Tiêu Chiến mở định vị của Vương Nhất Bác xem qua, cũng không lập tức đi ngay, mà nhìn về phía Tiên Ma Khoai.
Môi cậu khẽ giật giật, tầm mắt đảo qua vòng tay lại mím môi. Sau đó mới giảm âm lượng giọng nói xuống thấp nhất, cơ hồ chỉ còn khẩu hình miệng, như vậy cậu nói chuyện đối phương không nghe thấy, nếu đối phương có việc tìm cậu, cậu tùy thời sẽ biết.
“Ngươi muốn tiếp tục ở trong núi sao?”
Tiên Ma Khoai vươn hai cái căn đen thui lên, một cái quấn lấy eo, một cái quấn lấy cổ tay của cậu.
Đồng thời trong đầu cậu hiện lên cảnh tượng nó trộm hấp thu dịch dinh dưỡng ở biệt thự.
“Muốn đi theo ta uống dịch dinh dưỡng?”
Lần này có rất nhiều cái căn đen thui từ trong đất mọc ra, trên dưới đều quấn lấy cậu.
Linh thực cấp A đã rất thưa thớt, linh thực cấp S cơ hồ chỉ là truyền thuyết, cung cấp nguyên vật liệu, tuyệt đối có công hiệu rất mạnh.
Bản nhân cậu cũng coi như là một nghiệm chứng, tuy rằng nếu mang trong người một thời gian dài sẽ có tác dụng phụ… khụ… mùi trứng thúi kia nếu thật lòng mà nói thì còn hơn cả tác dụng phụ!
Nhưng cẩn thận ngẫm lại, trừ bỏ tin tức tố khó ngửi ra, kỳ thật đối thân thể không có bất luận ảnh hưởng gì, thậm chí tại dã ngoại còn đặc biệt an toàn.
“Ngươi có thể đi theo ta, bất quá ngươi phải đáp ứng, trừ bỏ dịch dinh dưỡng, không thể tùy tiện ăn những thứ khác.”
Cậu thực lo lắng một điều là chỉ cần không cẩn thận một chút, mấy cây linh thực khác đều bị nó ăn sạch.
Cái căn đen thui ngẩn ngơ, sau đó mới uốn éo trên dưới gật gật đầu.
Tiêu Chiến cười rộ lên, duỗi tay nhéo nhéo nó, sau đó cậu tò mò mà nhìn nhìn ngón tay, cũng không có dính bùn đất gì.
Năng lực tự làm sạch vô cùng mạnh.
Cậu thực vui vẻ, chuyện tin tức tố giải quyết không nói, còn thu hoạch một gốc cây linh thực cấp S. Lại nghĩ đến trước đó Tiên Ma Khoai phát â mùi hôi thối, có chút tò mò.
“Ngươi có thể tùy ý khống chế mùi vị của bản thân sao?”
Cái căn đen thui hiểu ý quơ quơ, thoáng chốc liền có mùi hôi thối tản ra trong không khí.
“Đừng! Ta chỉ là hỏi một chút, không cần biểu thị! Nếu không phải tất yếu, về sau liền bảo trì mùi hương đi!”
Có khả năng Tiên Ma Khoai cảm thấy đề nghị này không tốt, chia sẻ hình ảnh nó dùng mùi hôi thối săn bắt thức ăn cho cậu thấy.
Khi phát ra mùi hôi thối nó có thể phóng thích chất lỏng có tính ăn mòn cực mạnh, một con lợn rừng không đến một phút liền hóa thành vũng nước, bị nó ăn sạch sẽ.
Cảnh tượng này thật sự quá mức huyết tinh, sắc mặt Tiêu Chiến biến biến.
“Ngươi thật lợi hại. Nhưng bây giờ ngươi không cần săn bắt thức ăn nha, đã có dịch dinh dưỡng rồi mà, thế nên bảo trì mùi hương, ngàn vạn lần không cần tùy tiện phóng thích chất lỏng kia!”
Tiên Ma Khoai nghe được không cần phải săn bắt thức ăn nữa thì thật cao hứng, cánh hoa trên dưới đong đưa phẩy phẩy.
Trên mặt Tiêu Chiến tức khắc nghênh đón một trận gió thoảng qua, đem cảm giác không khoẻ khi xem cảnh tượng nó bắt mồi thổi bay đi mất.
Cậu lấy miếng dán cách ly dán lên sau gáy, đầu dây bên kia truyền đến các loại âm thanh, ít nhất có năm Alpha trở lên, không dán miến dán rất có thể sẽ gặp phải phiền phức.
Cuối cùng cũng có ngày cậu thật thơm!
Cá: Đọc câu này tự nhiên thấy buồn cười gì đâu á =]]]]
Sau khi dán xong, Tiêu Chiến thu Đoạn Trường Thảo vào nhẫn không gian, lại nhìn Tiên Ma Khoai đang vây quanh mình mà phát sầu.
