“A… bạn trai nhỏ?” Lâm Dật Phi ngơ ngác.
“Chính là cậu nhóc tên là Christopher Ozbourn đó. Hôm nay cậu ta thắng em, nhưng theo anh, em không phải là loại người nếu bạn thắng mình, thì mình sẽ không thèm chơi với bạn đó nữa.”
“Đó là đương nhiên, em mới không keo kiệt như vậy!” Lâm Dật Phi như nhớ đến cái gì, mặt lại xụ xuống, “Cậu ấy đã làm một việc với em… sau đó chúng em không thể nào đối mặt với nhau nữa…”
“Chuyện cậu ta làm khiến em tức giận sao?” Kevin chống cằm nhìn sườn mặt Lâm Dật Phi.
“Không có.”
“Vậy chính là cậu ta nghĩ rằng em giận cậu ta?”
“Em không biết, thật ra em muốn chủ động tìm cậu ấy hòa giải, nhưng không biết nên nói thế nào.”
“Vậy không bằng thuận theo tự nhiên.” Kevin vươn tay sờ sờ đầu Lâm Dật Phi, “Thời gian sẽ xoa dịu tất cả.”
Tối đến, Kevin tiễn Lâm Dật Phi về phố người Hoa. Đêm tối mê người, đèn màu ánh lên gương mặt Kevin, trông có vẻ hết sức thanh lịch.
“Em lên đây!” Lâm Dật Phi vẫy tay với hắn.
“Lâm Dật Phi.” Kevin níu áo cậu, kéo cậu trở lại trước mặt hắn, “Ngày mai anh phải về nước.”
“A… vậy ư…” Lâm Dật Phi gãi đầu: “Nhưng em không thể đến tiễn anh, mai em phải đi học.”
“Nên lúc này anh chỉ muốn nói ‘tạm biệt’ với em mà thôi.” Kevin cười nhẹ, “Hy vọng em sẽ nhớ anh.”
“Kevin Phil – quên anh là một việc rất khó.”
“Cám ơn, đây có thể xem là lời khen đối với anh không?”
“Không, đây là lời khẳng định với năng lực của anh.” Lâm Dật Phi cười, loại tự tin như gió xuân này khiến người khác không nhịn được muốn bắt lấy nó, “Vào cuộc thi Olympic sáu tháng tới, những người có hứng thú với kiếm đều sẽ nhớ đến anh.”
“Anh sẽ nhớ kỹ lời tiên đoán của em.” Kevin vươn tay, vuốt tóc mái trên trán, khẽ hôn lên mi tâm cậu, “Ngủ ngon, tiểu vương tử của anh.”
Nói xong, Kevin xoay người rời đi.
Để lại Lâm Dật Phi mở to mắt, lấy tay sờ sờ nơi vừa bị hôn.
Nửa ngày mới phản ứng lại, ai nha… những người phương Tây thật đáng ghét, hễ chút là hôn đến hôn đi. Lâm Dật Phi một bên nhỏ giọng nói thầm, một bên đi vào Trần Lâm Kí.
Mà ở ngọn đèn đối diện Trần Lâm Kí kia, Chris cúi đầu dựa vào tường. Thật lâu thật lâu, cũng không ngẩng đầu lên.
Người trên đường đến rồi đi, xe cộ qua rồi lại, ngẫu nhiên cũng có người nhìn về phía cậu bé cô độc này.
Hôm sau đến trường, Lâm Dật Phi gặp bọn Katherine. Sau khi bọn họ biết rõ đầu đuôi sự việc, thì đều cảm thấy đáng tiếc khi Lâm Dật Phi bỏ quyền thi đấu.
“Lâm, thật ra năm sau cũng có thể thi lại.” Katherine vỗ vỗ vai Lâm Dật Phi.
“Ừm, năm sau sẽ có người mới vào đấu kiếm bộ, nếu tham gia vào bội kiếm, chúng ta thật sự có thể tham gia thi đấu theo đội.” Lâm Dật Phi nói với vẻ mặt chờ mong.
“A, cậu không tham gia đấu cá nhân sao?” Mark hỏi.
“Xem tình huống đã.” Lâm Dật Phi giang tay ôm Katherine cùng Mark, “Thời gian học trung học rất ngắn ngủi, tớ hy vọng có thể cùng nhau sát vai chiến đấu với các cậu.”
Tuy Lâm Dật Phi đã không thể tham gia trận chung kết cả nước, nhưng vẫn có thể đến xem trận đấu của Chris. Trận chung kết cuối cùng kia, anh đã biểu hiện rất tuyệt. Hôm nay là cuối tuần, cùng đi xem còn có bọn Katherine, cuối cùng Chris thắng đối phương với số điểm 10 với 15. Katherine chống cằm cảm thán, “Tới cảm thấy trình độ của đối thủ của Chris ở trận chung kết còn thua Lâm nữa!”
