“Nhưng tôi ra lệnh cho cậu ngồi xuống. Thân là nhân viên mà dám chống đối khách hàng à.” Người đàn ông này tỏ vẻ không vui nhằm đe dọa: “Nếu không muốn tôi làm lớn chuyện thì ngồi xuống mau lên.”
Bách Thời cực nhọc hít thở, có vẻ như cậu đã biết bản thân sắp sửa gặp phải chuyện gì rồi. Người đàn ông vừa nãy mất kiên nhẫn quát to: “Quản lý đâu, vào đây cho tôi!”
Bách Thời hốt hoảng: “Xin ngài đừng ạ. Tôi… tôi sẽ ngồi.” Cậu không muốn có chuyện không hay xảy ra nên đành nhịn nhục, tiến đến vị trí ghế sô pha, đặt mông ngồi xuống cạnh người đàn ông nóng tính.
Hạ Trì và Trục Kha một trước một sai chạy vào hầm xe. Hạ Trì gạt chống mô tô, cởi mũ bảo hiểm, chỉnh lại mái tóc sơ bộ rồi xuống xe. Trục Kha mở cửa xe nói: “Chỗ này là quán bar nơi Vĩnh Kiệt đang làm việc.”
Hạ Trì tâm thế vốn dĩ bình thường, sau khi nghe xong câu nói của Trục Kha thì lập tức chau mày không vui: “Cậu lại đang muốn thử lòng tôi đối với Vĩnh Kiệt rốt cuộc là như thế nào đấy à? Có bao nhiêu chỗ không đi, mắc gì phải chọn nơi này.”
“Tôi không có thử lòng cậu, tôi thực sự muốn chúng ta chơi ở đây vì tiếp viên ở đây đẹp cực. Còn nữa, hôm nay là ngày nghỉ của Vĩnh Kiệt.”
Nghe vậy, Hạ Trì tin tưởng, cả hai khoác vai bá cổ rời hầm xe tiến vào chánh điện.
Vào bên trong sảnh, không gian rộng rãi nhưng đông đúc, âm nhạc đùng đùng nhức tai, đèn xanh đèn vàng tùm lum màu chiếu rọi nhức mắt, trên bục cao cao có mấy vũ công nữ mặc đồ khiêu gợi thiếu vải uốn éo gọi mời, mấy vũ công nam cũng quyến rũ không kém. Hạ Trì và Trục Kha cực kỳ thích không khí sôi động náo nhiệt như thế này.
Trục Kha nói vào tai Hạ Trì: “Ở đây có phòng dành cho khách VIP, chỉ cần chứng minh cho quản lý ở đây biết độ giàu có của tôi với cậu, bà chị đó tức khắc cho chúng ta một phòng.”
Hạ Trì cười nhếch mép: “Chuyện nhỏ.”
Trục Kha hất cằm về phía quầy rượu: “Là chị ta, đi thôi.”
Hạ Trì và Trục Kha tiến đến trước mặt Tuyên Nghi, Trục Kha nói trước: “Chị gái, nhớ tôi không?”
“Sao mà không nhớ, cậu là người ngày nào cũng đưa Vĩnh Kiệt tới đây rồi ngồi túc trực cả buổi để nhìn cậu ta chứ gì. Gì đây, kiếm người à, hôm nay Vĩnh Kiệt không có đi làm.”
“Biết rồi, hôm nay tôi tới đây không phải vì Vĩnh Kiệt, tôi đến là muốn xả láng.”
“Xả láng?” Tuyên Nghi cười một bên tỏ ra khinh thường: “Chỉ mới là học sinh cấp ba mà đã đua đòi, đừng có ấu trĩ nữa, có tiền không mà đòi chơi. Về đi.”
Trục Kha từ trong túi móc ra chiếc chìa khóa xe có ghi thương hiệu Pen-ti-ga diamonds đưa ra trước mắt Tuyên Nghi: “Học sinh cấp ba, nhưng đang đi một chiếc xe đắt đỏ thứ ba trên thế giới, vẫn không đủ đẳng cấp chơi ở đây sao chị gái?”
Tuyên Nghi nghi hoặc nhìn chiếc chìa khóa có đính kim cương của dòng xe Pen-ti-ga nổi tiếng trong một năm gần đây, cầm lấy săm soi, cảm thán: “Ôi trời đất.”
Hạ Trì bên cạnh cũng định xuất chiêu, nhưng thấy Tuyên Nghi chuẩn bị thua cuộc, hằn liền nhịn lại. Đúng y như rằng, Tuyên Nghi lập tức trả lại chìa khóa xe cho Trục Kha, sau đó gọi nhân viên đưa Hạ Trì và Trục Kha đến phòng VIP.
“Tôi sẽ gọi tiếp viên đến cho hai cậu ngay. Là nữ hết phải không?” Tuyên Nghi nói.
Trục Kha chối từ: “Không không không. Một nam một nữ. Thằng bạn tôi không ăn con trai, chỉ tôi thôi.”
Hạ Trì hiện tại không biết đang trầm ngâm chuyện gì, đến khi Tuyên Nghi xoay lưng rời đi, hắn mới lên tiếng: “Không. Hai nam đi.”
Trục Kha kinh ngạc nhìn sang Hạ Trì: “Hả? Cậu…”
Hạ Trì dửng dưng: “Đừng có phản ứng thái quá. Miễn sao không phải Vĩnh Kiệt của cậu là được rồi. Lâu lâu cũng phải đổi gió.”
“Cái cách đổi gió này của cậu rất nghiêm trọng đấy. Nó không đơn giản là đổi gió đâu. Căn bệnh mê sắc nữ của cậu đang rõ nặng, đùng một cái chuyển sang nam, cái này không hợp lý tí nào.”