“Họ đích danh chỉ tên cô, ta biết phải làm sao, thôi thì… phiền cô một chuyến nữa.”
“Được rồi, ta đi.”
….
“Trương quý phi… người bị làm sao?”
“Nếu ta biết thì còn gọi ngươi làm gì? Ngươi là thái y, tự mình chuẩn bệnh đi chứ.”
“Dạ.. thần thật là, quên mất mình là thái y luôn rồi.”
Lam Chi ngồi xuống, từ từ thăm khám.
“Ta thấy… Trương quý phi chính là vì bình thường ít vận động, ít khi tiếp xúc với nắng và gió, nên mới sanh bệnh, cơ thể suy nhược.”
“Xảo ngôn. Í ngươi là bổn cung lười vận động.”
“Thần không dám. Nhưng theo mạch tượng, người thật sự là như thế… nếu quý phi không tin thần, có thể cho mời Lữ thái y đến để thăm khám cho người.”
“Ngươi!… dựa vào sự trọng dụng của hoàng thượng, tưởng rằng hoàng thượng sẽ thật sự bảo vệ cho cô sao?”
“Thần không dám.”
“Ta không biết, bổn cung cảm thấy rất đau đầu, còn cả chóng mặt, ngươi nhanh kê thuốc cho bổn cung.”
“Dạ, vậy thần sẽ kê cho người một ít thuốc bổ.”
“Ta nói là ta bệnh, ngươi lại không kê thuốc trị bệnh? Lam thái y, cô quả là rất cứng mồm.”
“Quý phi, xin người đừng làm khó một thái y nhỏ bé như ta nữa.”
CHÁT!!
“Bổn cung là ai chứ? Ta là quý phi, chẳng lẽ vô duyên vô cớ đi ức hiếp ngươi?? Còn dám nói bổn cung làm khó ngươi.”
“Quý phi bớt giận, Lam Chi sẽ lập tức kê thuốc cho người.”
…
Sau khi kê thuốc cho quý phi xong, Lam Chi rời đi, quay về thư phòng nghĩ ngơi.
Xế chiều.
“Lam thái y, cô mau mở cửa ra.” Tiếng nô tỳ vổ vào cửa phòng Lam Chi la hét.
“Chuyện gì thế?” Lam Chi mở cửa.
Như Ý cùng một đám quan lính, còn có cả A Minh và Đông tướng quân cùng bước vào.
“Lam Chi, Trương quý phi vừa mất một cây trăm bằng vàng.” A Minh nói.
“Thì sao chứ? Liên quan gì đến ta?”
“Nè, khi cô đến chuẩn bệnh cho quý phi, cây trâm vẫn còn trên bàn, sau khi cô tời đi, nó lập tức biến mất, chắc chắn là cô có lòng tham, nên lấy trộm đi mất.”
“Như Ý cô nướng, trước khi điều tra rõ chân tướng, mong cô đừng ăn nói như thế.” Đông Tịch Vương nói
“Ngài còn bênh cô ta. Chuyện đã rành rành ra như thế rồi….. các người không tin thì cứ thử xét phòng đi.”
“Ta nói ta không có lấy. Các người không có quyền xét phòng ta.”
“Cô có tật giật mình rồi à?”