Đến buổi trưa, anh tới căn tin khu huấn luyện lấy cơm, chỉ còn lại hai phần, chưa tới năm phút đồng hồ đã hết sạch, không thừa một chút, cầm mâm cơm inox tới bàn ăn. Có một huấn luyện viên gầy gò lớn tuổi vội vã đi vào, nhận phần cơm cuối cùng, tìm một góc ngồi ăn. Lộ Viêm Thần liếc nhìn bảng hiệu, căn tin là khu vực cấm hút thuốc, thế là anh trốn tới một nơi có thể hút được.
Người đi từ ngoài cửa lớn vào, hai lãnh đạo trực thuộc cũng tới sau hai người, vừa đi vừa nói chuyện.
Lãnh đạo nhìn thấy Lộ Viêm Thần thì ngoắc tay: “Lộ Viêm Thần, lại đây”.
Lộ Viêm Thần đi tới, đột nhiên nhận ra người trước mặt là ai, nếu là trước kia anh lập tức sẽ nghiêm chào quân lễ. Nhưng bây giờ anh chỉ cởi mũ ra, nhìn thẳng người lớn tuổi nhất trong hai người, người cũng đang dùng ánh mắt “đo đạc” với mình: “Lộ Thần? Tôi là Quy Viễn Sơn”,
Mười một năm trước, hai người chưa từng gặp.
Nhưng anh đã nhận được “ân huệ” của người đàn ông này, hai năm đầu làm lính, anh phải liều mạng nhiều hơn người khác.
Lộ Viêm Thần thản nhiên đưa tay phải ra: “Chào bác, cháu là Lộ Viêm Thần”.
Mười một năm sau, ở nơi này, rốt cục hai người cũng chạm mặt.
Năm đó, trong nhà Quy Hiểu xảy ra chuyện, sau đó Lộ Viêm Thần cũng định theo em họ sang thăm hỏi.
Chuyện ồn ào đó không lớn không nhỏ, sau khi nén xuống nhưng cũng có người ngầm bản luận. Chuyện là năm ấy Quy Hiểu lớp mười, bố mẹ cô đòi li hôn, bởi vì “gia đình hòa thuận” là một tiêu chuẩn có lợi để cân nhắc cho sự nghiệp thăng tiến của đàn ông, vì lẽ đó bố của Quy Hiểu nhất quyết không chịu li hôn. Hôn nhân của họ là quân hôn, bố cô không đồng ý thì mẹ cô cũng không có cách nào.
Không ngờ là, đột nhiên chuyện lại chuyển biến tốt.
Lúc đó Quy Hiểu đứng về phía mẹ uy hiếp bố, nếu không đồng ý li hôn với mẹ, cô sẽ tố cáo ông ngoại tỉnh, đây là vấn đề tác phong nghiêm trọng, chứ chưa nói tới chuyện bị con gái tố giác sẽ mất mặt bao nhiêu, còn khó tiếp nhận hơn cả việc li hôn. Kết quả cuối cùng là, li hôn.
Chuyện này quả nhiên ảnh hưởng tới tiền đồ của bố Quy Hiểu, bởi vì li hôn, ông bỏ qua cơ hội tốt nhất, Quy Hiểu bị giận chó đánh mèo đuổi ra khỏi nhà.
Vốn nếu cô đi theo mẹ thì cũng không sao, dù gì bà cũng là nhà ngoại giao, nuôi con gái cũng không phải chuyện lớn. Nhưng mẹ cô lại bị ốm nặng, hai ba năm sau đó đều ở trong bệnh viện, sau đó mới chuyển biến tốt hơn.
Quy Hiểu trải qua những năm học phổ thông và năm đầu đại học như thế. Không ai giúp cô, không ai ở cùng cô.
Lộ Viêm Thần còn nhớ, thời gian đó Quy Hiểu có gọi điện thoại, mỗi lần đều là vì bức bội chuyện gì đó, anh cũng không biết vì sao tỉnh tỉnh cô lại kém như thế, người cũng mệt nên không muốn nói chuyện, chỉ nghe cô nói. Cuối cùng Quy Hiểu vừa nói vừa khóc: “Sao anh không nói chuyện với em, em gọi điện thoại cho anh tốn tiền mà”.
Cô vừa khóc, lòng anh lại đau, dù buồn bực không biết vì sao cô khóc, cũng không biết phải khuyên thế nào.
Anh nghĩ có lẽ do mình nói sai điều gì, cứ qua loa cắt máy như thế, để cô có thể tỉnh táo hơn.
Vòng tuần hoàn càng lúc càng xấu, anh không hiểu vì sao họ lại thành như vậy, nghĩ không ra, mãi đến lúc chia tay, đến lúc sau khi về Bắc Kinh tìm cô, anh vẫn chưa nghĩ được. Mãi đến lúc biết rõ đầu đuôi câu chuyện, anh mới hiểu ra.
