Tôi cũng không muốn kinh động chủ nhân, lặng lẽ mượn hai con ngựa của tổng quản Tô Viễn Lâm, tôi và Chu Lãng đi ra cửa tìm kiếm Dao Như.
Chu Lãng trước đó đã từng tới Tế Châu hai lần, đối với địa lý nơi này có chút hiểu biết, chúng tôi tìm quanh phủ đệ một vòng, mà vẫn không thấy Dao Như đâu.
Tôi lo lắng nói:
“Hai ngày này tâm tình nàng không tốt, ta nên quan tâm nhiều hơn mới đúng…”
Chu Lãng tự trách nói:
“Đều là tiểu nhân thất trách, đã không đi theo Dao Như tiểu thư.”
“Việc này không quan hệ tới ngươi, đều là ta sơ sẩy…”
Trong lòng tôi không khỏi có chút hổ thẹn, nếu mà Dao Như xảy ra chuyện gì, thì tôi sẽ rất khó tha thứ cho mình.
Chu Lãng nói:
“Điện hạ, không biết Dao Như tiểu thư có thân thích và bằng hữu ở Tế Châu hay không?”
Trong lòng tôi chợ nghĩ, Dao Như từ nhỏ lớn lên ở đây, đối với nơi này nhất định hiểu rõ ràng, theo lý thuyết sẽ không xảy ra chuyện gì, tôi thấp giọng nói:
“Chu sư phụ, ngươi biết vị trí mà trước kia Điền thị gia tộc ở không?”
Chu Lãng gật đầu nói:
“Điền thị ở Đông Quy Đại Nhai ở phía Đông Nam, sao tự dưng điện hạ lại hỏi chuyện này?”
Tôi đương nhiên sẽ không đem thân thế của Dao Như nói cho hắn biết, vung roi ngựa lên, nói:
“Đi! Mang ta đi xem!”
Tôi và Chu Lãng giục ngựa giơ roi, không bao lâu thì tới một địa phương có kiến trúc to lớn, Chu Lãng chỉ vào đại môn Điền phủ nói:
“Từ khi Điền Tuần gia chủ của Điền thị gặp rủi ro, đại môn sớm bị phong bế, lâu ngày trở nên hoang phế.”
Tôi nhờ ánh trang kiểm tra giấy niêm phong một chút, phát hiện không có gì suy chuyển, chắc là không có người động tới.
Tôi cưỡi ngựa đi chậm bên ngoài phủ Điền thị, thì thấy phía trước một tòa miếu thờ làm bằng đá xanh to lớn, thì có một vị mỹ nhân đang quỳ trên tế đàn, ngơ ngác xuất thần, không phải Dao Như thì còn là ai khác.
Tôi giơ tay ra hiệu cho Chu Lãng, rồi xoay người xuống ngựa, vứt cương ngựa cho hắn, rồi đi tới chỗ Dao Như.
Tôi cởi áo choàng, phủ lên người Dao Như, Dao Như lúc này mới cả kinh, xoay người nhìn tôi một cái, trong đôi mắt đã nhạt nhòa lệ nóng
Tôi ôm vai nàng nói:
“Sao nàng lại tới đây? Ta thực sự là lo lắng cho nàng!”
Hai hàng nước mắt trong suốt chảy xuống trên má của Dao Như, nàng nức nở nói:
“Mười lăm năm trước Tần quốc phát sinh nạn hạn hán, cha thiếp mua lương thực từ Đại Hán, Đại Khang cứu tế, miếu công đức này là do chính Tần Tuyên Long hoàng đế lập để khen ngợi cha thiếp làm việc thiện, … Lúc đó còn ban tặng cho Điền thị gia tộc một kim bài miễn tử, nhưng không nghĩ tới vẫn bội bạc mà hạ thủ với cha thiếp…”
Tôi thương tiếc hôn lên trán của nàng, đứng ở quan điểm của Tần đế thì không khó lý giải, Điền thị gia tộc đã lũng đoạn nghề buôn muối, ở trong Đại Tần có địa vị siêu nhiên, Tuyên Long Hoàng đế tuyệt sẽ không cam lòng cho mạch máu kinh tế bị gia tộc này nắm giữ.
Dao Như xoay người lại nhìn Điền phủ to lớn ở phía sau:
“Thiếp rất muốn gặp lại mọi người một lần…”
Tôi nhẹ giọng khuyên lơn:
“Nàng yên tâm, mọi người trong gia tộc nàng nhất định có một ngày gặp mặt.”