Tiên Ma Khoai quá lớn, nhẫn không gian không chứa đủ.
Nhẫn không gian là một khối lập thể, chỉ có 20 lập phương, dài khoảng 3 mét 3, cao tầm 2 mét là nhiều. Chỉ tính riêng đường kính nhuỵ hoa của Tiên Ma Khoai thôi cũng đã gần 2 mét, cánh hoa gần 1 mét, còn có mấy cái căn đen thui, căn bản không thu vào trong được.
Chẳng lẽ để Tiên Ma Khoai tự di chuyển?
Nhưng nếu như nó trực tiếp lộ diện, tuyệt đối sẽ khiến cho Đế Quốc oanh động!
Lúc cậu đang tự hỏi phải làm cách nào, thanh âm của Vương Nhất Bác đã truyền đến: “Không thu được định vị sao?”
Khi hắn nhìn vào bản đồ, biểu hiện vị trí của cậu vẫn không có biến hóa.
Nghe vậy, Tiêu Chiến vội vàng điều chỉnh âm lượng: “Thu được, tôi đang sửa sang lại đồ vật, lập tức xuất phát.”
Sau đó cậu lại đem âm lượng giảm xuống, hướng Tiên Ma Khoai đề nghị: “Nhẫn không gian của ta không chứa được ngươi, hay là ngươi di chuyển ra bên ngoài, tìm chỗ nào đó ẩn nấp, ta định kỳ sẽ mang dịch dinh dưỡng đến cho ngươi?”
Tiên Ma Khoai dùng hành động trả lời đề nghị của cậu.
Cánh hoa màu dỏ nhanh chóng khép lại, xếp lên trên nhụy hoa, mấy cái căn đen thui cũng thu lại. Bản thể của nó thu nhỏ lại một vòng, chỉ bằng kích cỡ của nhụy hoa lúc trước mà thôi.
Ánh mắt Tiêu Chiến sáng lên, như vậy thì có thể thu vào không gian rồi!
Cậu đem nhẫn không gian sửa sửa, để cho mấy cái căn đen thui của Tiêu Ma Khoai ngâm mình trong dịch dinh dưỡng, đem vật tư linh tinh đều đặt bên trên nó mới có thể miễn cưỡng đem nó thu vào.
Lăn lộn một phen, cậu thật sự quá mệt, ngồi tại chỗ nghỉ một lúc rồi mới dùng đèn chiếu về phía trước, quan sát tình huống gần đó rồi mới dựa theo định vị đi đến điểm đáp xuống của Vương Nhất Bác.
Hiện tại nơi cậu đang ở có lẽ là sâu trong núi, thảm thực vật rậm rạp, dưới chân toàn bùn đất, cỏ dại sinh trưởng rất nhiều, khi đi đường rất dễ vướng vào chân.
Cậu âm thầm cảm thấy may mắn là trước khi xuất phát đã quyết định thay đổi quần áo. Vương Nhất Bác mua ủng quân dụng chất lượng rất tốt, bằng không thì thật sự khó đi ra.
Sau khi đi được một đoạn, đột nhiên bên trái truyền đến âm thanh cành cây đứt đoạn, cậu lập tức quay đầu, thấy được từ trong hàng đại thụ tối tăm có một đôi thuộc về dã thú xanh mượt.
Tim cậu đột nhiên run lên, lá cây trên đỉnh đầu lả tả rung động, tiếng chim hót trước sau truyền đến, tiếp theo đó âm thanh vỗ cánh, mấy con chim nhanh chóng bay đi.
Khớp hàm của cậu căng chặt, nhìn chằm chằm dã thú kia, chậm rãi lui về phía sau.
Lúc này, cậu bắt đầu hoài niệm mùi vị tin tức tố khó ngửi kia của mình.
Tuy rằng không dễ ngửi, nhưng thực an toàn, tại dã ngoại nhắm hai mắt đi cũng không sợ.
Thấy cậu lui về phía sau, trong cổ họng dã thú phát ra tiếng gầm nhẹ cảnh cáo, thân trên hạ thấp, ngay sau đó đột nhiên lao đi, hướng về phía cậu mà vọt đến.
Cậu nhanh chóng nhảy đến trốn phía sau cây địa thu bên cạnh, từ trong nhẫn không gian lấy ra một khẩu súng nhỏ, để ngừa vạn nhất, còn chuẩn bị gọi Tiên Ma Khoai ra.
Đúng lúc này, một đạo ánh sáng chói mắt từ phía sau cậu truyền đến, thẳng tắp chiếu vào đôi mắt của dã thú.
Dã thú bị kích thích, nhất thời rống lên một tiếng khắp nơi vang vọng, nghe phá lệ đáng sợ.
“Phanh……”
Tiếng gầm của dã thú đột nhiên im bặt.