Tôn Kim Nguyên đã cam lòng mạo hiểm dụ kẻ địch đi như thế, chúng tôi đương nhiên không thể phụ lòng cậu ta, thế là ba người lập tức đi ra khỏi cửa địa lao, trên đường không gặp gã binh sĩ nào, nhanh chóng thoát được ra ngoài. Nhưng khi chúng tôi trở lại địa cung thì lại không thấy bóng dáng Tôn Kim Nguyên và hai gã binh sĩ kia đâu, chẳng lẽ bọn họ đã đi vào trong cửa Đỗ rồi? Chúng tôi không dám dừng lại quá lâu, lập tức rảo bước về phía đó.
Có điều khi chúng tôi vừa đặt chân tới lối vào của cửa Đỗ, hai bóng người đột nhiên chạy vụt ra ngoài. Tôi định thần nhìn kỹ, không kìm được kêu to: “Không hay rồi!” Thì ra hai bóng người này chính là hai gã binh sĩ vừa rồi, còn Tôn Kim Nguyên thì chẳng thấy bóng dáng đâu, lẽ nào cậu ta đã bị bọn chúng giết chết rồi? Tôi lập tức sôi sục một bầu máu nóng trong tim, thầm thề phải báo thù cho Tôn Kim Nguyên.
Tôi buông anh gầy ra, cùng Vương Tiên Dao giơ cao con dao găm quân dụng trong tay, không chút do dự xông tới, mỗi người đâm thẳng về phía một gã binh sĩ.
Cú đâm của hai chúng tôi đều rất chuẩn, con dao găm quân dụng không gặp phải bất cứ trở ngại nào, cứ thế đâm thẳng vào lồng ngực đối phương. Tôi không hề cảm thấy sợ hãi vì mình vừa giết người, thậm chí còn có cảm giác hả hê, thỏa mãn. Đúng thế! Bây giờ tôi đang phát tiết lửa giận trong người!
Thật bất ngờ, thứ chảy ra từ miệng vết thương của hai gã binh sĩ kia không phải máu tươi mà là một loại dịch thể màu nâu sậm, kèm theo đó là mùi tanh hôi tột cùng. Tôi và Vương Tiên Dao vội vàng rút dao găm về, lại đỡ lấy anh gầy tránh qua một bên, chỉ chờ hai gã binh sĩ kia ngã xuống là sẽ tiếp tục đi vào cửa Đỗ.
Nhưng hai gã binh sĩ kia bị đâm trung chỗ hiểm vẫn chẳng hề động đậy, cặp mắt mở to, chừng như không hề cảm thấy đau đớn. Sau khi đưa tay sờ vào miệng vết thương một chút, bọn chúng lừng lững đi tới, vung đao chém về phía chúng tôi.
Chúng tôi lập tức lùi lại phía sau mấy bước, Vương Tiên Dao nôn nóng hỏi tôi: “Vân Sơn, sao hai kẻ này bị chúng ta đâm vào chỗ hiểm rồi mà vẫn còn sống thể nhỉ?”
Tôi cũng rất ngạc nhiên, dao găm quân dụng của chúng tôi tuy không dài lắm, song ai mà bị nó đâm trúng vào lồng ngực thì tuyệt đối không phải chuyện đùa, nếu không được cứu chữa kịp thời thì đừng mong sống sót, ấy vậy mà hai gã binh sĩ kia vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi nói với Vương Tiên Dao: “Chuyện này tớ cũng không rõ nữa, xem ra chúng ta phải liều mạng với chúng thôi.”
Hai gã binh sĩ kia chỉ nói một câu: “Định chạy đi đâu?” Sau đó lại xông về phía chúng tôi. Thanh đao trong tay bọn chúng dài chừng tám mươi centimet, xét về mặt vũ khí thì bọn chúng đã chiếm ưu thế hoàn toàn. Nếu tôi và Vương Tiên Dao không thể nhanh chóng giải quyết đối thủ thì thể lực sẽ dần suy kiệt, cuối cùng không cầm cự nổi và mất mạng.
Tôi cắn chặt răng, hô to một tiếng: “Đi chết đi!”, rồi lao thẳng về phía một gã binh sĩ, đồng thời nhắc Vương Tiên Dao phải cẩn thận. Kỳ thực sự lo lắng tôi dành cho Vương Tiên Dao chỉ là thừa, bởi cô nàng từng học Taekwondo, khả năng thực chiến so với tôi chỉ hơn chứ không kém, tôi nên lo cho mình thì đúng hơn.
Chẳng biết lấy dũng khí từ đâu, tôi lăn người xuống đất tránh khỏi đòn chém của một gã binh sĩ, sau đó thừa cơ lao tới ôm chặt lấy hai chân hắn, dùng sức nhấc bổng lên, sau đó quật hắn ngã nhào xuống đất. Tôi nào chịu bỏ qua cơ hội ngàn vàng đó, lập tức nhào tới đè lên người hắn, sau đó chẳng quản ba bảy hai mươi mốt gì cả, cầm ngược con dao găm quân dụng rồi điên cuồng đâm vào lưng hắn. Tôi cũng chẳng rõ mình đã đâm bao nhiêu nhát, đến khi dừng lại thì chỉ thấy trên lưng hắn đã xuất hiện mấy chục cái lỗ sâu hoắm, những dòng dịch thể màu nâu từ bên trong chảy ra không ngừng, còn bắn đầy lên mặt tôi.