Dao Như khóc thút thít nói:
“Thiếp tới đây là muốn đem tro cốt của mẫu thân đặt vào trong từ đường… Thế nhưng…”
Tôi gật đầu, đã quyết ý thỏa mãn tâm nguyện của nàng. Tôi bảo Chu Lãng lui lại, sau đó đỡ Dao Như đứng trên lưng ngựa bò lên tường, sau đó tôi cũng bò lên theo.
Chu Lãng có chút lo lắng nói:
“Điện hạ… Nơi này đã bị triều đình niêm phong, ngài…”
Tôi cười nói:
“Ngươi ở chỗ này giúp ta trông chừng, ta đi một chút sẽ trở lại!”
Chu Lãng cởi trường đao bên hông xuống ném cho tôi nói:
“Mang theo để phòng thân!”
Tôi đưa tay tóm lấy, sau đó nhìn hắn cười một cái, sau đó xoay người nhảy xuống dưới, đỡ Dao Như vào, ở đây hoang phế đã lâu, trong viện đã mọc cao bằng đầu người. Dao Như đã xa nhà lâu năm, trong đôi mắt đẹp lệ nóng triền miên. Nguồn: http://thegioitruyen.com
Tôi ôm tro cốt đi theo nàng tới tường đường, ánh trăng lạnh như nước, chiếu vào trong phủ đệ, lại càng làm cho nó trống trải cô liêu không gì sánh được.
Vị trí chúng tôi vào là Hậu viện, cách Từ đường rất gần, trên con đường đã lâu không có ai đi, cỏ mọc lan ra từ những khe hở, một mùi hương nhàn nhạt chậm rãi phiêu bồng trong không khí, làm cho tâm tình khẩn trương của tôi được thả lòng, đi theo con đường đã mọc rêu xanh, tới trước Từ đường.
Cánh cửa lớn của Từ đường không có giấy niêm phong, có lẽ do thời gian đã quá lâu rồi, nên đã bị gió thổi rơi. Chúng tôi đẩy cửa đi vào, một luồng gió lạnh thổi vào mặt, làm cho tôi nhịn không được rùng mình một cái.
Dao Như lấy đá lửa châm nến trong Từ đường, ở đây thờ cúng toàn bộ là bài vị của tổ tiên Điền thị gia tộc. Tôi dựa theo vị trí nàng chỉ cất tro cốt vào đó, Dao Như quỳ xuống đất, thanh âm bi phẫn nói:
“Mẫu thân! Nữ nhi mang đã người trở về…”
Sau đó thì nghẹn ngào không cách nào nói được nữa…
Tôi đang muốn khuyên nàng rời đi, thì đột nhiên ánh nến bập bùng, một cỗ sát khí hướng thẳng chúng tôi phóng đến.
Tôi nhanh chóng rút trường đao ra, theo bản năng chém về phía trước.
Một tiếng kim loại chạm nhau vang lên chói tai, hổ khẩu của tôi đau nhức, trường đao lập tức bị đánh bay ra ngoài.
Đao phong băng lãnh đã kề sát cổ của tôi, trong lòng tôi buồn bã tới cực điểm, mình luyện đao pháp đã nhiều ngày, nhưng lại không tiếp nổi một kích của người này.
Dao Như kêu to một tiếng, không đợi nàng xoay người lại, một âm thanh lãnh khốc vô tình đã vang lên từ phía sau, nói:
“Thành thật đứng ở đó, không thì ta một đao giết hắn!”
Thanh âm này đối với tôi mà nói có phần quen thuộc, nhưng bị đao phong kề cổ, nên không còn nghĩ ra được ai nữa.
“Ngươi là Điền Ngọc Lân?”
“Không phải!”
Tôi lạnh lùng bình tĩnh đích đáp, Điền Ngọc Lân là ca ca của Dao Như, đối thủ có lẽ nhầm tôi với hắn.
Đối phương vặn tay tôi một cái, tôi nhìn người này đã dùng khen đen che mặt, nhất là đôi mắt tóe ra hàn quang.
Một đôi mày kiếm của hắn bỗng nhiên nhíu lại, cả kinh nói:
“Bình Vương điện hạ!”
Trong lòng tôi lấy làm kỳ quái, không ngời người này lại biết tôi.
