Đêm giao thừa, Tô Khởi lười nhác nằm trên sô pha. Cả nhà vây quanh lò sưởi cùng xem chương trình đêm xuân.
Tô Khởi nhớ lại những ngày ở Thổ Nhĩ Kỳ, càng nghĩ càng thấy vui vẻ, nhưng lại không có ai để cô chia sẻ, cô đành nói: “Bố mẹ ơi, chuyện con với Thuỷ Tạp yêu nhau, hai người có gì muốn dặn dò không?”
Trình Anh Anh xem tivi, cắn hạt dưa: “Không phải nói hết trong điện thoại rồi sao?””….” Tô Khởi tròn mắt nhìn bố, đúng lúc Tô Miễn Cần đang lột quýt cho Trình Anh Anh, thấy con gái nhìn mình thì hỏi, “Con muốn ăn hả?”
Tô Khởi: “…. Không ăn.”
Tô Miễn Cần xem tivi.
Nhưng ngược lại Tô Lạc lại nói: “Chị tốt với anh Thuỷ chút đi nha.”
Tô Khởi đập quả nhãn vào đầu cậu: “Mày là em ai?!”
Cô cắn snack khoai, muốn nghe bố mẹ khen Lương Thuỷ, nên hỏi tiếp: “Bố mẹ ơi, bố mẹ thấy Thuỷ Tạp được không ạ. Con với Thuỷ Tạp yêu nhau, hai người ủng hộ không?”
Trình Anh Anh ăn quýt: “Tốt lắm.”
Tô Miễn Cần xem tiểu phẩm hài trên tivi, cười ha ha: “Ủng hộ ủng hộ.”
Trình Anh Anh: “Hài gì mà chả buồn cười tí nào, bây giờ đêm hội mùa xuân càng ngày càng dở.”
Tô Khởi: “…..”
Cô nghẹn đến mức khó chịu, đành phải nhìn Tô Lạc: “Thấy sao?”
“Anh Thuỷ tốt quá chừng, đó giờ em luôn muốn có anh trai, đáng tiếc lại có chị gái. Haiz, em thấy anh Thuỷ xuất sắc như vậy, có thể tìm một người tốt hơn chị……..”
Tô Khởi đánh lên đầu em trai một cái, còn tính đánh tiếp nhưng Tô Lạc đã giơ tay bắt lấy tay cô. Thiếu niên trưởng thành rồi, dù sao cũng là con trai, chẳng cần dùng nhiều sức, cô đã không thể thắng nổi. Cô đổi sang dùng chân đá, nhưng Tô Lạc phản ứng rất nhanh, cô đá không trúng.
Hai chị em om sòm một hồi, bố mẹ ngồi bên cạnh không thèm quan tâm, vừa ăn vừa bàn về đêm hội mùa xuân.
Đến 11 giờ rưỡi, bốn chiếc di động trong nhà bắt đầu thay phiên nhau vang lên.
Tô Khởi không cần xem cũng biết là tin gửi tập thể [1] – đặc trưng của năm mới.
[1] dạng như tin rác điện thoại nào cũng nhận được hết.Nào là “Tiếng chuông là lời chúc phúc của tôi, pháo hoa là lời thăm hỏi của tôi…”
“Một đêm gió xuân đến, năm mới hoa khoe sắc thắm…”
“Thần tiên từ khắp nơi tụ về chúc mừng….”
Suốt cả đêm, đủ các thể loại tin nhắn, có thể nhận được cả trăm tin. Lúc trước Tô Khởi còn nhắn lại, còn mấy năm này đến đọc cũng không thèm đọc.
Nhưng hai vợ chồng Tô Miễn Cần và Trình Anh Anh rất thành thật, ngồi thảo luận nghiêm túc nên nhắn lại thế nào.
Tô Khởi nói: “Nhắn tập thể thôi, không cần nhắn lại. Bố mẹ nhắn lại thì chỉ là đóng tiền cho mấy công ty di động thôi.”