Khi ấy Quy Hiểu muốn giữ tự tôn mà không kể cho anh đang ở nơi biên cương xa ngàn dặm chuyện biến cố trong nhà, cũng không muốn ảnh hướng tới anh, nhưng cô lại không đè nén được những thay đổi to lớn trong cuộc sống, những đau khổ đó lại chuyển thành nguyên nhân gây gổ. Khi ấy, nếu Quy Hiểu có thể nói với anh một chút, chuyện đã không như vậy, cũng có thể thay đổi quỹ đạo cuộc đời anh.
Nếu như anh biết rồi, sau hai năm làm nghĩa vụ, anh sẽ về. Nhất định sẽ trở về.
Vì lẽ đó, trôi qua nhiều năm như vậy, âm thác dương sai, Quy Hiểu có thể xem là thành tựu của anh bây giờ. Khiến anh không thể bỏ lỡ giữa chừng, đi được tới ngày hôm nay.
Lộ Viêm Thần ngồi bên trong phòng làm việc ban lãnh đạo, cùng các lãnh đạo đương nhiệm, chiêu đãi vị khách bất ngờ này đây.
Nói thật, anh không nghĩ mình có thể dễ dàng nhìn thấy bố cô như thế, cuộc điện thoại của vị trưởng bối kia còn khiến anh bực bội, vừa nghiêm khắc vừa đánh trúng tim đen, lột trần tuôn tuột hết gia đình mình, còn mang ra chỉ trích. Còn cả sự cố lớn kia nữa, ông nói anh không khác nào tội nhân thiên cổ, kẻ địch của nhân dân. Lúc này đây… có khác biệt, nhưng mà không lớn.
Bố của Quy Hiểu tới đây vì việc công.
Lộ Viêm Thần cũng giải quyết việc chung, ban lãnh đạo còn rất tự hào về anh, không ngừng giới thiệu là mình không dê dàng mới giành được Lộ Viêm Thần giữa đông đảo các đơn vị khác. Người qua thực chiến mới là rường cột nước nhà, đây là đánh giá của lãnh đạo.
Nhưng lần này, bố Quy Hiểu lại không nhiều đánh giá.
Bố Quy Hiểu từng nhìn thấy ảnh của Lộ Viêm Thần, nằm trong túi hồ sơ, nhưng thành kiến của ông với anh thì chưa từng giảm đi dù là phân nửa. Ông chỉ có một cô con gái là _Quy Hiểu, trước chuyện ngày đó, ông vẫn hay gọi điện thoại cho Quy Hiểu, thậm chí lúc cô rời nhà đi học trung học cũng gọi rất nhiều lần, ân cần hỏi han suốt bao năm, mãi mới có thể xây dựng quan hệ giữa bố con.
Bố còn đương chức, mẹ là nhà ngoại giao, con gái mình học hành rất được, sau khi đào tạo chuyên sâu nghiên cứu sinh ở nước ngoài về, công việc càng tốt, vẻ ngoài cũng đẹp. Nhưng điều hối hận nhất của ông là là đã lơ là việc quản giáo con gái trong những năm học đó, để cô đến nhà cô ruột học trung học, không ngờ là, cô lại quen biết một nam sinh, lại còn có tình cảm cho đến ngày hôm nay.
“Đây là chuyện mà cậu tính toán khi ở Nội Mông đây sao”. Trước khi đi, bố Quy Hiểu hiếm khi nói một câu với anh: “Công việc này không tệ chỗ nào, nhưnglại không thích hợp để lập gia đình. Nếu cậu có lựa chọn tốt hơn thì trong nhà có thể suy nghĩ thử”.
Lộ Viêm Thần có thể nhìn ra hết thảy, anh biết vị trưởng bối này đang nhượng bộ, nhưng cũng yêu cầu anh phải lui bước.
Anh mỉm cười đáp lại: “Quốc gia bồi dưỡng được một người đã không dễ dàng, làm thêm hai năm thì hai năm. Không bỏ mạng sao xứng đáng với những anh em đã hi sinh thân mình và các cố lãnh đạo đây”.
Có lúc Lộ Viêm Thần tự cho mình đúng là kiêu ngạo, nhiều năm trôi qua, không kiêu ngạo không nên thân, không tự tin không mang phong cách nhà binh. Sự sắc bén đó không dễ gì che giấu, chói mắt cực kì, nhưng đáng tiếc Quy Hiểu lại không có cơ hội nhìn thấy.
Anh đã lên kế hoạch bảy giờ về nhà, sáu giờ ra khỏi đơn vị làm việc. Đến nhà cô sớm hơn mười phút.