Gã binh sĩ đó cứ thể nằm rạp trên mặt đất, thân thể co giật không ngừng, đoán chừng không còn sức để bò dậy nữa. Còn bên phía Vương Tiên Dao, lúc này cô nàng vẫn đang giống như một võ sĩ đấu bò tót, chỉ né tránh đòn tấn công của đối phương chứ không giao tranh chính diện, có điều cách này chỉ có thể kéo dài thời gian được một lúc chứ không phải là kế lâu dài.
Tôi liền cầm chắc con dao găm rồi chạy nhanh về phía Vương Tiên Dao. Tôi nháy mắt ra hiệu với cô nàng, tỏ ý rằng hãy tiếp tục cầm chân gã binh sĩ này. Vương Tiên Dao lập tức hiểu ý, khẽ gật đầu, cố tình làm ra vẻ chuẩn bị tấn công để thu hút sự chú ý của đối phương. Tôi lẻn đến sau lưng hắn, một lần nữa sử dụng biện pháp vừa rồi, quật cho hắn ngã nhào ra đất, rồi tôi và Vương Tiên Dao nhanh chóng chạy tới đè hắn xuống, cánh tay cầm dao găm thì đâm phầm phập không ngừng.
Một hồi lâu sau, tôi và Vương Tiên Dao mới dừng lại, người đầm đìa mồ hôi. Gã binh sĩ bị đè phía dưới cũng giống gã vừa rồi, đã hoàn toàn mất năng lực phản kháng, từ những cái lỗ trên lưng chảy ra rất nhiều dịch thể màu nâu khiến tôi nhìn mà buồn nôn. Lúc này, tôi với Vương Tiên Dao đều gần như hư thoát, đứng dậy thở hồng hộc. Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, cùng cười ngờ nghệch. Có lẽ vì từ trước tới giờ chưa từng làm một chuyện điên cuồng đến thế này nên trái tim tôi mãi đến bây giờ vẫn còn căng cứng, không thể nào bình tĩnh lại được.
Chúng tôi vốn nghĩ đối thủ đã bị giải quyết, nhưng hai gã binh sĩ tưởng như không thể chết thêm được nữa sau khi giãy giụa một lúc liền lờ đờ đứng dậy, chỉ là thứ dịch thể màu nâu kia đã chảy ra quá nhiều nên thân thể bọn chúng đều gầy tọp đi, bộ dạng đó trông thật chẳng khác xác ướp là mấy, khiến chúng tôi vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi, đờ người ra.
Đúng lúc này, rất nhiều đốc công và binh sĩ đột nhiên đi ra từ cửa Đỗ. Chúng tôi còn chưa kịp phản kháng thì đã bị mấy sợi roi da thít chặt lấy cổ, sau đó mọi chuyện giống như lần trước, chúng tôi đều bị trói nghiến lại, và anh gầy đương nhiên cũng không thoát khỏi tình cảnh này. Tôi tuyệt vọng tới cực điểm, nhủ thầm lẽ nào Bạch Vân Sơn tôi được ông trời định sẵn là sẽ phải chết ở đây ư?
Mấy gã đốc công kia múa may cây roi da trong tay, liên tục đánh xuống thân thể ba người chúng tôi, chẳng chút nể nang. Có điều giờ đây, tôi giống như đã mất đi linh hồn, không hề cảm thấy đau đớn. Tới giây phút này, tôi mới hiểu được câu nói của tiền nhân, đó là không gì buồn đau bằng cõi lòng tan nát, và có lẽ đó cũng chính là cảm giác của tôi lúc này.
Rất nhanh sau đó, gã quân sư kia đã lại một lần nữa xuất hiện, hắn trừng mắt nhìn mấy người chúng tôi, lạnh lung nói: “Đúng là một lũ ngu dân láo toét.” Nói rồi lấy tấm lệnh bài kia ra, gào lên với mấy tên binh sĩ: “Lương Vương lệnh ở đây, mấy đứa các ngươi hãy áp giải ba kẻ này đi và trông coi cẩn thận cho ta. Lần này, nếu lại để xảy ra chuyện gì nữa, Lương Vương ắt sẽ không tha cho các ngươi đâu.”
Khi nghe nhắc đến hai chữ “Lương Vương”, trong mắt mấy tên binh sĩ kia đều thoáng lộ ra một tia sợ hãi, sau đó nhất loạt đáp: “Rõ!” Xem chừng trong đầu những kẻ này vẫn còn tồn tại một chút ý thức chứ chưa hoàn toàn mất hẳn.
Gã quân sư ka quay sang quát bảo lũ đốc công: “Còn một kẻ không thấy đâu nữa, nếu các người nhìn thấy hắn thì lập tức bắt lại cho ta, ta nhất định phải lột da hắn mới được.” Nói rồi nghiến răng ken két, trong cặp mắt nhỏ ti hí ánh lên những tia tàn độc, khiến người ta không kìm được thầm kinh sợ.
Chúng tôi cứ ngỡ sẽ bị áp giải về địa lao lúc trước, không ngờ lần này, mấy tên binh sĩ lại mang chúng tôi vào trong cửa Đỗ, lẽ nào bên trong đó còn có phòng giam khác ư? Đúng lúc tôi đang suy đoàn vu vơ, đám binh sĩ bỗng dừng lại, nơi này chính là một ngã rẽ trong đường hầm. Một gã binh sĩ đi tới dùng sức ấn mạnh vào bức tường trước mặt, thế rồi viên gạch chỗ hắn ấn lún hẳn vào trong và bức tường bên cạnh cứ thế tách ra, một cánh cửa ngầm bất thình lình xuất hiện.