Trình Anh Anh ghé lại gần Tô Miễn Cần, chỉ vào di động: “Zhao, Triệu, âm cuốn lưỡi, ông nhìn ông đi, bính âm cũng không biết.”
Tô Miễn Cần: “Âm cuốn lưỡi là sao?”
“Là cuốn lưỡi một cái sau “zi” đó.”
“Ò. À…….”
Tô Khởi: “…….”
Cô chạy về nhà ăn Tết làm gì chứ, thà chui trong chăn với Thuỷ Tạp cho rồi.
Tô Khởi chán chịu không nổi, lấy di động ra xem tin nhắn, ấn vào nhóm chat. Ấy, tiểu độ Nam Giang không có một tin nào luôn.
Đang làm gì hết ấy nhỉ?
Tô Khởi nhắn lời chúc cho từng người: “XX [2], năm mới vui vẻ nha.”
[2] nguyên văn là XX, này là thay tên từng người vào.……
Di động trong túi rung lên, Lý Phong Nhiên không nhúc nhích.
Tivi đã tắt tiếng, trên màn hình đang chiếu tiểu phẩm, khán giả cười ngả ngửa và vỗ tay nhiệt tình, không có âm thanh.
Trên bàn cơm đoàn viên đầy các món, không khí quạnh quẽ. Trong bếp vang lên tiếng bác sĩ Lý, đang bàn giao việc cho đồng nghiệp qua điện thoại.
Phùng Tú Anh gắp rau xanh bỏ vào lẩu, nói: “Cô bé đó học ngành gì?”
Bà biết cô ấy tên là Vu Vãn, nhưng không gọi tên cô một lần nào.
Lý Phong Nhiên nói: “Không phải mẹ biết rồi sao?”
Phùng Tú Anh: “Có nhiều thể loại múa, con bé múa gì?”
Lý Phong Nhiên: “Ba-lê.”
Phùng Tú Anh thuận miệng nói: “Học ba-lê xong sau này có thể làm gì?”
Lý Phong Nhiên: “Làm giáo viên.”
Phùng Tú Anh: “Con!”
Phòng ăn im ắng, Lý Phong Nhiên rất bình tĩnh: “Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn nói gì?”
Phùng Tú Anh gắp đùi gà vào chén con trai, tận tình khuyên bảo: “Phong Nhiên à, cuối năm nay con có có buổi độc tấu ở Vienna. Đây là lần đầu con độc diễn ở nước ngoài, quan trọng thế nào không cần mẹ nói đúng không? Tuy con nổi tiếng trong nước, nhưng ở quốc tế chỉ là mới bắt đầu thôi. Con nhất quyết không thể lơi lỏng.”
Lý Phong Nhiên: “Con biết rồi.”Không nói nữa.
Phùng Tú Anh nhịn một chút, lại nói: “Con không thể vì nhất thời yêu đương mà trì hoãn sự nghiệp.”
“Mẹ, Tiểu Vãn không hề trì hoãn thời gian của con.” Giọng Lý Phong Nhiên rất bình thường, không lên giọng không xuống giọng.
Phùng Tú Anh nản lòng, nói: “Không phải mẹ đã nói rồi sao? Nếu con bé thật sự thích con, thì cũng không gấp hai ba năm này, chờ con cũng không chờ được đúng không?”
Lý Phong Nhiên không trả lời, cúi đầu ăn cơm.
Phùng Tú Anh càng nản hơn: “Sao con không nói gì?!”
Lý Phong Nhiên có chút bất lực: “Con không biết nói gì với mẹ.”
Có lẽ là cảm giác bất lực trong im lặng trên người con trai rất giống với của chồng, Phùng Tú Anh chợt tức giận, đột nhiên la về phía phòng bếp: “Lý Viện Bình ông có cần lại đây quản con trai không hả? Nó là con của một mình tôi sao?”
Lý Viện Bình che di động, vội ló đầu ra: “Haiz, Phong Nhiên à, con cũng nghe lời mẹ con đi.” Nói xong lại đóng cửa lại gọi điện tiếp.