Hắn cuống quít thu hồi trường đao, hai đầu gối quỳ rạp xuống đất nói:
“Điện hạ thứ tội, tiểu nhân đáng chết vạn lần đã quấy nhiễu ân công!” Hắn chậm rãi cởi miếng vải đen che mặt, trên khuôn mặt anh tuấn tràn ngập kích động và hổ thẹn.
“Đường Muội!”
Tôi vạn lần cũng không ngờ, người trước mắt này lại là Đường Muội.
Tôi cuống quít đỡ hắn lên:
“Vì sao ngươi lại ở chỗ này?”
Đường Muội nhìn chung quanh, hạ giọng nói:
“Bình Vương điện hạ, nơi này không thích hợp ở lâu, cứ rời khỏi đây trước, sau đó tiểu nhân sẽ giải thích với ngài.”
Sau khi nhảy qua tường, chúng tôi hội họp với Chu Lãng, sau đó đi tới khách điếm bình dân của Đường Muội.
Đóng cửa phòng, Đường Muội một lần nữa quỳ xuống ở trước mặt tôi: “Đường Muội tội đáng chết vạn lần, kính xin Bình vương trị tội!”
Tôi cười nâng dậy hắn nói:
“Ngươi cũng không biết là ta, có tội gì!”
Đường Muội lúc này mới đứng dậy, thái độ làm người của Chu Lãng khôn khéo, biết giữa chúng tôi tất có nhiều chuyện cần nói riêng, mượn cớ ăn khuya, ra khỏi phòng.
Đường Muội đưa mắt Dao Như, sau đó nhìn tôi nói:
“Bình Vương điện hạ và Điền thị gia tộc có quan hệ gì? Tại sao đêm khuya lại lẻn vào trong từ đường.”
Tôi cười chỉ Dao Như nói:
“Cha của Dao Như là Điền Tuần, tôi cùng nàng mang tro cốt mẫu thân nàng về đây.”
Đường Muội giờ mới hiểu được ngọn nguồn sự tình, hắn thở dài nói:
“Hóa ra Dao Như cô nương đó là tiểu thư của Điền phủ.”
Dao Như nói:
“Ta vừa nghe ngươi gọi tên ca ca của ta, chẳng nhẽ ngươi có tin tức của hắn?”
Đường Muội gật đầu, đứng lên nói:
“Đường Muội từ khi rời khỏi Tần đô, thì hành nghề thích khách, bảy ngày trước có người nhờ tôi giết Điền Ngọc Lân.”
Dao Như thất thanh nói:
“Ngươi… Muốn giết ca ca ta!”
Đường Muội từ chối cho ý kiến gật đầu:
“Cố chủ cho tôi 3000 lượng bạc, bảo tôi đem Điền Ngọc Lân về.”
Tôi nhịn không được hỏi:
“Cố chủ là ai?”
Đường Muội khó khăn nói:
“Bình vương xin thứ tội, làm nghề của chúng tôi phải tuân thủ quy tắc, giữ kín thông tin về cố chủ.”
Tôi thấy hắn nói như thế, đương nhiên sẽ không hỏi nữa.
Đường Muội nói:
“Điền Ngọc Lân chạy trốn khỏi biên giới phía Bắc, vốn để trốn tránh đại họa, nên các người không nghe thấy tin tức của hắn là bình thường.”
Dao Như trong lòng vừa vui vừa buồn, vui là ca ca mình đã thành công thoát khốn, buồn là ca ca mình lại chọc phải một đối thủ lợi hại, tình cảnh càng nguy hiểm hơn trước. Nàng có chút ít lo lắng nói:
“Ngươi có nhìn thấy ca ca của ta hay không…”
Đường Muội cười nói:
“Điền tiểu thư cứ việc yên tâm, Đường Muội nếu đã biết rõ chuyện này, thì sẽ không nhúng tay vào chuyện này nữa, ngày mai tôi đem ngân lượng trả lại cho người ta.”
Tôi thưởng thức gật đầu, nhìn Đường Muội nói:
“Đường Muội! Ta lần này tới Tế Châu cần xử lý một chuyện rất trọng yếu, ngươi có thể ở bên cạnh trợ giúp cho ta có được không?”
Đường Muội cuống quít quỳ rạp xuống đất nói:
“Đường Muội nguyện vì điện hạ xông vào trong lửa cũng không từ chối!”
