Bạch Bình Châu bị vê vò âm vật đến cao trào, cắn môi, từng chút từng chút nhả lời: “Anh… Anh đừng nói nữa…”
Người đàn ông cũng không định đụng đến mấu chốt của nơi ngoại biên, anh bế Bạch Bình Châu lên, dùng mũi giày đá cửa phòng tuyệt tình, hệ thống bật được nửa chữ thì biến mất.
Ra khỏi Thập tự rồi vào thang máy, Bạch Mãn Xuyên nói: “Có làm không? Nếu không làm thì thả em xuống, không lát nữa A Tam lại tới xách em đi.”
“Không làm.” Bạch Bình Châu giãy dụa, “Anh còn chưa nói rõ, ai muốn làm với anh.”
“Còn muốn nói gì nữa?” Bạch Mãn Xuyên hỏi, “Chuyện kết hôn thì chút nữa nói với em”
“Không phải chuyện này! Anh kết hôn với ai tôi không xen vào.” Bạch Bình Châu đẩy anh, “Có phải anh đã sớm biết quan hệ của chúng ta rồi không! Vậy sao anh không nói! Còn… còn mẹ nó chịch tôi!”
Bạch Mãn Xuyên có chút bất đắc dĩ, anh còn tưởng cục nhỏ dễ dụ, ai ngờ sướng xong một lần còn nhớ để tra chuyện này. Anh nói: “Có quan trọng không.”
“Đương nhiên!” Bạch Bình Châu nghe bốn chữ này xong nước mắt cũng rơi lộp độp, “Anh chẳng biết gì hết! Anh chỉ muốn chịch tôi!”
Thấy hắn khóc, Bạch Mãn Xuyên biết mình đùa hơi quá rồi, vừa định đi qua ôm thì cửa thang máy đã mở, Đàm Tử Mặc hạng nhất đi đến. Chuyện mấy ngày nay hắn rất rõ, giờ thấy Bạch Bình Châu lau nước mắt thì trong lòng cảm thấy buồn cười, cố ý đi đến trước mặt Bạch Mãn Xuyên, vặn vẹo bộ ngực kiêu hãnh của mình dịu giọng nói: “Ngài Bạch, lần sau có thể đến tìm em nha, em không ngại tham gia với mấy người đâu.”
Bạch Bình Châu vội vàng gạt nước mắt, khôi phục vẻ kiêu ngạo thường ngày, đang muốn đớp lại hắn thì không ngờ Bạch Mãn Xuyên bên cạnh đã lên tiếng.
“Ngực cậu bao nhiêu?”
“Anh!” Bạch Bình Châu tức mình ném thẳng sợi dây chuyền vào người anh, “Cút mẹ hết đi! ** má!”
Vừa hay thang máy đến tầng, Bạch Bình Châu chạy thẳng ra ngoài, Bạch Mãn Xuyên cũng không đuổi theo, chờ cửa thang máy đóng lại anh nhàn nhạt liếc nhìn Đàm Tử Mặc định sáp lại. Đàm Tử Mặc cười: “Ngài Bạch, tôi 38E đấy, anh có muốn sờ thử không.”
Bạch Mãn Xuyên nói: “Cậu không phải người của Tô Đức Vận sao, sao vậy, gã không cần cậu nữa?”
Đàm Tử Mặc bị chọt trúng chỗ đau nghẹn họng, cười bù: “Sếp Tô thì anh cũng biết đấy, tôi có thể cùng gã bấy lâu đã rất hài lòng rồi?”
“Vậy tôi là mục tiêu kế tiếp?”
“Làm gì khó nghe đến thế, anh sướng, tôi được điểm, là win-win. Hơn nữa tôi cũng không dính người giống Bạch Bình Châu, dây dưa mấy thứ ở trái đất không tha, tôi chỉ cần thêm điểm là xong.”
Đại khái cũng đoán được ý hắn, Bạch Mãn Xuyên nói: “Nghe rất hấp dẫn.”
Đàm Tử Mặc vừa muốn nhào tới, Bạch Mãn Xuyên đã tiếp: “Nhưng thật ngại quá, tôi không thích quái vật ngực to.”
Đến phòng Bạch Bình Châu, thấy cửa mở nhưng lại không có ai trong đó, anh gõ vách tường, A Tam lập tức chui ra ngoài, mở màn hình.
– — Hôm nay mở hệ thống buff tự do, cậu ấy được bạch tuộc nhỏ trói đi chọn buff rồi. Địa điểm là canteen tầng ba.
Hai chữ tự do rất có sức hấp dẫn, Bạch Mãn Xuyên xuống lầu ba, trông thấy Bạch Bình Châu đang bắt bóng trên sân, lộn tới lộn lui muốn bắt được quả bóng lớn màu vàng đang bay nhanh.
Bạch Mãn Xuyên bước vào sân náo nhiệt, tay phải đưa ra chụp được quả bóng vàng đấy, vừa lúc Bạch Bình Châu cũng nhào tới bắt được.
“Cái gì đây?”
Bạch Bình Châu không thèm để ý đến anh, nhảy lên muốn chộp.
Bạch Mãn Xuyên liếc nhìn hình chiếu, buff tương ứng bóng vàng là — mọc thêm một dương v*t.
Đây là Bạch Mãn Xuyên tự dịch, chứ chữ trên bóng rất ưu nhã uyển chuyển: tăng quyền sử dụng thêm một dương v*t.
“Em muốn cái này để làm gì?” Bạch Mãn Xuyên nói xong thì thả quả bóng vàng trong tay ra. Quả bóng duy nhất trong sân lại hòa lẫn trong hàng ngàn quả bóng đại dương.
Bạch Bình Châu vốn còn chưa hết tức, thế này lại càng làm hắn bùng nổ, hắn đẩy Bạch Mãn Xuyên: “Mẹ anh! Anh đền đây!”
“Đền cho em.”
Bạch Mãn Xuyên liếc nhìn bảng màu tương ứng, có mục tiêu ngay lập tức. Anh nắm tay Bạch Bình Châu rồi bắt cho hắn một quả bóng lớn màu xanh lá cây.
Tâm tình Bạch Bình Châu tốt hơn được chút thì khi mở ra lại tụt mood về 0.
Thích Vãn Phong chọn được buff mình muốn thì sáp qua, thấy màu bóng trong tay hắn thì kêu lên: “Chời đất má ơi, ông chọn cái này á! Không ngờ ông có đam mê này luôn! Ái chà, ông thật biến thái.”
Bạch Mãn Xuyên thật biến thái cười: “Là tôi chọn.”
Thích Vãn Phong đổi lời ngay và luôn: “Thật có thưởng thức, cái này không có mấy ứng cử viên, ngài Bạch thật là sáng suốt.”
Hoàn toàn không có tâm tình nghe hai người nói chuyện, Bạch Bình Châu gần như muốn quỳ xuống khi buff đã mở không thể đổi lại. . Đọc truyện hay tại { t r ù m t r u у ệ n .O R G }
Không ngoài dự đoán, sau khi lựa chọn kết thúc, Bạch Bình Châu là nhân viên giao lưu duy nhất chọn buff màu xanh. Trong mắt mọi người, Bạch Bình Châu gần như là bay bổng rời khỏi canteen.
Bạch Mãn Xuyên đứng sau hắn nhìn dòng chữ “Bộ sản nhũ — tự do điều chỉnh lớn nhỏ”, thì cứng.