Pokemon chẳng thèm xem cậu ta kêu oan: “Còn Diệp Lệnh Úy, thầy muốn nói rõ chuyện ăn uống kén chọn của em. Lớp chúng ta có người kén ăn, thầy biết, nhưng tình trạng của em là nghiêm trọng nhất. Nếu em không cố gắng ăn cơm thì cơ thể em khỏe lên sao được?”
“…” Diệp Lệnh Úy cúi đầu: “Em biết rồi ạ.”
Pokemon y chang bà mẹ già, cằn nhằn từng học sinh trong lớp. Diệp Lệnh Úy chú ý thấy, tuy mọi người đều rên rẩm vang trời, nhưng không một ai bực bội thật sự, được hay không cũng chả sao, họ chỉ cần dỗ Pokemon hài lòng là được.
Chỉ còn lại mình Phí Lan.
Sắp hết tiết, Pokemon nhìn Phí Lan: “Em theo thầy đi ra đây chút.”
Mười phút trước thời gian giải lao giữa giờ tự học, hành lang vô cùng ồn ào, Phí Lan đi theo Pokemon đến một góc yên tĩnh. Pokemon nhìn hắn một lát, đối phương trông vô cùng bình tĩnh.
“Em vẫn kiên quyết như thế sao?” Pokemon cau mày hỏi.
Phí Lan nâng mắt lên, cười nói: “Em cũng đâu muốn.”
Pokemon giả vờ như không nghe thấy sự qua loa trong lời Phí Lan: “Em nghĩ đi, đây là chuyện cả đời, thầy biết dù em không thi đại học, không thèm học đại học thì em vẫn là cậu chủ của nhà họ Phí, quen sống trong nhung lụa, muốn gió có gió, muốn mưa được mưa, nhưng em là người như vậy sao?”
“Phí Lan, thầy biết em với Ngải…”
“Em là người như thế.” Phí Lan cắt lời Pokemon.
Đối phương im lặng.
“Thầy Phương, em là người như thế.” Phí Lan khẽ cười: “Em có nhiều tiền thế này, cần gì phải khổ cực? Thầy Phương, thầy nhìn lầm em rồi, Phí Lan em chính là kẻ chỉ muốn hưởng sung sướng cả đời.”
Pokemon nhìn Phí Lan rời đi rồi thở dài. Anh biết ngay mà, chỉ cần nhắc tới Ngải Thư là Phí Lan sẽ lập tức cảnh giác, dùng một lớp da dày cứng bọc mình lại chẳng để lọt khe hở nào.
Phí Lan trở về, Cao Lâm Hạo cùng đồng bọn đang tám nhảm trên hành lang, thấy hắn về thì phất tay với hắn.
“Anh Lan này,” Trần Phong Bảo kêu hắn: “Pokemon bảo mày theo để nói gì à?”
Phí Lan móc bật lửa từ trong túi ra lắc lắc, vẻ mặt hắn biếng nhác, nhìn chẳng rõ vui giận.
“Hầy, còn nói gì được, lần nào chả nói vụ đó, đàn ông con trai tự mình cố gắng.” Cao Lâm Hạo nói. Hiện giờ cậu ta cũng không dám đụng tới Phí Lan, Phí Lan thích nghe gì, cậu ta sẽ kiếm chuyện đó để nói.
Trần Phong Bảo uống một hớp Coca, nhìn Cao Lâm Hạo: “Hạo Tử này, mày khuyên bảo anh Lan đi, Thân Đại không thể mất đi người tài như nó được, không phải lúc nó học cấp hai, Kinh Đại đã để ý tới nó sao? Đây cũng đâu phải là chuyện…”
(*) Góc nhắc lại: Kinh Đại và Thân Đại là 2 trường đại học tốt nhất Thân Thành.
Lúc Trần Phong Bảo nói mấy lời này, Phí Lan từ từ giương mắt lên nhìn cậu ta. Ánh mắt hắn rất hờ hững, song mí mắt Cao Lâm Hạo vẫn giật một cái, cậu nhảy dựng lên che miệng Trần Phong Bảo: “Con mẹ nó mày nói nhiều vãi!”