Vẻ mặt Phùng Tú Anh thảm bại đáng thương, Lý Phong Nhiên không đành lòng, thấp giọng nói: “Mẹ, con trưởng thành rồi. Có một số chuyện, mẹ có thể để con tự xử lý không?”
Phùng Tú Anh: “Xử lý thế nào? Bây giờ con muốn lãng phí sự nghiệp sao?”
Lý Phong Nhiên buông đũa xuống, cúi đầu che mặt: “Con chưa từng nói như vậy.”
Phùng Tú Anh: “Ý của con còn không phải như vậy à?”
“Con vẫn luôn nỗ lực. Nếu chỉ tính chuyện đàn thì con của năm nay cũng không còn giống con của năm ngoài, con của năm trước nữa rồi. Mẹ, con đã đứng vững rồi.” Lý Phong Nhiên ngẩng đầu khỏi bàn tay, nhìn về phía mẹ, trong mắt hiện lên nét bi thương cực độ, “Con còn yêu piano hơn so với mẹ tưởng tượng.”
Mẹ, mẹ không biết con đã bỏ lỡ quá nhiều điều quý giá vì chuyện này.
Mẹ cũng không biết, ngày 29 tháng 8 năm 2003, không đi xem phim là tiếc nuối cả đời con.
Nhưng không trách mẹ, càng không trách piano. Là sự lựa chọn của con
Chỉ là thời gian trêu ngươi, đã bền bỉ bước trên một con đường từ rất sớm, đến cuối cũng leo lên được đỉnh núi, nhưng đã quá muộn. Bỏ lỡ rồi.
Nhưng hôm nay, cuối cùng cậu cũng đã trưởng thành. Cuối cùng, cậu cũng đủ năng lực và vốn liếng. Lúc này, những điều bản thân muốn quý trọng, cậu không thể lại hối tiếc nữa.
“Thế nên mẹ có thể để con thả lỏng không? Tin tưởng con được không? Đã nỗ lực đến bây giờ, nỗ lực đến nỗi con cũng có đủ năng lực rồi, như vậy còn chưa được sao? Mẹ vẫn chưa hài lòng sao?”
Phùng Tú Anh sửng sốt. Con trai lớn thế này, nhưng đây là lần đầu trong mắt con lộ ra sự đau đớn. Bà nhìn ánh mắt con, đột nhiên im lặng.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, sắc mặt của Lý Phong Nhiên bình tĩnh trở lại.
“Con no rồi.” Cậu đứng lên, trở về phòng.
Phùng Tú Anh ngồi tại chỗ, tivi vẫn không có tiếng. Cách một cánh cửa, bác sĩ Lý đang nói về Pethidine [2]. Mà “ầm” một tiếng, trong phòng Lý Phong Nhiên vang lên tiếng luyện đàn gấp rút.
[2 Pethidine: dùng làm thuốc giảm đau trong các trường hợp đau nặng.…..
Chưa đến 12 giờ khuya mà đã có vài gia đình đốt pháo ngoài cửa sổ.
Lâm Thanh về phòng, đóng chặt cửa sổ, kéo rèm xuống để chặn tiếng pháo, sau đó mới leo lên giường, nói: “Thấy du học sinh bọn anh đón Tết Âm lịch còn tưng bừng với hoành tráng hơn trong nước nữa.”
Bên chỗ Lộ Tử Thâm truyền đến tiếng cười đùa của bạn học, anh đến một chỗ yên tĩnh, nói: “Năm nay nhà em ba người ăn tết?”
“Dạ. Hơi quạnh quẽ. Nhưng mà sau khi chuyển nhà thì đều thế này.”
Lộ Tử Thâm nói: “Vẫn là trước kia ở hẻm Nam Giang mới vui. Khi đó mới giống ăn tết, vui hơn ở nước ngoài.”
“Ấy?” Lâm Thanh cười lên, “Anh mà cũng nhớ hẻm Nam Giang sao? Em còn cho rằng cái kiểu như anh sẽ không nhớ đâu.”
