Ừ, cũng có nhiều người ngại ngùng, Kế Duyên quay đầu theo tiếng nói, những cô nương trẻ tuổi đều quay mặt né tránh.
Thùng nước đã đổ đầy, hắn cất kỹ đòn gánh, có hình có dạng ra thế nâng gánh lên đi về phía trước.
“Rầm rầm…”
Nước trong thùng phía sau văng ra hất lên bên trên trường bào của hắn, Kế Duyên theo bản năng muốn tránh đi, kết quả hai cái thùng nước càng lắc lư dữ dội hơn, gót chân của hắn còn đụng phải thùng nước, trong lúc nhất thời nước giếng toán loạn.
Thị lực hắn không tốt nên bây giờ bị ảnh hưởng rất lớn, cả người dao động cứ như nhảy múa.
“Ai ai ai…”
Ổn định ổn định!!
“Ầm…” “Phanh…”
Hai cái thùng nước đều rơi xuống, nước tung tóe lên cả người và y phục của hắn.
“A ha ha ha ha ha…” “A a a a a…”
“Ách ha ha ha ha ha ha…”
Mấy phụ nhân cùng với người đi đường thấy cảnh này thì mở miệng cười to lên.
“Đúng là tiên sinh nho nhã!”
“Ha ha ha ha, mẹ ơi, gánh nước cũng không xong!”
“Ai u ta cười chết mất, gánh nước như thế không lắc lư. Ta chết liền. A ha ha ha ha ha…”
Con bà nó chứ!!! Quá mất mặt!!!
Sự thật chứng minh, gánh nước cũng rất cần có kỹ năng!
Cho dù Kế Duyên luyện da mặt dày qua cả hai đời, thì lúc này mặt hắn cũng nóng lên. Trước mắt bao nhiêu người, việc này quả làm trò cười cho thiên hạ!
May mà hiện tại cũng không có người quen!
Nhưng mà phương pháp giúp hết lúng túng rất đơn giản, chỉ cần mình không xấu hổ là được rồi. Dù sao ban đầu, ngay cả con mắt mình cũng không dùng được, bây giờ thì cần gì mặt mũi!
Cho nên Kế Duyên cũng là lắc đầu, tùy tiện mỉm cười.
“Ha ha ha ha ha… Gánh nước cũng không đơn giản!!”
Kế Duyên cười nói xong câu này, bèn nằm rạp người đưa tay lục lọi thùng nước lăn đến một bên cùng với đòn gánh trên đất. Động tác này khác biệt rất lớn so với người bình thường, cuối cùng mọi người mới chú ý đến đôi mắt của Kế Duyên.
“Ai, đôi mắt của người kia hình như không được tốt lắm!!”
“Đúng vậy, vừa vặn ta cũng khó hiểu mắt của hắn vì sao giống như mở không ra…”
“Việc này… Sao hắn còn tự mình đến gánh nước?”
…
Tiếng cười không còn nữa, xem ra người dân của huyện Ninh An này đa phần rất chất phác, sẽ không ai chế giễu một người mù lòa. Đúng vậy, ngoại trừ thằng thương nhân chết trôi kia.
“Tiên sinh, để con giúp người gánh nước!”
Một giọng nói trong trẻo vang lên bên cạnh hắn, Kế Duyên thật ra cũng nghe thấy có tiếng bước chân lại gần. Lúc này, sau khi mò được đòn gánh thì hắn nhìn theo hướng giọng nói. Đó là một cậu bé khoảng mười một mười hai tuổi, da đen nhưng mặt mũi thanh tú.
Hả? Bộ dáng thanh tú? Thế mà hắn có thể nhìn thấy rõ cậu bé!
Lần này Kế Duyên không khỏi nhìn thẳng vào cậu bé chủ động hỗ trợ này, dựa theo kinh nghiệm hai ngày này mà nói, người mà mình có thể thấy rõ chắc cũng sẽ không bình thường.
“Vị tiểu bằng hữu này tên gọi là gì, đã bao nhiêu tuổi rồi?”
Cậu bé nhìn thấy Kế Duyên lộ ra con mắt tái nhợt thì có chút ngây người, một lát mới có phản ứng.
“Con tên Doãn Thanh, đã mười hai tuổi, thường xuyên gánh nước giúp gia đình, khí lực rất lớn đó!”
Kế Duyên cười gật đầu, sau đó lắng nghe âm thanh xung quanh, không có phát hiện người nhà của đứa nhỏ này ở đây. Ngược lại hắn có thể nghe được tiếng vui đùa ầm ĩ của một đám trẻ con cách đó không xa, xem ra Doãn Thanh tự mình ra đây.
“Vậy thì cám ơn!”
Quả thật không có ý tứ khi để trẻ con gánh nước, nhưng Kế Duyên cũng tính dựa vào việc này quan sát Doãn Thanh.
“Không có chuyện gì đâu đại tiên sinh!”
Kế Duyên mới nói xong, Doãn Thanh đã cầm lấy đòn gánh, nhấc hai cái thùng lên. Cậu bé liền chạy trở về bên cạnh giếng, nhìn dáng vẻ hoàn toàn là một đứa trẻ bình thường, hoạt bát sáng sủa lấy giúp người làm niềm vui.
…
“Đại tiên sinh, ngài ở đâu vậy, còn chưa tới hả, còn phải đi về phía trước sao?”
Cậu bé cùng Kế Duyên đi về phía đông ngõ hẻm Thiên Ngưu, càng đi càng xa, nhà cửa cũng bắt đầu thưa thớt.
“Sắp tới rồi, ở ngay phía trước!”
Kế Duyên thỉnh thoảng nhìn đứa bé này, chỉ cảm thấy đứa bé này rất thông minh đáng yêu
Một lát sau, Doãn Thanh dừng lại phía ngoài Cư An Tiểu Các, vẻ mặt giống như cầu xin dừng lại chỗ này.
“Đại tiên sinh… Ngài ở chỗ này hả…”
Vẻ mặt vừa đáng yêu vừa buồn cười này nhìn vào Kế Duyên.
“Đúng vậy, ta ở chỗ này, hôm qua mới chuyển đến, làm sao vậy? Tiểu Doãn không muốn giúp kẻ mù này gánh nước đi vào nữa sao?”
(*) Từ thời nhà Tùy, nhà Đường bên Trung Quốc, người ta sử dụng cành liễu để đánh răng giống như công dụng của bàn chải đánh răng hiện nay