Ngụy Vô Tiện chỉ vào mình: “Đứng.”
Lúc này hoả kế mới nhớ mình có nói “uống xong mà còn đứng được ta sẽ theo họ ngươi”, vội nói: “Ờ ờ… Ờ ờ ờ! Này hả… Lợi hại! Không phải ta thổi phồng đâu, mà đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy người uống hết một vò rồi mà vẫn còn đứng vững vững vàng vàng mà lưỡi cũng không thắt lại đó. Công tử ngài họ gì?”
Ngụy Vô Tiện: “Ta…” Nghĩ nghĩ rồi nhớ tới “Nguỵ Vô Tiền” mà tên hoả kế này nói lúc nãy, khoé miệng giần giật, ung dung nói tiếp: “Họ Lam.”
Hoả kế nọ cũng là tên mặt dày, lớn tiếng nói mà mặt mày không thay đổi: “Được, từ giờ trở đi, ta sẽ họ Lam!”
Bóng lưng của Lam Vong Cơ dưới khăn rượu đỏ thắm, dường như thoáng loạng choạng. Ngụy Vô Tiện mặt đầy ý cười xấu xa, chắp tay đi tới, vỗ vỗ vai y: “Để cám ơn ân tình trả tiền của Hàm Quang Quân. Ta đã để hắn theo họ ngươi.”
Ra khỏi thành, hai người đi đến phương hướng mà hoả kế kia đã chỉ. Người đi đường ít dần đi, cây cối nhiều lên, Ngụy Vô Tiện nói: “Sao ban nãy không cho ta hỏi tiếp?”
Lam Vong Cơ nói: “Bỗng dưng nhớ tới, việc của Lịch Dương Thường thị, ta có nghe nói. Nên không cần hỏi nữa.”
Ngụy Vô Tiện: “Trước khi ngươi nói ta muốn hỏi một câu. Cái vụ diệt môn Thường gia kia, đừng nói là ta làm đấy nhé?”
Hắn đâu đến nỗi tới tận cửa giết cả nhà người ta mà lại còn không nhớ rõ!
Rất may, Lam Vong Cơ nói: “Không phải.”
Vậy thì chỉ là lời truyền miệng, nghe nhầm nên đồn bậy rồi. Ngụy Vô Tiện cảm thấy hơi sầu, như lại trở về quãng thời gian bị người người hô đánh, những tháng ngày sống không bằng con chuột nơi cống ngầm, chuyện xấu gì cũng có thể tính hắn vào trong, ụp lên đầu hắn nguyên một bồn phân. Cháu của cụ ông láng giềng không ăn cơm sụt đi hai cân cũng nói do bị chuyện Di Lăng lão tổ xui khiến quỷ tướng quân giết người doạ cho gầy, không hề nói quá.
Ai ngờ, Lam Vong Cơ lại nói tiếp: “Không phải do ngươi giết, nhưng có liên quan tới ngươi.”
Ngụy Vô Tiện: “Liên quan chỗ nào?”
Lam Vong Cơ nói: “Có hai liên quan. Đầu tiên, nhân vật dính dáng trong chuyện này, có ngọn nguồn khá sâu xa với mẹ ngươi.”
Bước chân Ngụy Vô Tiện dừng lại.
Hắn không biết lòng mình đang ra sao, trên mặt lại là vẻ gì, ngập ngừng nói: “… Mẹ ta?”
Ngụy Vô Tiện chính là con trai của Vân Du đạo nhân Tàng Sắc tán nhân và gia phó của Vân Mộng Giang thị – Ngụy Trường Trạch. Vợ chồng Giang Phong Miên đều có quen biết với cha mẹ hắn, nhưng Giang Phong Miên rất ít khi nói tới người bạn cũ ấy, phu nhân của Giang Phong Miên là Ngu Tử Diên lại càng chưa bao giờ hoà thuận nói chuyện với hắn, không quất hắn mấy roi, bảo hắn cút ra ngoài quỳ gối, cách Giang Trừng xa chút đã là tốt lắm rồi. Có không ít chuyện của cha mẹ, đều là người ngoài nói cho hắn hay. Việc hắn biết, thật ra không nhiều hơn người ngoài bao nhiêu.
Lam Vong Cơ cũng ngừng lại, xoay người nhìn thẳng vào hắn: “Ngươi có nghe nói tới cái tên Hiểu Tinh Trần chưa.”
“Chưa từng.”
“Chưa từng là đúng. Người này xuống núi thành danh vào mười hai năm trước. Bây giờ cũng không có ai nhắc tới.”
Mười hai năm trước, đúng sau một năm ngày vây quét Di Lăng Loạn Tán Cương, vừa khéo bỏ lỡ, thảo nào khi hắn còn sống chưa từng nghe tới cái tên này. Ngụy Vô Tiện hỏi: “Núi là núi nào, kế tục ai?”