Không ngoài dự đoán, đĩa sủi cảo Quy Hiểu chia làm hai bữa, chẳng sáng tạo tí nào, bữa trước luộc, bữa tối chiên. Chuyện đầu tiên khi anh về nhà đó là bảo cô rán cho anh một bữa sủi cáo, ăn xong thì dọn đẹp nhà bếp. Bát đũa đặt trong bồn rửa chén, buổi tối anh sẽ lau khô rồi đặt vào tủ kệ. Quy Hiểu đã thay áo quần xong, cô vui vẻ kẻo anh ra, hai người đi dọc theo con phố Kim Bảo, Vương Phủ Tỉnh, dọc theo phổ Trường An. Trên đường, cô còn chỉ cho anh xem vài câu lạc bộ, nơi đó được xem là chốn trời giữa nhân gian, nơi hái hoa uống rượu, sau đó đã bị thanh tra niêm phong rồi.
Khi cô nói câu này, mắt cố tình liếc nhìn anh, Lộ Viêm Thần làm ra vẻ “ồ, kiến thức nhiều quá” nhìn lại cô, một người đàn ông suốt ngày ở biên giới như anh thì có liên quan gì tới mấy thứ này chứ?
Đèn điện rực rỡ sảng lòa, trên đường Trường An, xe cộ nườm nượp xuôi ngược.
Nhìn thấy người đứng gác, anh không khỏi lưu ý vài lần, Quy Hiểu dẫn anh qua đường hầm dưới lòng đất, vòng tới đường lớn đối diện quảng trường. Bốn bề đều là du khách, Quy Hiểu úp mặt vào lòng anh, không biết tay đang làm cái gì, ngay sau đó, cô ngẩng đầu khẽ “hử” một tiếng. Lộ Viêm Thần hiểu ý cô muốn hôn. Giữa đông người náo nhiệt, ngay bên cạnh quảng trường, anh lại còn là một người từng đi lính thực sự.
Quy Hiểu hừ bằng giọng mũi, lần này đúng là làm nũng thật rồi.
Hai người chưa từng có những lúc yêu đương bình thường như vậy, khi ấy còn quá nhớ, lúc thân thiết cũng phải trốn mọi người, trong lòng anh cũng biết đã khiến cô tủi thân không ít, vì thế những gì cô có thể nghĩ tới, không nghĩ tới, anh đều cố sức bù đắp cho cô. Lộ Viêm Thần kéo cô đến nơi cạnh bên, tựa vào đêm tối, anh cúi đầu lướt môi thoải mái chạm vào môi cô, sau đó đầu lưỡi cũng theo vào, tìm cô.
Lạnh buốt, có một vật bị cô đẩy vào miệng anh. Đầu lưỡi Lộ Viêm Thần đụng phải cũng biết đó là cái gì, anh rời khỏi cô, nhả thứ đó ra.
Ngạc nhiên không?” Quy Hiểu cười rạng rỡ, tay cô lấy khăn tay trong túi ra,
“Nhanh, nhanh lau khô, đeo lên cho em nào, mai em tới công ty làm rồi”.
Cả người Lộ Viêm Thần bất động, một lát sau, anh nheo mắt nhìn cô.
“Đừng giận mà”. Quy Hiểu tự lấy nhẫn về lau khô, khẽ khàng xin tha: “Nhẫn kết hôn là một đôi, cái kia anh mua, ngày nào cũng phải mang hết. Cái này chẳng được gì, chỉ dùng có một ngày kết hôn thôi, anh mà mua thì phí lắm”.
Bao nhiêu tiền đây?” Anh lạnh giọng.
Không nói cho anh biết, đắt lắm…
“Quy Hiểu”.
Quy Hiểu chột dạ cực kì, cô bĩu môi đẩy nhẫn về phía anh: “Mua cũng mua rồi”.
Cô không muốn khiến Lộ Viêm Thần khó chịu, cái gì cũng phải tốt nhất, để anh có thể rạng rỡ cưới cô, không ai có thể chỉ trích anh sau lưng điều gì. Cô không cho.
Lộ Viêm Thần nhìn cô hồi lâu, nhận lấy, anh cầm tờ khăn giấy trong tay cô nhét vào túi áo trên của mình, nương theo ánh đèn trên quảng trường, anh tìm ngón tay dài nhỏ trắng mềm của cô, ngón giữa, rồi từ từ, đeo vào.
Quy Hiểu nhìn anh cần thận đeo nhẫn cho mình, khẽ “ừ” một tiếng.
Mũi cay cay, rất cay.
Lộ Viêm Thần nhìn lông mi cô run run, cả nét cười cô đang gắng giấu đi trong đây mắt, anh khẽ thở dài, giọng nói cũng vì tâm tình phập phồng mà dạt dào cảm xúc: “Còn muốn hôn nữa không?”