– Không phải thằng nhóc đó.
Tôi trợn tròn mắt đầy cảnh giác khi thấy người đàn ông đứng trước mặt tôi rút ra một thanh đoản kiếm sắc bén. Thanh kiếm đó phản chiếu một ánh sáng trắng rạng rỡ đến chói mắt rọi thẳng vào mặt tôi.
Người đàn ông đó nở một nụ cười nham hiểm:
– Mày đã thấy mặt tao rồi, giờ đành tiễn mày về cõi bồng lai thôi.
Tim tôi đập thình thịch như muốn rớt ra ngoài, tôi bắt đầu đắm chìm trong sợ hãi tột độ, hình như ông ta có một thứ sát khí ác liệt đang gầm gừ như một con sói khát máu định vồ lấy tôi.
“Bộp..”
– Ông này là ai vậy? – Một giọng nói quen quen vang lên.
Người đàn ông hạ cánh tay trái đang đở phần đầu của mình xuống rồi đưa mắt lúng liếng nhìn về phía trái của mình. Thì ra, người vừa mới đá ông ấy một phát đó là Phong Duy.
Tôi quên mất thằng Duy là võ sinh của câu lạc bộ Taekwondo, hiện tại đang giữ đai đen nhị đẳng. Mặc dù trong lớp không dám đánh ai nhưng có một lần tôi đã từng thấy nó đánh ác liệt như thế nào khi lên sàn đấu, những đối thủ mà nó hạ có người bị bất tỉnh hoặc có người bị nó hạ trong vài giây và mới vừa rồi nó đạt được huy chương vàng quốc gia khiến ai trong lớp tôi cũng xem nó bằng một ánh mắt kính phục.
Ông ta phấn chấn:
– Ôi! Thú vị quá, nào lại đây chơi đùa với tao một chút.
Phong Duy mỉm cười, nó lùi về phía tôi nói thầm thì:
– Mau ra chỗ bể dội nước đi.
Tôi liền nghe theo lời nó đi từ từ về phía bể, ánh mắt tôi vẫn nhìn quăm quắm người đàn ông đó như thể chỉ cần rời một giây thôi thì tôi sẽ chết. Thoáng chốc đã đến được nơi an toàn, tôi đưa mắt nhìn về phía trước thì thấy thằng Duy đang thủ thế, vẻ mặt đầy tự tin.
Người đàn ông đút thanh đoản kiếm vào vỏ kiếm rồi lùi chân trái ra phía sau tạo ra một tư thế như đang ép dọc. Ông ta nói với kiêu ngạo:
– Đối với thằng nhóc như mày tao chỉ cần vài giây thôi.
Thằng Duy liếm đôi môi khô của mình:
– Vậy sao, chắc ông bác đây cũng là người đấu võ mồm ghê lắm nhỉ, thôi được chơi đùa một tí với ông cho vui nào.
“Sẹt..”
Vừa mới chớp mắt đã không thấy người đàn ông đó đâu, tôi liền đảo mắt về phía bên phải thì thấy một thứ dung dịch đỏ thẳm bắn phụt ra. Có vẻ như tôi sợ máu, tôi thật sự sợ hãi trước cái màu đỏ luôn ám ảnh tôi từng ngày ấy.
Khắp cơ thể tôi bấy giờ run lên lập cập, hình như mọi thứ tôi thấy trước mắt mình đều là màu đỏ chói.
Người đàn ông đó thu cây kiếm dính đầy máu tanh lại vào trong vỏ rồi phóng nhanh ra khỏi nhà vệ sinh, dù đã đi khuất nhưng giọng nói khàn khàn vẫn còn vang vọng:
– Thật yếu đuối!
Tôi hốt hoảng chạy tới chỗ thằng Duy đang hấp hối thở thoi thóp, đầu óc tôi hỗn loạn lên một cách rối bời. Hết cách tôi đành hét lên:
– Có ai không? Cứu với..
Buổi chiều tà vắng lặng, trước cửa gian phòng số 7 tại bệnh viện, tôi đang đi qua đi lại, trong lòng tôi cứ xôn xao lên như muốn ra ngoài để đi xem thử thằng Duy đã qua cơn nguy kịch chưa. Tôi không muốn một người nào chết vì tôi nữa, tôi chỉ muốn họ sống hạnh phúc thôi là đủ rồi, còn nếu bắt buộc phải chết thì xin hãy cho tôi được toại nguyện.