Lộ Tử Thâm “à” một tiếng: ” “Cái kiểu như anh” là sao hả?”
Lâm Thanh hừ một tiếng, đáp: “Gọi vậy là dễ nghe rồi đó, Thất Thất còn lén gọi anh là Lộ Tủ Lạnh.”
Lộ Tử Thâm: “Con bé đó từ nhỏ đã nói quá.”
“Nói đúng rồi mà. Hồi trước mỗi lần ăn tết ai cũng ồn ào, có mỗi anh im lặng. Cả đám ngủ ở dưới đất với nhau, cũng là anh mắng tụi em, không cho tụi em ồn. Đến Lý Phàm còn không như anh. Đó giờ em cứ nghĩ anh ghét mấy vụ tiệc tùng ồn ào cơ.”
Lộ Tử Thâm cười nhàn nhạt: “Lúc anh dạy Toán cho em còn mắng em mấy lần đó, may là em không cảm thấy anh ghét em.”
Lâm Thanh trở mình trên giường, bĩu môi, nói: “Nếu em có năng khiếu học hành thì tốt rồi, chỉ biết vẽ, bây giờ tìm việc khó quá luôn.”
“Ai cũng phải trải qua hết.” Lộ Tử Thâm nói, mấy người bạn cùng lớp của anh đi tìm việc cũng không thuận lợi, bảo cô kiên nhẫn chút.
Hai người trò chuyện chốc lát, gần đến 12 giờ khuya. Lộ Tử Thâm nói: “Anh gọi điện cho mẹ đã.”
Lâm Thanh nói: “Dạ. Em cũng phải đi đốt pháo hoa với bố đây.”
“Ừm.” Anh nói, “Năm mới vui vẻ nhé.”
Lâm Thanh mím môi: “Dạ~”
Tắt điện thoại, Lâm Thanh ôm di động nóng hổi, vùi mặt trong chăn cọ một hồi.
Lộ Tử Thâm gọi điện cho Trần Yến, nhưng không ai nhận.
Di động của Trần Yến trên ghế phát sáng, nhưng không ai quan tâm. Di động của Lộ Tử Hạo trên bàn trà, màn hình sáng lên.
Trong máy, là một tấm ảnh thân mật của Lộ Tử Hạo và Tiếu Ngọc.
Trên tivi đang chiếu lễ hội mừng xuân, Trần Yến ngồi trên sô pha, hai tay che mặt, bả vai gục xuống, tựa như sụp đổ.
Lộ Tử Hạo ngồi ở ghế sô pha đơn, im lặng không nói gì.
Cậu cũng không ngờ tới sẽ cãi nhau với Tiếu Ngọc trong đêm giao thừa, càng không ngờ được lúc gửi Wechat lại bị mẹ nhìn thấy.
Ngoài cửa sổ là tiếng cười nói vui vẻ của các gia đình, trong phòng khách thì yên tĩnh chết chóc, chỉ còn tiếng múa hát trong tivi.
Cuối cùng, Trần Yến cũng ngẩng đầu: “Có phải lúc cấp 3 con bị đổ oan, cho nên hồ đồ….”
Trên mặt người mẹ tràn đầy hoài nghi, bàng hoàng, đau đớn, hoang mang. Lộ Tử Hạo nhìn mẹ, có chút không đành lòng, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu, nói: “Không phải.”
Vẻ mặt của Trần Yến bỗng méo mó, đột nhiên lại cúi đầu, túm mạnh lấy mặt mình, rồi lại nhìn con trai, không thể nào hiểu được, vừa lo lắng vừa oan ức: “Không phải….. con gái có gì không tốt? Sao con… con thích con trai làm gì hả? Con nói với mẹ đi, có phải có cô gái nào tổn thương con không, hả con? Có phải mẹ không nuôi dạy con tốt, làm con thấy phụ nữ rất đáng ghét không?”
