Vụ việc này khiến phòng thi xôn xao một lượt, chưa kịp để bọn họ định thần. Năm phút sau Hàn Phong cũng nộp bài, đi ra khỏi phòng thi thì thấy Mộc Hạ đang đứng đó chờ.
Hàn Phong vui vẻ chạy tới, hai người nói qua nói lại vài cậu rồi cùng nhau xuống căn tin đợi Hàn Vũ.
Phải mất rất lâu, sau khi chuông kết thúc giờ thi vang lên Hàn Vũ mới bơ phờ như một bóng ma mà xuất hiện. Cậu ta uể oải nằm gục trên bàn ăn mà oán than.
“Lần này xong thật rồi, tạm biệt tiền tiêu vặt, tạm biệt xe phiên bản giới hạn”
Tự kỷ một hồi thì Hàn Vũ lấy lại tinh thần để ăn cơm lấy lại sức chiều chiến môn Toán và môn Anh. Hai người Hàn Phong và Mộc Hạ đã dùng xong bữa trưa trước nên bây giờ hai người chỉ uống nước để chờ Hàn Vũ ăn xong mà thôi.
Hàn Vũ lấp đầy chiếc bụng đói, sau đó mới trấn tĩnh bản thân mà nói chuyện với hai người bạn thân của mình.
“Hai cậu làm bài được không, đề khó thật đấy chớ chả đùa được”-Hàn Vũ
“Tôi làm mất 20 phút, đề không khó như tôi tưởng “-Mộc Hạ nhàn nhạt nói, mắt vẫn dán vào quyển sách toàn là chữ tiếng Pháp trên tay
“Tao cũng sương sương, ra sau cậu ấy năm hay mười phút gì đó”- Hàn Phong cợt nhã mà trả lời
Nhờ câu trả lời của hai vị đương sự trước mặt mà Hàn Vũ đã hoá kiếp, đúng là thi xong thì chỉ có mà xuân này con không về đúng chuẩn học sinh yếu.
Không tám nhảm được lâu, Hàn Vũ quyết tâm gỡ gạc nên cũng lôi sách vở ra ôn với Hàn Phong và Mộc Hạ. Cậu chỉ vào một số dạng đề sau đó nói hai cậu bạn của mình cứ áp dụng và nhớ kỹ côn thức mấy dạng đó là được.
Giờ thi buổi chiều đã đến, ba con người đang học tập kia cũng thu hết sách vở lại vào cặp. Lôi ra những thứ cần thiết để đem vào phòng thi, còn cặp thì để một chỗ tập trung của nhà thi đấu.
Xong xuôi thủ tục như buổi sáng, mọi người bắt tay vào vượt qua đại nạn môn Toán. Mộc Hạ như cũ đọc hết một lượt đề, lướt nhanh qua 90 câu đầu của đề. Cậu nhanh chóng dùng bút chì khoanh vào phiếu trắc nghiệm và ghi cách giải ở những mặc giấy trắng phía sau.