Hùng Thuận cảm thấy rờn rợn khi cứ chăm chú nhìn như thế. Dù dáng vẻ vốn dĩ của khu nghĩa trang kia như thế nào thì cũng không phải việc của cậu. Bây giờ, cậu cần hoàn thiện bức tranh kia trong vòng ba ngày. Nếu không, đơn hàng này sẽ bị huỷ, và tất nhiên, không chỉ là mất một chút tiền đền hợp đồng.
Cậu đã quá tự tin vào khả năng của mình khi chấp nhận giao kèo. Đáng lẽ, cậu nên dừng lại và hài lòng với số tiền đang có cùng với những dự án chép tranh đơn giản hơn. Lòng tham chính là thứ dễ đẩy con người đi xa giới hạn. Đôi lúc nó sẽ giúp chúng ta huy hoàng, nhưng đôi lúc sẽ khiến chúng ta chết chìm trong đống tội lỗi.
Không tập trung được, Hùng Thuận quyết định làm vài việc linh tinh mà cậu cho rằng có thể đánh lạc hướng đầu óc mình, ví dụ như gọt bút chì. Một con dao găm nhỏ, và cây bút cùn. Cậu cứ ghì sát lưỡi dao vào thân gỗ và gọt xèn xẹt, từng vụn gỗ rơi ra, trong một giây lơ đễnh, lưỡi dao trượt khỏi thân và cắt vào ngón tay đang kìm bút của cậu.
“Chết tiệt!”
Hùng Thuận tức giận gầm lên, quẳng cả con dao và cây bút như để trút giận.
Vết máu theo lực quất mạnh của cậu bay dính vào tấm vải vẽ đang nằm im trên giá tranh khác đã được đi màu đen chìm bên dưới. Đây là giá tranh cậu đã lên nền đen giống hệt bức tranh gốc.
Màu đen kỳ ảo trong bức tranh kia đã được cậu tìm ra một cách dễ dàng, nhưng thứ màu đỏ tạo nên sắc chủ đạo lại khiến cậu đau đầu vì vẫn chưa khám phá ra. Chúng là thứ màu quỷ quái gì không rõ, dường như len lỏi rồi đan xen với lớp màu đen bên dưới, quấn quýt không rời. Hùng Thuận đã tìm đủ loại màu nhưng vẽ mãi vẫn không tạo ra được sự vất vưởng, luyến tiếc trong đó.
Cậu rút vội khăn giấy giữ chặt ngón tay đang chảy máu. Vết thương không sâu nhưng đau rát. Chưa kể, tay của người hoạ sĩ rất quan trọng, cậu còn chẳng bao giờ vào bếp cầm dao.
Hùng Thuận rên nhẹ, rồi từ từ thả ngón tay ra, máu đã ngừng chảy, vệt máu bám vào khăn giấy tạo nên vết loang lổ như bức tranh nghệ thuật. Cậu thích thú quan sát và đôi mắt chợt sáng lên như tinh tú trên trời.
Cậu hoảng hốt vồ chạy đến giá tranh phủ lớp vải đã sơn đen kia, cố gắng tìm kiếm những giọt máu có thể vô tình bám vào đâu đó, nhưng trên sắc đen nọ không nhìn ra bất kỳ thứ gì.
Hùng Thuận nghiêm mặt, quay tìm con dao găm vừa bị mình vứt đi, rồi như bị thứ gì đó xâm nhập, cậu cắt một vết dọc lên vết thương vừa rồi.
“A…”
Cậu rên nhẹ, nhưng rồi lại mỉm cười nhìn máu đang chảy ra. Cậu dùng tay còn lại, bóp mặn đầu ngón tay cho máu tuôn ra nhiều hơn, đến khi đạt được lượng mong muốn, cậu đưa ngón tay lên nền màu đen thẳm và hạ một đường xuống dưới lớp vải tranh.
Vết máu lập tức lan ra, quấn quýt, luồn lách vào từng thớ vải, bám chặt trên nền đen tạo ra một mảng lờ mờ kỳ lạ sắc đỏ.
Hùng Thuận như hét lên: “Hoá ra là máu, hoá ra lão ta dùng máu để vẽ tranh.”