnh nhạt xa cách, từng chữ từng chữ nhấn mạnh:
“Tôi không cần biết trong đầu cô đang suy nghĩ cái gì, nhưng những lời mà tôi nói với cô ba năm trước vẫn không thay đổi. Tôi và cô — ân đoạn nghĩa tuyệt. Không còn liên quan đến nhau nữa.”
Khương Tình sững người, nhìn vào mắt cô.
Không còn thấy được nhu tình yêu kiều và nét mặt hạnh phúc nồng đậm không thể hòa tan được lúc trước trong mắt cô, mà thay vào đó chính là gương mặt mỉm cười, sắc mặt bình thản, giống như nhìn một người quen.
Nhưng cũng chỉ là một người quen mà thôi.
“Tôi đã nói với em rồi.” Khương Tình bất thình lình lên tiếng, ánh mắt vẫn khóa chặt gương mặt Hạ Nhi, nở một nụ cười đắng chát, ánh nhìn hoàn toàn âm u, lạnh lẽo: “Trừ khi tôi chết.”
Ngay sau đó chỉ cười hờ hững, dư vị trong nụ cười ấy rất bi thương, lại có chút chua chát khổ sở.
Khương Tình buông mi mắt xuống, không nhìn cô nữa.
Hạ Nhi chỉ cứng đờ giây lát, sau đó cô mím chặt môi, xoay người, dặn dò Khương Ngọc đưa Lương Hạ trở về, còn bản thân thì đi về một hướng khác trong biệt thự.