Cao Lâm Hạo đè Trần Phong Bảo đang giãy giụa, gắng gượng nặn ra nụ cười: “Trăng thanh gió mát, tụi mình kiếm gì vui mà nói.”
Im lặng một chốc, Phí Lan tiếp lời: “Ví dụ như…”
Miệng Trần Phong Bảo thoát khỏi bàn tay của Cao Lâm Hạo: “Ví dụ như mày thích kiểu người gì?”
Cao Lâm Hạo vốn chẳng hài lòng với đề tài này cho lắm, nhưng nhớ lại chiều hôm nay Diệp Lệnh Úy có hỏi cậu ta vụ đó, vừa hay tìm được đáp án cho Diệp Lệnh Úy.
Lý Kính trả lời trước: “Nếu như không tìm được một nàng thơ mang linh hồn nóng bỏng thì tao sẽ độc thân cả đời.”
“Thôi thôi dẹp dẹp, mày dẹp đi, đi xuất bản sách giùm tao.” Cao Lâm Hạo bắn liên thanh. Chuyện này mà để Lý Kính trả lời thì nó sẽ đáp khùng điên mất, đừng mơ tới thì hơn.
Trần Phong Bảo nhìn Cao Lâm Hạo: “Mày thì sao?”
Cao Lâm Hạo sửng sốt: “Tao? Tao vẫn chưa nghĩ đến.”
“Dừng.”
Cao Lâm Hạo không thèm để ý mấy tên này, cậu ta tha thiết chờ mong nhìn Phí Lan: “Anh Lan thích kiểu nào?”
Phí Lan không cho cậu ta một đáp án ngay. Hắn nhìn một góc phòng học, cậu trai ngồi hàng cuối cùng đẹp đến chói mắt kia đang nằm nhoài trên bàn, nghịch quả bông treo trên đầu bút của bạn cùng bàn.
Sở Nhiên thấy phiền muốn chết. Cậu ta trừng mắt với Diệp Lệnh Úy, người kia lại vô tội nhìn cậu ta, Sở Nhiên lập tức xì hơi như quả bóng bị đâm thủng, chẳng còn bực nữa.
“Cậu đừng chơi nữa,” Sở Nhiên giả vờ già dặn, tự mình mở sách ra cho Diệp Lệnh Úy: “Cậu phải học tập.”
“Đẹp.” Phí Lan nói.
Trần Phong Bảo và Cao Lâm Hạo gật đầu tỏ vẻ rất tán thành. Người đẹp mà ai chả thích, chuyện này rất bình thường, còn gì nữa không?
“Tính hơi gắt.” Phí Lan nhìn Diệp Lệnh Úy trong lớp học, lạnh nhạt nói.
Có hơi gắt? Hơi gắt là như nào?
Cao Lâm Hạo và Trần Phong Bảo nhìn nhau một chốc, Cao Lâm Hạo nhỏ giọng hỏi: “Anh Lan, sao mày lại thích đứa gắt?”
Không phải là ai cũng thích dạng ngoan ngoãn dễ thương sao?
Mấy giây trôi qua, Phí Lan cười một tiếng, trong mắt hắn hiện lại chút gì đó hứng thú: “Không ưa khóc, chịu được bị trêu.”
Không ưa khóc?
Chịu được bị trêu?
Không ưa khóc?
Chịu được bị trêu?
Là con mẹ gì?
Sau một lúc mơ màng, Trần Phong Bảo là người phản ứng lại đầu tiên, ôm lấy Cao Lâm Hạo mà gào: “Anh Lan lag rồi, anh Lan của tụi mình lag nặng lắm rồi!”
Lý Kính chậm hơn nửa nhịp cũng “Wow” một tiếng.
“…”
Sắp đến Quốc Khánh, hàng cây long não và cột đèn đường dọc hai bên đường đi treo đầy những lá cờ nhỏ. Gió đêm mát rượi thầm len lỏi vào. Dấu hiệu vào thu của Thân Thành là trời đổ mưa, trận mưa vào cuối tuần sẽ chính thức báo hiệu trời thu tới.
