Man nữ cười ha hả đây, cũng không miễn cưỡng, lại duỗi ngón tay quệt chút ít, cho vào miệng tiểu yêu quái, sau đó nói:
– Hương cao này là đồ tốt, không ăn có thể đốt lên để hít, ngươi nhất định phải thử một lần.
Nói xong, mở ra cái hộp, lấy ra một cái ống hút hình dạng cổ quái, nhìn thấy mấy động tác kế tiếp của nàng, khiến Tống Dương vô cùng chấn động!
Nhóm đèn, để chút hương cao ở lỗ, để ống dài vào sát miệng, hít vào khói xanh. Ánh mắt Man nữ thủ lĩnh rất nhanh tan rã, mà các man nhân khác ngồi một bên, cũng đều hiện ra thần sắc tham lam, khát vọng, lớn tiếng kêu gọi đồng tộc, thủ hạ lấy ‘Hương cao’ ‘Ống hút’ của mình đến… Không lâu, một mùi thơm lạ lùng phiêu đãng tràn ngập trong lều.
Mà ngay cả tiểu yêu quái đôi mắt cũng trở nên mê mẩn, từng người từng người một bắt đầu ngáp.
Trong đầu Tống Dương tựa như sét đánh “ầm” một tiếng!
Đúng vậy, cái thế giới này có hạt thóc, có lúa mì, có tùng xanh có dê trắng, đương nhiên cũng có cây thuốc phiện. Từ cây thuốc phiện tạo ra cao thuốc phiện, bất quá là hai lần đơn giản sấy khô tinh luyện. Tống Dương rốt cuộc hiểu rõ lúc trước mình nghi hoặc cái gì, vì sao hai năm trước man nhân võ sĩ còn tinh anh cường tráng, giờ trở nên suy yếu, mỏi mệt… Choang, một tiếng giòn vang, Tống Dương phất tay quật đổ cao thuốc phiện cùng hỏa đèn.
Cùng đấng tối cao không quan hệ, cùng chính nghĩa không quan hệ, cùng giác ngộ không quan hệ, vẻn vẹn hai chữ: Hổ thẹn.
Đối với cừu địch Tống Dương sẽ không từ thủ đoạn, nhưng bất luận như thế nào cũng sẽ không thể sử dụng nha phiến khiến đối phương bị nghiện, đây là do hắn còn biết hổ thẹn.
Đối với nha phiến, Tống Dương ngay từ nhỏ đã ghét cay ghét đắng. Chớ nói những người Sơn Khe Man xấu xí này, cho dù một người qua đường đang loay hoay tẩu hút thuốc, Tống Dương cũng tiến lên đá y một cước cho ngã lăn quay. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com
Tiểu yêu quái oa oa khóc lớn.
Bất mãn với tác hại kinh khủng của thuốc phiện bào chế ở ngàn năm sau, nha phiến gây nghiện không lớn lắm, bình thường hút sẽ không hoàn toàn lâm vào mê man, Man nữ vẫn còn nửa thanh nửa tỉnh, thấy Tống Dương đột nhiên trở mặt, ánh mắt của nàng mê hoặc:
– Vì cái gì?
Nói xong, không cách nào ngăn được cười ha ha.
Không chỉ nàng, cũng có không ít man nhân, vừa nghi hoặc, vừa cười, dường như thấy Tống Dương rất thú vị.
Sắc mặt Tống Dương không tốt, nhưng cũng không phải tức giận, hắn chỉ là hận thứ đồ vật này, đưa tay nâng Man nữ đang yếu đuối ngồi dậy, chỉ vào đám cao thuốc phiện để vất vưởng lung tung:
– Vật này lấy ở đâu ra?
Mười tám tháng trước, một nhóm thương đội khổng lồ từ Tây Nam đi ngang qua địa bàn của Sơn Khê Man tộc, nhưng bọn hắn vận khí không tốt, gặp phải tập kích của hơn trăm con ‘Thái Thản điểu’, không người nào may mắn thoát khỏi. Sơn Khê Man tộc mừng rỡ nhặt lên hàng hóa của bọn họ… Cao thuốc phiện, yên đèn, tẩu hút thuốc.
