năm trước cô đã mong có được một cái
đĩa nhạc như thế rồi.
“Đương nhiên, có muốn không?” Trương
Thác quơ đĩa nhạc trong tay.
“Muốn, đương nhiên là muốn.” Lâm Ngữ
Lam vội vã cầm lấy đĩa nhạc từ trong tay
Trương Thác, để trong tay mình chậm
rãi vuốt ve, nhìn thấy chữ ký tiếng Anh
bên trên, trong mắt ngập vui mừng, vô
thức nói: “Trương Thác, cái này xem như
†ôi mua lại, baø nhiêu tiền anh nói đi.”
“Cái này vốn là tặng cho hai người, nói
chuyện tiền bạc cái gì, nhận lấy đi.”
Trương Thác không quan tâm phất tay.
Lâm Ngữ Lam cũng nhận ra vấn đề
trong lời nói của mình, cho Trương Thác
một ánh mắt vô cùng xin lỗi.
Milan thì không nghĩ nhiều như vậy, vui
vẻ nhận lấy đĩa nhạc, ánh mắt nhìn đĩa
năm trước cô đã mong có được một cái
đĩa nhạc như thế rồi.
“Đương nhiên, có muốn không?” Trương
Thác quơ đĩa nhạc trong tay.
“Muốn, đương nhiên là muốn.” Lâm Ngữ
Lam vội vã cầm lấy đĩa nhạc từ trong tay
Trương Thác, để trong tay mình chậm
rãi vuốt ve, nhìn thấy chữ ký tiếng Anh
bên trên, trong mắt ngập vui mừng, vô
thức nói: “Trương Thác, cái này xem như
†ôi mua lại, baø nhiêu tiền anh nói đi.”
“Cái này vốn là tặng cho hai người, nói
chuyện tiền bạc cái gì, nhận lấy đi.”
Trương Thác không quan tâm phất tay.
Lâm Ngữ Lam cũng nhận ra vấn đề
trong lời nói của mình, cho Trương Thác
một ánh mắt vô cùng xin lỗi.
Milan thì không nghĩ nhiều như vậy, vui
vẻ nhận lấy đĩa nhạc, ánh mắt nhìn đĩa
nhạc như đang nhìn người yêu của
mình, miệng lầm bầm: “Trương Thác,
không tệ đấy, sao anh làm được vậy,
không thể nào có chuyện xin bậc thầy
Pajif rồi ngài ấy cho anh luôn được
chứ?”
Người nói vô tình, người nghe hữu ý, lời
nói của Milan khiến tâm trạng đang vui
mừng của Lâm Ngữ Lam chợt căng
thẳng!
Đúng vậy, sao anh lấy được thế, bậc
thầy Pajif sẽ không dễ dàng tặng đĩa
nhạc đã ký tên của mình lên cho người
ta như vậy được, anh có thể lấy được hai
cái đĩa này chắc chắn đã tốn không ít
công sức. Thêm cả màn diễn của anh
khi nãy nữa, tuy anh không nói, nhưng
có thể cho anh thời gian đàn một khúc
nhạc trên buổi hòa nhạc của bậc thầy
Pajif, anh đã phải nhờ vả bao nhiêu
người? Âm sắc của khúc nhạc khi nãy
mượt mà tròn đầy, anh đã vì mình mà
luyện tập suốt cả đêm sao?
Nghĩ đến những điều này, Lâm Ngữ Lam
càng thấy có lỗi hơn, mình chỉ vì muốn
hãnh diện một lúc mà khiến anh tốn
nhiều công sức như vậy.
Lâm Ngữ Lam nhìn người đàn ông trước
mặt, cô nhìn thấy Trương Thác đang
không ngừng nháy mắt với mình, trong
khoảnh khắc đó, cô đột nhiên cảm thấy,
dường như người đàn ông này… cũng
không tệ lãm?
Cùng lúc đó, phía sau sân khấu của nhà
hát.
Pajif mặc áo đuôi tôm đang trông mong
nhìn thanh niên đẹp trai, giọng điệu cẩn
thận thăm dò: “Anh này, tôi còn có thể
gặp lại vị đại nhân kia lần nữa không?
Nếu thầy của tôi biết, chắc chắn ông ấy
sẽ vui vẻ vì tôi.”
“Nghĩ gì vậy?” Chàng trai anh tuấn trợn
trắng mắt: “Hôm nay lão đại có thể nhận
hai cái đĩa của anh cũng đủ để anh kiêu
ngạo cả đời rồi, mau trở về báo tin vui
cho thầy anh đi.”
“Đúng! Đúng!” Pajif liên tục gật đầu,
giọng nói cũng hơi hưng phấn, anh ta rất
hiểu, trên thế giới này có rất nhiều người
muốn tặng quà cho vị đại nhân kia,
nhưng gần như không ai có vinh dự
được vị đại nhân kịa nhận lấy, mình hôm
nay đúng là vận may’tu tám kiếp mới đổi
được.
Kết thúc buổi hòa nhạc, ba người
Trương Thác ra khỏi nhà hát, có lẽ vì
Lâm Ngữ Lam cảm thấy hơi thiếu nợ
Trương Thác, hoặc là vì hai cái đĩa này,
lần đầu tiên cô chính thức mời Trương
Thác cùng ăn một bữa cơm, điều này
khiến Trương Thác cực kỳ vui vẻ, liên
tục gật đầu, giống như sợ Lâm Ngữ Lam
đổi ý vậy.
Sau khi ba người lái xe rời đi, Tống Đào
vẻ mặt âm u đứng ở cổng nhà hát, đưa
mắt nhìn chằm chằm chiếc xe chạy đi
trước mặt.
Đợi khi tận mắt nhìn thấy ba người
Trương Thác đi rồi, Tống Đào mới đi về
phía bãi đỗ xe, lái xe chạy nhanh đi.
Trấn nhỏ Hồ Thiên Nga của thành phố
Ngân Châu, đây là khu nhà ở nổi tiếng
ngang ngửa Tái Thượng Thủy Hương, có
thể mua nhà ở đây thì trên người nhất
định phải có mấy triệu:
Tống Đào lái xe vào trong tiểu khu, dừng
lại trước một ngôi biệt thự, anh ta nhìn
biệt thự ngoài cửa sổ xe, đợi đúng năm
phút mới mở cửa bước xuống, gõ vang
cửa lớn của biệt thự.
Một cô bảo mẫu trẻ tuổi trang điểm xinh
đẹp mở cửa, nhìn thấy Tống Đào thì cúi
đầu nhỏ giọng nói: “Cậu Tống, cậu
Vương bảo anh đi thẳng lên lầu.”
“Cảm ơn” Tống Đào gật đầu, sau khi
bước vào phòng khách thì đi lên lầu hai
của ngôi biệt thự.