Bắt đầu mùa đông cũng có nghi thức ấy.
Diệp Lệnh Úy đứng trên đường Lục Pha cạnh trường học, ở đó có một nhà kính trồng hoa. Hằng ngày cứ đến mười một giờ tối, lúc Diệp Lệnh Úy đi ngang qua trên đường về nhà, buồng hoa trong nhà kính sẽ sáng rực lên như ban ngày, soi rọi cả một vùng trời.
Chủ tiệm bán hoa đang chăm một chậu trầu bà vàng, cầm bình tưới trong tay, nhìn thấy Diệp Lệnh Úy tới thì hơi giật mình.
Thấy đối phương mặc đồng phục học sinh, anh cũng lịch sự tiến lên chào hỏi: “Mới tan học hả?”
Không quen biết thì cũng chào hỏi được, chủ tiệm là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, Diệp Lệnh Úy gật đầu nói chào buổi tối.
“Nhóc ơi chờ tí.” Ông chủ gọi cậu lại.
Diệp Lệnh Úy dừng bước, chưa tới hai phút chủ tiệm đã đi từ trong ra, ôm một bó hoa ly đèn lồng Trung Quốc trong lòng, đưa bó hoa cho thiếu niên còn xinh đẹp hơn những đóa hoa trong căn phòng này.
“Tiệm bọn anh ngày nào cũng bỏ đi một số hoa vào giờ đóng cửa, gặp nhau là có duyên, em cầm đi đi, cắm lên trưng được một tuần lận đấy.”
Ông chủ nhiệt tình lắm. Diệp Lệnh Úy rũ mắt nhìn đóa hoa ly đẹp đẽ đầy sức sống này, nhìn chẳng giống đồ sắp bị bỏ đi tí nào.
Một chốc sau, Diệp Lệnh Úy ngẩng đầu lên, cong khóe miệng, cất giọng kiêu kỳ: “Em không thèm lấy đồ người khác vứt đi đâu.”
Ông chủ sửng sốt, chưa kịp phản ứng lại thì thiếu niên đã cất bước rời đi.
Anh cúi đầu nhìn bó hoa ly đèn lồng trong ngực, lẩm bẩm trong miệng, cậu ấy không thèm thật sao?
Cũng đúng. Vừa nãy ông chủ vô tình liếc thấy móc khóa treo trên cặp sách của thiếu niên kia, trong nho nhỏ đáng yêu nhưng lại là đồ thủ công của một nhà thiết kế sống ẩn dật ở nước ngoài làm, mỗi năm chỉ làm hai chủ đề, một chủ đề chỉ có chừng mười cái, mười cái đó lại chẳng cái nào giống cái nào, đắt vô cùng.
Ngoài ra, anh nâng mắt nhìn những tòa nhà cao chọc trời trên đường Lục Pha kia. Người có thể ở khu đó chả lẽ lại thiếu một bó hoa như này?
Anh rất ít khi đến nhà kính trồng hoa ở đường Lục Pha, đây chỉ là chi nhánh thôi, lần này là lần thứ ba anh tới, cả ba lần anh đều đụng phải cậu trai này. Dù đối phương đang mặc đồng phục học sinh, đồng phục của Trung học số ba – nơi tập trung của những học sinh cấp ba ưu tú nhất Thân Thành, anh vẫn kích động tiến lên chào hỏi.
Anh nghĩ, người sở hữu gương mặt ấy chắc chắn không thể có tính nết dịu dàng khiêm tốn được, anh không nên đưa hoa ly đèn lồng cho đối phương, mà phải đưa một bó hoa hồng dại màu trắng vừa được chuyển tới sáng nay.