Trong lòng tôi mừng rỡ vô cùng, có một cao thủ như Đường Muội ở bên người trợ giúp, sau này làm việc sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Sáng sớm hôm sau, tôi và Đường Muội cưỡi ngựa tới Nam thành bái phỏng Trầm Trì, hỏi qua binh sĩ thủ vệ mới biết được, Trầm Trì đã ốm nặng hai năm, hiện đang ở nhà dưỡng bệnh. Sau khi hỏi thăm chỗ ở của Trầm Trì, chúng tôi phóng ngựa ra ngoài bãi biển.
Khi đi tới bãi biển, sương mù bốc lên, làm cảnh vật xung quanh trở nên mờ mịt. Đưa mắt nhìn xa, biển xanh cùng cát trắng hòa quyện vào với nhau, làm cho cảnh vật đẹp tới cực điểm.
Đường Muội chỉ vào một căn nhà nhỏ trên vách núi, nói:
“Nơi này chắc là chỗ ở của Trầm Trì!”
Tôi cười nói:
“Thảo nào Trầm Trì lại ngây ngốc ở Tế Châu tận 11 năm, hóa ra đây là nơi nhân gian tiên cảnh, nếu đổi lại là ta, thì ta cũng cam tâm tình nguyện.”
Đường Muội nói
: “Thứ cho Đường Muội nói thẳng, công tử lòng ôm chí lớn, quyết không chịu bình yên ngồi một chỗ.”
Tôi cười ha ha, cố sức vung rơi quất ở trên mông ngựa, tuấn mã hí dài một tiếng, chạy về hướng vách núi.
Đường Muội thúc ngựa vượt qua, sau đó chạy song song với tôi.
Đi tới trước vách núi, đem ngựa buộc vào một gốc cây to, chúng tôi đi theo sơn đạo nhỏ hẹp lên trên. Trên núi không người yên tĩnh, có tiếng chim hót níu lo.
Chỉ thấy hai bên trái phải là vách núi nguy hiểm, chênh vêch giữa trời. Không gian trở nên mênh mông, phía trước có một đường mòn nhỏ hẹp, nhìn về phía trước, sắc trời giống như một viên ngọc phỉ thúy xanh biếc, ở bên trên là mây trắng đang bay. Đường nhỏ cong queo, khúc chiết, cảnh thiên nhiên lại càng trở nên hùng vĩ.
Hai người chúng tôi đi tới căn nhà nhỏ trên đỉnh vách núi, bên ngoài căn nhà tranh này trồng toàn lan và cúc, thu cúc hoa lan, hỗ trợ lần nhau càng làm cho khung cảnh thêm đẹp.
Hơn nữa dưới ánh nguyệt trong sáng, phản chiếu hình ảnh của ngọn núi ngọc, nước chảy thông reo, sáng tối đan xen, cảnh vật tươi tốt, đúng là tôi chưa từng chứng kiến bao giờ.
Tôi dạo bước nơi này, tâm tình trở nên yên tĩnh sảng khoái. Phía trước có một đồng tử để tóc trái đào, đang cầm chổi quét sân.
Tôi cung kính nói:
“Xin hỏi tiểu huynh đệ, Trầm tiên sinh có ở đây không?”
Đồng tử nhìn tôi một cái nói:
“Tiên sinh nhà tôi đi câu cá, hai ngày rồi chưa trở về, mấy hôm nay tiên sinh trở lại nhé!”
Tôi không khỏi có chút thất vọng, Trầm Trì này sao lại có thêt thoải mái nhàn hạ tới như vậy, sau khi lưu lại danh tính cho đồng tử, tôi cùng Đường Muội rời đi.
Ba ngày sau đó, tôi lại cùng Đường Muội bái phỏng, thế nhưng Trầm Trì vẫn chưa có trở về, lần này tôi có mang tới một số lễ vật, một lần nữa để lại tính danh, sau đó rời đi.
Đi tới dưới chân núi, Đường Muội không nhịn được nói:
“Trầm Trì này là người thế nào? Mà lại bắt công tử hạ mình tới chơi?”
Tôi cười nói:
“Ta cũng không biết, nhưng là người để cho Tinh Hậu coi trọng thì nhất định không phải là người bình thường.”
Đường Muội cười nói:
“Lần sau chúng ta trở lại cũng được coi là Tam Cố mao lư rồi (1)!”