Lam Vong Cơ nói: “Núi thì không biết núi nào. Kế tục đạo môn, Hiểu Tinh Trần chính là học trò của Bão Sơn tán nhân.”
Ngụy Vô Tiện thế mới biết, tại sao lại nói người này có ngọn nguồn khá sâu với mẹ hắn.
Tàng Sắc tán nhân, cũng là học trò của Bão Sơn tán nhân.
Hắn nói: “Như vậy vị Hiểu Tinh Trần này, coi như là sư thúc của ta.”
Vị Bão Sơn tán nhân này là thế ngoại ẩn đạo, nghe đâu là tu sĩ xuất đạo cùng thời với Ôn Mão, Lam An.
Lúc ấy lấy Ôn Mão dẫn đầu, làm gia tộc hưng thịnh mà môn phái suy tàn, các thế lực tu tiên dùng quan hệ huyết thống làm ràng buộc vụt lên khỏi đất như măng mọc sau mưa. Phàm là tu sĩ hơi có danh tiếng, không một ai không khai tông lập tổ. Mà vị cao nhân này lại lựa chọn vào núi quy ẩn, đạo hiệu Bão Sơn. Bão đây là ngọn núi nào, lại không ai biết. Nói đi nói lại, chính bởi vì không ai biết, cho nên mới gọi là quy ẩn. Nếu đã quy ẩn mà còn có thể dễ dàng tìm tới, vậy thì không gọi là quy ẩn, mà chỉ là làm màu thôi.
Nhân vật phong vân đồng lứa kia, hôm nay đã sớm hồn tiêu thân tán, chỉ có Bão Sơn tán nhân, nghe đồn đến nay vẫn chưa ngã xuống. Nếu quả thật như vậy thì phải đến tận mấy trăm tuổi, đủ thấy tu vi cao cỡ nào.
Vị tiền bối này ẩn cư trên ngọn tiên sơn không biết tên, thường nhận nuôi một số đứa trẻ bơ vơ không nơi nương tựa làm đồ đệ. Nhưng tất cả đồ đệ đều phải lập lời thề: Đời này nhất định phải chuyên tâm tu đạo, tuyệt không xuống núi. Nếu như rời núi, dù là bất cứ lý do gì, từ đây tuyệt không thể trở về. Tự lực cánh sinh, lăn lộn trong cõi trần, không còn quan hệ nữa.
Người đời đều nói, Bão Sơn tán nhân không hổ là cao nhân đắc đạo, lập quy củ này thật sự rất có tính toán. Bởi vì mấy trăm năm qua, bà chỉ có ba người đồ đệ xuống núi: Duyên Linh đạo nhân, Tàng Sắc tán nhân, Hiểu Tinh Trần.
Mà ba người đồ đệ này, không có ai được chết tử tế.
Số phận của hai đồ đệ trước, lúc bé Ngụy Vô Tiện đã biết rõ, không cần nghe nữa. Thế là Lam Vong Cơ liền lời ít mà ý nhiều nói cho hắn nghe câu chuyện về vị cuối cùng.
Lúc Hiểu Tinh Trần xuống núi hắn mới có mười bảy tuổi, tuy Lam Vong Cơ vẫn chưa gặp hắn, nhưng từng nghe nói tới phong thái của hắn từ trong miệng người ngoài.
Khi đó cuộc chinh phạt Xạ Nhật mới vừa kết thúc được vài năm, danh tiếng của trận vây quét Di Lăng Loạn Tán Cương vừa trôi qua, các gia tộc lớn hoành hành, mời chào nhân tài khắp nơi để mình sử dụng. Hiểu Tinh Trần lòng mang suy nghĩ cứu thế xuống núi, tư chất xuất sắc, sư xuất cao nhân, hiển nhiên săn đêm lần đầu đã nhất chiến thành danh. Một đuôi phất trần, một thanh trường kiếm, một mình xông núi, vượt lên dẫn đầu.
Chúng gia thấy đạo nhân trẻ tuổi này phong thái trấn tĩnh, tu vi xuất sắc, rất đỗi vừa ý, dồn dập đưa ra lời mời. Hiểu Tinh Trần lại khéo léo từ chối nói rõ rằng không muốn phụ thuộc vào bất cứ thế gia nào, nhưng lại một lòng muốn cùng người bạn tri kỉ thâm giao thành lập một thế gia không giống như họ – không coi huyết thống là cái trội của môn phái. Người này tính như bồ vi, tâm như đá tảng, ngoài mềm trong cứng, lại giữ thân trong sạch. Một khi có việc gì hóc búa hoặc khó giải quyết, đầu vừa động não đã nghĩ ngay tới cầu hắn giúp đỡ, mà hắn cũng chưa bao giờ khước từ, lúc ấy hướng gió đánh giá cực tốt.
*bồ vi là cây lau sậy
Án diệt môn Thường gia, xảy ra chính vào lúc đó.