Lúc Chris đứng trên đài quán quân nhận giải, Lâm Dật Phi khẽ nở nụ cười. Vô luận cậu có ra sao, đứng ở nơi nào, vô luận quan hệ giữa chúng ta có biến thành gì đi nữa…
Thì tớ vẫn chú ý đến cậu, vẫn nhìn về cậu.
Sau khi chấm dứt trận đấu, đoàn người đứng dậy rời đi.
“Cậu không đến chúc mừng cậu ấy sao?” Katherine hỏi, “Lần này các cậu giận nhau lâu quá rồi đấy? Từ lúc bát cường đến lúc bán kết rồi lại chung kết, đã gần một tháng rồi…”
Lâm Dật Phi xoay người nhìn Chris còn đang cầm hoa tươi mà mỉm cười, “Có lẽ lát nữa sẽ đi.”
Chờ đến khi chúng ta trưởng thành hơn một chút, có thể trở lại những tháng ngày trước đây, thì lúc đó chúng ta sẽ hòa nhau.
Rất nhanh, Lâm Dật Phi đã học xong trung học năm nhất. Cả kỳ nghỉ hè, cậu đều cùng Katherine và bọn Mark luyện đấu kiếm hoặc xem băng ghi hình của những trận đấu.
Tuy bọn Katherine luôn cảm thấy kỳ quái Lâm Dật Phi vì sao lại không liên lạc với Chris suốt kỳ nghỉ hè, nhưng thân là bạn bè, họ cũng biết có một số việc tốt nhất không nên nhắc tới.
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Trần Mạn Mạn mong Lâm Dật Phi sẽ dẫn nàng đi công viên trò chơi. Nàng lấy hai tấm phiếu đặt trước mặt Lâm Dật Phi, hai tay chấp thành hình chữ thập, khẩn cầu: “Dật Phi ca ca, sắp hết hạn rồi, đây là tiền để dành nửa năm của tớ đó, là phiếu đôi, có thể chơi trò nào cũng được. Hai tấm vé này mất hết một tháng tiền tiêu vặt đó nha!”
Lâm Dật Phi bị nàng nói đến có chút động tâm, vậy nên gọi điện thoại cho bọn Katherine hủy đi buổi luyện tập ngày mai. Mạn Mạn chuẩn bị tốt túi xách, là đồ ăn vặt với nước, hai người liền đón xe buýt xuất phát. Thật ra Lâm Dật Phi cũng thấy áy náy, cả kỳ nghỉ hè đều bên cạnh bọn Katherine, không chút để ý tâm tình của Mạn Mạn.
Đến cửa của công viên trò chơi, nụ cười của Mạn Mạn ngọt đến chết.
“Nắm tay đi, lạc nhau là rất khó tìm đó!”
“Ừm! Chúng ta chơi cái gì trước đây?” Hai người nhìn phiếu, bởi vì là nghỉ hè nên trong công viên có rất nhiều trẻ con, không ít cha mẹ cùng bọn chúng đến, điều này khiến người nhìn thấy có chút hâm mộ.
“Cậu muốn chơi cái gì?” Lâm Dật Phi hỏi nàng.
“Tàu lượn siêu tốc!” Mạn Mạn chạy tới chỗ mấy cái đường ray trên không trung, Lâm Dật Phi chỉ có thể hô “chậm một chút” rồi chạy theo. Xếp hàng khoảng hai mươi phút, lúc bọn họ ngồi lên rồi thắt dây an toàn, thì Mạn Mạn nắm chặt tay Lâm Dật Phi.
“Dật Phi ca ca, sợ.”
“Cậu sợ?” Lâm Dật Phi nở nụ cười xấu xa, “Đã chậm quá rồi.”
Vì thế, cả một quá trình, Mạn Mạn hét thảm, đến khi tàu lộn ngược một vòng, nàng ngoài nắm chặt tay Lâm Dật Phi, thì đã không thể la hét gì nữa… Lâm Dật Phi thì có vẻ thật trấn định, mãi cho đến lúc kết thúc, khi can an toàn chậm rãi nâng lên, Mạn Mạn mới khóc òa.
“Thoạt nhìn từ bên ngoài, nó… không đáng sợ đến vậy…”
Lâm Dật Phi buồn cười kéo Mạn Mạn đi ra, cùng nàng ngồi lên ghế đá, lấy khăn giấy lau nước mắt nàng.
Mà cách đó không xa, có một thiếu niên và một thiếu nữ cũng chuẩn bị lên tàu lượn siêu tốc.
“Chris, sao anh luôn nhìn về hướng kia thế… nhìn cái gì vậy?”