Bass ngậm miệng, lựa chọn tích cực phối hợp.
Chờ đến gần nơi sâu trong cung điện, Bass cũng nhìn thấy con sen biến mất đã lâu của nó.
Không khí tĩnh mịch, cảm giác ngột ngạt dọa người quấn quanh một bên khác, một nam nhân cúi đầu quỳ một gối trên đất, không thấy rõ mặt.
Ngoài sự tức giận trên mặt, Jofar cũng lộ ra vài phần mệt mỏi theo dõi hắn, đôi môi nở nang mân thành đường thẳng, ánh mắt lạnh lùng khủng bố.
Đứng bên tay Jofar, là nam nhân Bass từng gặp lần trước, cái người rõ ràng đang cười híp mắt nhưng không giống như người tốt ấy.
Khi Nefes bước vào lần nữa, ánh mắt bọn họ tự nhiên đổ dồn trên người nàng, đồng thời cũng nhìn thấy Bass trong lòng nàng.
Bass: “…” Sát khí! Còn gấp hai!
Bretton trời sinh gương mặt tươi cười, ánh mắt lấp lóe nhìn con mèo nhỏ trong ngực Nefes, trong nháy mắt thay Konopo đang quỳ thở phào nhẹ nhõm.
Khi phát hiện con mèo đen lỗ tai gấp lại đang ngó dáo dác, vẻ mặt âm u giận dữ của Jofar chậm lại, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng.
“Lý do.” Jofar hỏi Nefes.
Nefes mặt không biến sắc mỉm cười, “Vương, thị nữ nói với ta rằng Bast bị bệnh, tinh thần hai ngày nay cũng không tốt, ta sợ có chuyện xảy ra, liền sai người hầu trực tiếp mang Bast tới.”
Meo đại gia thân thể rất tốt, ăn rất ngon: “…” Được rồi.
Nó phối hợp trợn trắng mắt, lè lưỡi ra, tai to khép lại bên miệng, một bộ mồm méo mắt lác, suy yếu kéo dài âm thanh meo meo hai tiếng.
Jofar cau mày nghe tiếng mèo kêu suy yếu vô lực, đưa tay ra, “Đưa nó cho ta.”
“Vâng.”
Nhận ra vương không còn phóng sát ý nữa, Nefes thở phào nhẹ nhõm nhanh chóng rón rén tiến lên, đem con mèo đen trong ngực đưa tới.
Bass vẫn bảo trì trạng thái ‘mèo bệnh’, bốn chân thẳng tắp, đệm thịt hoa mai hướng lên trời, từ trong ngực Nefes lăn tới ngực Jofar, nước miếng chảy ra dính trên quần áo thuần trắng của hắn.
Jofar ôm Bass như ôm trẻ sơ sinh.
Nhưng khi cúi đầu, lại nhìn thấy đôi mắt con mèo đen chuyển loạn và bộ dáng mồm méo mắt lác rất khoa trương, ngay lập tức hắn biết rằng nhóc con này là đang giả bộ bệnh.
Bass sống không bằng chết kêu rên: “Meo ~” ai da ta đau quá, không biết đau chỗ nào, dù sao cũng là đau, ai da ~ mẹ ơi ~ khó chịu quá ~
Jofar đè khóe môi đang muốn nhếch lên, hỏi: “Bị bệnh thật hả?”
Bass điên cuồng gật đầu: “Meo ~” thật đấy thật đấy, ngươi xem đầu lưỡi ta này, chắc là ăn cá nhiều nên trúng gió rồi!
Jofar nắm đệm thịt trên chân nó, nhíu mày: “Nhưng móng vuốt của ngươi không nóng.”
“Meo!”
Lòng ta nóng! Nóng ruột!
“Tại sao lại nóng ruột?”
“Meo…”
Cái này, cái này…
Bass không nhịn được nhìn Nefes, Nefes làm khẩu hình ‘cố lên’ với nó.
Không còn cách nào.
Da mặt dưới lông của Bass nóng bừng, nhỏ giọng meo meo:
Ta…
“Hả?”
Thực ra…
“Ừm.”
Ta nhớ ngươi nha…
“…”
Nửa ngày, không nghe thấy Jofar hồi âm, vì vậy hắc đống đống lén lút ngẩng đầu, liền nhìn thấy trong đôi mắt như đá quý kia, như có ánh mặt trời chiếu vào, chăm chú nhìn nó, chói mắt mà dịu dàng.
Như giữa đất trời tràn ngập băng tuyết, ngươi cho rằng nó là hàn đàm, lại biến thành ôn tuyền. Khói bay lượn lờ, hơi nước tràn đầy, đem Bass chiếu rọi trong mắt hắn, như đang ngâm mình trong một mảnh ấm áp khiến toàn thân khoan khoái.
“Nhóc con…”
Jofar đột nhiên cúi xuống, doạ Bass đang xuất thần đối diện hắn nhắm mắt lại, mũi mèo ướt nhẹp nóng lên.
Hóa ra là nó được hắn hôn nha.
Bass ngây ngốc mở mắt ra, nhìn Jofar mặt mày dịu dàng, khóe môi vung lên nụ cười.
“Phù phù, “
“Phù phù, “
“Phù phù, “
Chú mèo đen thùi liếm liếm môi, đột nhiên cảm thấy miệng lưỡi khô khốc.
Tác giả có lời: 【 Tiểu kịch trường 】
Bass:… Ta có chút động lòng.
Nghe vậy, Jofar cau mày: Cốt truyện quá chậm, ta không ngại nhân 【 bíp—— 】 thú.
Tác giả ngu xuẩn:…
Tác giả ngu xuẩn: Ta ngại!
Đan Mộc: Surprise hông? Vui hông? Nay có hai chương đó, hehe.
ଲ(ⓛ ω ⓛ)ଲ