Lòng Lộ Tử Hạo đau đớn, muốn nói chen vào, nhưng Trần Yến đã sụp đổ: “Có phải bố con làm con thiếu hụt tình thương của bố không? Phải không? Nhưng không thể nhầm lẫn hai chuyện này được, con nhầm rồi đúng không, con nói cho mẹ đi có phải con sai rồi không?”
Lộ Tử Hạo không nói một lời nào. Cậu nhìn dáng vẻ đau khổ tốt cùng của mẹ, không thốt nên lời.
Nhưng sự im lặng của cậu chính là mặc nhận, là khăng khăng.
Người mẹ nóng nảy: “Coi như mẹ xin con, con yêu đương với con gái được không? Con cũng chưa biết yêu đương với con gái thế nào mà đã xác định là mình thích con trai? Nếu con nhầm thì sao giờ?! Con là một đứa rất ngoan mà, con thích con trai làm gì hả?!” Trần Yến bật khóc, đau khổ che đôi mắt lại, quay mặt đi chỗ khác, nước mắt rơi lã chã.
Lộ Tử Hạo từng nghĩ đến một ngày nào đó sẽ thú nhận với mẹ, nhưng khi chuyện xảy ra, dù một câu cậu cũng không nói được.
Cậu khô khốc nói: “Mẹ cứ xem như con không thích ai hết, vẫn luôn độc thân không được sao?”
“Sao có có thể độc thân mãi được mẹ hỏi con đấy? Bây giờ con còn trẻ thì không sao. Nhưng con già rồi thì làm sao đây, không có con cái, không có người đồng hành, mẹ cũng đâu thể ở cùng con cả đời được. Mẹ còn đi sớm hơn cơn, đến lúc đó con cô đơn lẻ loi ai quan tâm con?”
Hốc mắt Lộ Tử Hạo đỏ hoe: “Mẹ, trên đời nhiều người như vậy, con sẽ có người đồng hành.”
“Không dễ tìm như thế đâu Tử Hạo.” Trần Yến nói, “Bây giờ tụi con yêu đương cái kiểu này, đến khi lớn hơn một chút, hơn ba mươi tuổi, bố mẹ cậu ta sẽ không kêu cậu ta kết hôn sinh con sao? Bây giờ con một nhiều, có bố mẹ nào không cần cháu. Người khác đi kết hôn hết, con thì sao?”
Lộ Tử Hạo không nói gì.
Ngoài cửa sổ, pháo hoa nổ tung, tiếng pháo vang vọng.
Trần Yến nói đến đây, nghĩ đến chuyện gì đó, đột nhiên lấy khăn giấy lau nước mắt, bình tĩnh nói: “Con thích hay không thích nam hay nữ, trước tiên không bàn nữa. Con yêu đương đàng hoàng một lần, kết hôn, sinh con cho mẹ. Sau này con yêu đương thế nào loạn thế nào thì loạn, mẹ không quan tâm. Con lớn rồi, mẹ cũng không quản được nữa. Ly hôn được luôn, nhưng con cần phải kết hôn và sinh con.”
“Mẹ,” Lộ Tử Hạo nhìn bà, “con có thể nói với Thất Thất là con thích cậu ấy, lừa cậu ấy cưới con, chờ cậu ấy đẻ con xong rồi ly hôn với cậu ấy sao?”
Trần Yến ngẩn người.
Lộ Tử Hạo nói: “Con gái nhà người ta cũng là con cưng của bố mẹ, sao lại để bị con lừa?”
Trần Yến cũng biết lời mình nói ban nãy quá thiếu đạo đức, nước mắt lập tức trào ra, oan ức khóc lớn: “Cho nên con sao lại thế này hả? Con cái người ta ai cũng tốt, ai cũng bình thường, sao có mỗi con suy nghĩ biến thái vậy?!”
“Con cũng không biết vì sao chỉ có con không bình thường.” Lộ Tử Hạo im lặng một lúc lâu, chợt ngước mắt lên, khẽ mỉm cười với mẹ, nói, “Mẹ, con xin lỗi. Mẹ tha thứ cho con đi.”