Về phần những cái…kia thương nhân muốn đem hàng hóa bán đi đâu, bán cho ai, Sơn Khê Man tộc không biết. Tống Dương trong nội tâm cười khổ, buôn bán nha phiến, không phải là quá sớm sao? Trọn vẹn sớm những một ngàn năm.
Tính ra, Sơn Khê Man tộc hút nha phiến đã được một năm rưỡi rồi. Hết lần này tới lần khác nhóm thương đội kia quy mô lại kinh người, mang theo đầy đủ cao thuốc phiện cho Sơn Khê Man tộc dùng tới vài chục năm.
Tống Dương đối với Man nữ chân thành nói:
– Vật này không thể lại ăn, càng không thể lại ngửi, có độc, sẽ tổn hại tới người.
Nhưng Man nữ đâu chịu tin, vật này tạo cảm giác như Thần Tiên, sao có thể tùy ý vứt bỏ, mặc dù Tống Dương nói ra thân thể tộc nhân của nàng càng ngày càng kém do chịu ảnh hưởng của nó, nàng vẫn là lắc đầu, đem một cái tẩu hút thuốc đưa đến trước mặt Tống Dương:
– Ngươi nếm thử, ngươi nếm một ngụm, thứ này thực sự tốt.
Tống Dương ánh mắt tóe lửa, đang tính đến chỗ chứa cao thuốc phiện phóng một mồi lửa, nhưng cuối cùng vẫn là buông tha cho ý nghĩ này, bất luận thế nào, trong quá trình đốt cũng phải xảy ra xô xát, ‘Long Tước đao’ cũng tốt, ‘Long Tước oanh’ cũng thế, đều là công pháp bá đạo, vừa ra tay sẽ đả thương người, ngay cả hắn cũng khó khống chế, thật muốn phóng hỏa thiêu hủy nha phiến, cần phải đại khai sát giới.
Tống Dương thò tay ôm lấy tiểu yêu quái vẫn đang khóc lớn, nói với Man nữ:
– Ít nhất, hãy đồng ý với ta một việc, thứ đồ này đừng cho các em bé dùng.
Man nữ cười cười, hiển nhiên không có để ở trong lòng.
Tống Dương thầm thở dài một tiếng, lấy một chút cao thuốc phiện cho vào cái khăn bỏ vào trong người, không có dừng lại nửa bước, liền cáo từ rời đi.
Man nữ còn chưa đã nghiện, nhưng vẫn là đứng lên, một mực tiễn hắn ra lều… Sơn Khê Man làm việc trực tiếp, đơn giản, nhưng cũng không phải người ngu, Man nữ nhìn ra Tống Dương không vui, trong lòng cảm thấy, người này sợ là sẽ không đi tới thăm bọn họ nữa rồi.
chật không ngờ, sáu tháng sau Tống Dương lại đến thăm, cũng giống như lần trước không chờ lâu, mà là trực tiếp tìm đến Man nữ, lấy từ trong ngực ra một phương thuốc, cẩn thận giảng giải, cho tới khi đối phương hoàn toàn ghi nhớ, hắn mới gật đầu nói:
– Khói độc đáng sợ, hơn nữa khó có thể cai được, ngươi bây giờ không tin, ta liền không có biện pháp, sau này tộc nhân của ngươi sẽ từ từ yếu đi, chết dần chết mòn… Chờ lúc ngươi chính thức biết rõ ‘Hương cao’ là yêu ma quỷ quái, thì dùng đơn thuốc này, nó có thể giúp ngươi cai thuốc, thay ta cứu người.
Nói xong, ôm lấy tiểu yêu quái, chuyện trò với nó một lúc, mới đưa lại cho Man nữ quay người rời đi.
Trên đường chạy về, Tống Dương bỗng nhiên nở nụ cười, vài đạo nếp nhăn trên mặt đã biến mặt, hắn cười thực sự vui vẻ.
Tống Dương khích lệ, man nhân không nghe. Nhưng hắn đã tận sức mình mà làm, nên mới cười nhẹ nhõm như vậy.