Đóa hồng trắng dại ấy sinh trưởng nơi núi sâu vách đá cheo leo, là loài quý hiếm trong các loại hoa hồng. Trắng tựa tuyết, cánh hoa mỏng như cánh ve, tầng tầng lớp lớp bao bọc lấy nhụy hoa. Chu kỳ nở hoa chỉ có một tuần, cánh hoa đã mở ra thì không được đụng vào, vì đụng vào cánh hoa sẽ rụng, phải dùng nước suối thiên nhiên để tưới. Trên thân cây có gai, còn sắc nhọn hơn hoa hồng bình thường, chỗ nào bị gai đâm vào sẽ nhức nhối sưng ngứa, rất khó chịu.
Nhưng vì vẻ đẹp của nó hệt như tình yêu thuần khiết nên hằng năm đều có người lấy thân mạo hiểm chịu cực chịu khổ đi tìm nó về.
Đây là đóa hoa anh phải đấu giá rất cao mới có được, anh hoàn toàn tình nguyện tặng nó cho cậu trai kia.
Diệp Lệnh Úy quẳng chuyện này ra sau đầu. Cậu mở đèn phòng khách lên, khom lưng thay giày, giương mắt nhìn chiếc bánh ngọt trên khay trà.
Chiếc bánh ngọt bé bé, được gói trong hộp trắng, bên ngoài có buộc dây màu bạc thắt nơ bướm, trên sợi dây lấp lánh kim tuyến, ánh lên tia rạng rỡ dưới ngọn đèn.
Là bánh ngọt hạnh nhân, hạnh nhân là thứ nguyên thân rất thích ăn, nhưng cậu ấy lại chẳng ăn nhiều lắm, chẳng có thứ gì khiến cậu ấy ăn đến mức quên trời quên đất cả.
Bên cạnh có một tờ giấy ghi chú ghi mấy dòng chữ.
-Cho Diệp Kiều Kiều-
Trực giác mách bảo Diệp Lệnh Úy rằng, đây là bánh do Diệp Sầm đưa.
Nguyên thân quen nét chữ của anh cả mình, trực giác chính xác tuyệt đối.
Diệp Lệnh Úy thở dài, ngồi xếp bằng trên thảm len mềm mại. Tấm thảm len trải nền này là đồ nhập khẩu, có giá mười mấy vạn một tấm, không được để thấm nước, chỉ được giặt tay bằng chất tẩy chuyên dụng.
Mở nơ con bướm ra, chẳng lẽ Diệp Sầm tính đập đi xây lại mà làm người hả?
Khui cái hộp ra để trên bàn trà, bên trong có bánh ngọt hình tam giác trông rất đẹp mắt, hạnh nhân mỏng được đính trên mặt bánh, trên đỉnh còn tạo thành hình cánh hoa, kéo dài xuống dưới là mấy lát xoài mỏng tạo thành hình đám mây. Miếng xoài mỏng tới nỗi ánh sáng có thể xuyên qua, màu vàng óng của xoài hòa chung với màu trắng của sữa trông thật gay mắt.
Diệp Lệnh Úy sửng sốt một chút, sau đó nở nụ cười.
Bánh ngọt “bất cẩn” rơi xuống thảm. Trên tấm thảm len đắt tiền, chiếc bánh bị vứt xó một góc, hạnh nhân, bơ, ruy băng dính bơ, còn có “kẻ đầu têu” là xoài, tất cả lẫn vào nhau thành một đống.
Diệp Lệnh Úy thưởng thức cái nĩa xúc bánh ngọt, nĩa cũng đẹp đấy, màu vàng, cầm đã tay lắm.
Cậu liếc mắt nhìn nhìn tấm thảm tàn tạ kia, lòng không hề có tí dao động nào. Cậu không ăn trái cây màu vàng, nguyên thân cũng không, từ nhỏ đã không.
Mãi đến khi khắp phòng tràn ngập mùi kem bơ, Diệp Lệnh Úy mới móc điện thoại từ trong cặp sách ra, tìm một góc độ thích hợp để chụp hình bánh ngọt rơi trên thảm, sau đó mở WeChat của Diệp Sầm ra, hờ hững gửi hai tin nhắn.
[Diệp Lệnh Úy: Hình ảnh] [Diệp Lệnh Úy: Anh cả ơi, thảm trải sàn bị em làm dơ mất rồi, sao bây giờ? Huhuhu…]