Minh Châu nghe thấy, nhỏ giọng khuyên anh, “Anh hút ít thuốc thôi.”
Cảnh Dực ngậm điếu thuốc đáp “Ừm”, tuy rằng đôi mắt điềm tĩnh nhưng khóe môi lại mang theo ý cười.
“Hôm nay anh không quay về sao?” Minh Châu hỏi.
Vết thương đã không còn chảy máu, nhưng vẫn phải dưỡng khỏi hoàn toàn, ít nhất cũng phải 1-2 tháng.
“Về.” Anh dụi tắt điếu thuốc, cầm đồng hồ trên bàn lên xem thời gian, đã hơn 4 giờ chiều, bây giờ quay về ít nhất cũng phải đến tối.
Minh Châu siết chặt điện thoại hỏi, “Tối nay về đến không?”
“Có, tầm khoảng 8-9 giờ.” Cảnh Dực nói xong chợt do dự đôi chút, “Em đợi anh?”
Cô quét dọn cả buổi chiều, tháo ga trải giường và chăn mền trong phòng ngủ của Cảnh Dực xuống đưa đi giặt, lau sàn thêm lần nữa, sau đó lau chùi hết tất cả bàn ghế ở dưới tầng, lúc nghỉ tay trong đầu vẫn vang lên ba chữ mà anh đã nói: “Em đợi anh?”
10 giờ rưỡi Cảnh Dực về đến nơi, trên đường rất kẹt xe cộng thêm việc anh đi lại không tiện, anh thuê xe của người khác chạy về đây, Triệu Đại Chí đã dẫn Triệu Đại Lạc về nhà ăn Tết, mấy người Trang Phong cũng về hết, chỉ có Đại Hồng một mực canh giữ dưới tầng, cậu ta vẫn còn nhớ lời dặn dò trước đó của Cảnh Dực, bảo cậu ta trông chừng Minh Châu và Minh Bảo.
Lúc Cảnh Dực bước vào, trên người vẫn mặc chiếc áo khoác của Trang Phong, Đại Hồng kinh ngạc muốn hét lên thì bị anh giơ tay cản lại, sau đó mới đè thấp giọng hỏi, “Anh, Đại Chí nói anh bị thương, anh bị thương ở đâu vậy? Đã khỏi chưa?”
“Anh không sao.” Cảnh Dực cởi áo khoác ra, nói với cậu ta, “Cậu về đi, khóa cửa lại.”
Đại Hồng gật đầu.
Cảnh Dực bước lên cầu thang đi lên tầng, Minh Châu ở trong phòng ngủ, đang ôm máy tính vẽ manhua, thấp thoáng nghe thấy bên ngoài có người đi lên, cô tưởng là Đại Hồng nên không để ý.
Cho đến khi phòng cách vách truyền đến tiếng mở cửa, cô mới ngạc nhiên đặt máy tính xuống, mở cửa chạy sang phòng cách vách, Cảnh Dực vừa cởi áo khoác ra, quần mới vừa cởi nút Minh Châu đã mở cửa xông vào.
Anh để trần nửa thân trên, ngực và bụng quấn đầy băng gạc, cánh tay phải cũng quấn một lớp, những nơi khác lộ ra chi chít các vết dao nhỏ hẹp, vừa nhìn biết ngay là vết thương mới.
Minh Châu bị sốc khi nhìn cơ thể đầy vết thương của anh.
Cảnh Dực bước vài bước đến trước mặt cô, giữ chặt bả vai xoay người cô lại, “Đợi anh năm phút, anh đi tắm rửa đã.”
Anh xoay người đi về phía phòng tắm, chưa đi được bao xa, bỗng nghe thấy tiếng Minh Châu sau lưng, “Em xin lỗi.”
Cô bước lên phía trước, vươn ngón tay chạm vào lớp băng gạc sau lưng anh, viền mắt đỏ bừng tiếp tục nói.
“Em xin lỗi.”
Cô không biết những ngày qua Cảnh Dực đã đi đâu, nhưng những vết thương trên người anh đã nói cho cô biết, Cảnh Dực đi ra ngoài kiếm tiền, và số tiền đó để trả nợ giúp cô.
——oOo——