Trái tim tôi đập gấp gáp, trong vẻ bồi hồi đứng ngồi cũng không yên, việc đi lại cũng không giúp tôi đở hơn phần nào mà ngược lại nó còn làm cho tôi hồi hộp không biết thằng Duy bây giờ ra sao rồi.
Bỗng một vị bác sĩ bước ra, thừa thời cơ tôi xông đến hỏi ngay:
– Bác sĩ, bạn ấy sao rồi ạ?
Vị bác sĩ ấy vỗ vỗ vai tôi:
– Chúng tôi đang cố gắng hết sức, không sao đâu cậu ấy sẽ ổn thôi!
Câu nói của bác sĩ khiến tôi bớt lo âu đi phần nào.
“Lạch bạch, lạch bạch..”
Lớp tôi cũng đã tới trong vẻ mặt ai nấy đều ngờ ngợ không biết chuyện gì đã xảy ra với chúng tôi. Thằng Huy chụp lấy cổ áo tôi lại rồi hỏi:
– Mày làm gì nó mà ra nông nổi thế này hả?
Tâm trí tôi không còn tâm trạng để trả lời câu hỏi của thằng Huy nữa. Tôi chợt nhớ đến lời nói của người đàn ông đó “Không phải thằng nhóc đó.” Bỗng tôi sững sờ khi nghĩ ngay đến thằng Trung và thằng Tùng đang gặp nguy hiểm.
Tôi hất tay thằng Huy ra rồi chạy đi ra khỏi phía đường luồng, quẹo trái xuống cầu thang rồi quẹo phải, cuối cùng cũng ra khỏi cửa cổng bệnh viện.
Vài phút sau, tôi đang có mặt tại nhà thằng Tùng. Từ khi cưới Chi làm vợ xong, nó đã có một căn nhà riêng nên đường tới đó cũng khá xa, tôi phải chạy bằng xe máy mới tới kịp.
Cũng may thằng Tùng không sao cả, trông bộ mặt ngô nghê như người từ trên trời rơi xuống của nó khiến tôi cũng cảm thấy yên tâm kể lại từ đầu đến cuối sự việc ở trường cho nó nghe.
Thằng Tùng nghe xong, nó nhắm mắt giây lát rồi vội nói:
– Thằng Trung, mau đi đến sở, à không, đến bãi đất trống ấy.
Tôi xém chút nữa là quên mất thằng Trung đang gặp nguy hiểm, cũng may có thằng Tùng nhắc nếu không tôi sẽ tự trách mình ngu ngốc mất.
Nhanh như một con sóc, tôi và thằng Tùng cùng nhảy lên chiếc xe cub, rịn ga rồi phóng đi với tốc độ cao, men theo con đường đông đúc người qua lại.
Mấy chốc đã tới bãi đất trống, xuất hiện trước mắt chúng tôi là thằng Trung đang ngồi trên thành ống cống ăn cơm hộp. Có vẻ cũng đã trưa và cũng là giờ nghỉ của thằng Trung nên nó tạm dừng công việc để đến đây ăn cơm.
Chúng tôi thở phào một cách nhẹ nhõm rồi xuống xe, cởi mũ bảo hiểm treo lên. Thằng Trung ngơ ngác nhìn chúng tôi đầy vẻ bất ngờ, dường như nó đang nghĩ tại sao hôm nay chúng tôi lại tới thăm nó đột ngột như vậy.
Ánh nắng mặt trời chói chang đang thả một lượng nhiệt xuống dù ở đây nhiệt độ đã giảm đi nhiều nhưng tôi vẫn cảm thấy hơi nóng hầm hập toát ra. Tôi đổ mồ hôi hột từng giọt lấm tấm trên trán rồi chảy xuống tận cằm, có vẻ là do trời nắng nóng hoặc là do tôi quá lo lắng.
Đi tới chỗ thằng Trung đang ngồi, tôi thỏ thẻ nói:
– Mày đã gặp ông ấy chưa?
Thằng Trung nháy nháy đôi mắt:
– Ông nào?
Thằng Tùng vội bổ sung:
– Mày đang gặp nguy hiểm đó, có người muốn giết mày.
Thằng Trung dừng ăn, nó nhíu đôi mày lại rồi nói:
– Kẻ đó là ai vậy?
Tôi ngồi xổm xuống rồi thuật lại toàn bộ sự việc ở trường cho nó nghe.
Đột nhiên người đàn ông có khuôn mặt đầy sẹo đó lại xuất hiện ở bãi đất trống này..