(1): Tam cố mao lư: ba lần đến nhà cỏ (Lưu Bị đích thân ba lần đến lều cỏ của Gia Cát Lượng để mời Gia Cát Lượng ra giúp, lần thứ ba mới gặp. Ý nói chân thành, khẩn khoản, năm lần bảy lượt mời cho được)
Tôi gật đầu nói:
“Nhưng không biết Trầm Trì này có tài như Ngọa Long tiên sinh hay không?”
Trở lại nơi ở, đã thấy Tiền Tứ Hải cùng một vị trung niên mặc quần áo cũ nát nói chuyện phiếm, hai người thấy tôi cuống quít đứng dậy, Tiền Tứ Hải nói:
“Công tử! Tôi giới thiệu cho người một chút, đây chính là quản gia của Điền phủ Từ Đạt Trì!”
Từ Đạt Trì hoảng sợ bước lên phía trước chào, bởi vì hắn đã biết thân phận của tôi, tôi lưu ý quan sát người này, hắn cũng chỉ khoảng hơn 30 tuổi, nhưng hai bên tóc mai đã hoa râm, da mặt do nhiều năm lao lục, nên có vẻ tái nhợt.
Tiền Tứ Hải nói:
“Ngày mai tôi liền đi tiếp quản Diêm trường Điền thị.” Từ trong ngôn ngữ có thể thấy được sự hưng phấn từ trong đáy lòng của hắn, mục đích của chuyến đi chính là điều này, hôm nay tất cả sắp sửa thực hiện, trong lòng có thể nói là thoải mái vô cùn.
Ngay khi chúng tôi nói chuyện, Dao Như cùng Tô tam nương thì đã đi tới, nàng và Từ Đạt Trì ánh mắt gặp nhau, ai cũng lấy làm kinh hãi.
Từ Đạt Trì rung giọng nói:
“Tiểu thư…”
Dao Như viền mắt ửng đỏ:
“Từ thúc thúc…”
Tôi đã sớm biết bọn họ gặp nhau nhất định sẽ xuất hiện cục diện như vậy, Tiền Tứ Hải đối với điều này không hề chuẩn bị, trợn mắt há mồm đứng ở tại chỗ, hắn cười khổ nhìn tôi nói:
“Công tử, Dao Như cô nương hóa ra là nữ nhi của Điền Tuần?”
Tôi cười gật đầu.
“Công tử giấu diếm tôi thật là khổ!”
Tiền Tứ Hải dùng vẻ mặt bất đắc dĩ, nói.
Tôi cười nói:
“Tiền lão bản sao phải nói ra câu ấy, tôi cũng chỉ mới biết.”
Tiền Tứ Hải đương nhiên sẽ không tin tưởng lời của tôi, tôi vỗ vỗ vai hắn nói:
“Tiền lão bản cứ việc yên tâm, tôi sẽ đảm bảo Dao Như sẽ không can thiệp vào chuyện Diêm trường.”
Tô tam nương lần này tới là lấy hành lý của mình, đồng thời mời chúng tôi tới dự tiệc.
Tô tam nương đối với mọi việc đều thích khuyếch đại thêm vài phần, trong miệng nàng thì vị tỷ muội này nghiễm nhiên trở thành phủ chủ của Tế Châu.
Tiền Tứ Hải thấp giọng nói:
“Buổi trưa nay ta còn phải đi Diêm trường, sợ rằng không đi được rồi!”
Tô tam nương liếc mắt nói:
“Ta cũng đâu có nói là mời ngài nhỉ?”
Tiền Tứ Hải bị nàng trách móc thì khuôn mặt già nua của hắn đỏ bừng.
Tô tam nương nhìn tôi nói:
“Long công tử ngàn vạn lần không thể từ chối, lần này nhờ có tôi người mới có thể bình an tới được Tế Châu, cũng nên tạ ơn tôi chứ!”
Nàng nhìn xung quanh, giả vờ ngạc nhiên nói:
“Sao lại không thấy Chu Lãng?”
Tôi cười nói:
“Tam nương chủ yếu là muốn mời Chu Lãng, chúng tôi đi có cản trở việc tốt của các người không?”
Tô tam nương mặt cười ửng đỏ phì nói:
“Ngài thực là quá không đứng đắn, chỉ biết nói bậy, nếu tôi muốn làm chuyện kia với Chu Lãng, còn sợ các người cản trở ư!”
Câu này của nàng vừa ra khỏi miệng, nhất thời tạo thành một tràng cười.