“Ừm, vậy cậu ra ngoài đi “.Cánh cửa khép lại anh tiến vào phòng ngủ của mình thì thấy Tâm Anh nằm đấy thì bây giờ anh mới hiểu.
Mới xa anh có một chút mà đã nhớ rồi sao! Em không thèm đâu tại sợ anh đói thôi.
Mà sao em lên được đây vậy không sợ nữa sao! Thì em phải đeo khẩu trang nè nhìn cứ như là ăn trộm vậy.
“Cô nói ra những lời này khiến anh không khỏi bật cười “.Thiên Hàn anh ăn cơm chưa,đây là những món em và bác quản gia cùng nhau nấu đấy.
Đây để em đúc cho anh,há miệng ra.Anh xem có vừa miệng không.
Vừa miệng,rất ngon nha.Hương vị vẫn như lúc trước có điều bây giờ còn ngon hơn.
Mà bà xã anh nói em một chuyện! Tối này chúng ta sẽ gặp bà nội,bà nói nhớ em muốn gặp em.
Chợt nhiên Tâm Anh khựng lại vài giây còn mẹ anh thì sao có chấp nhận được hay không.
Em đừng suy nghĩ nhiều mọi thứ đã có anh lo em chỉ cần chuẩn bị một tâm thế vui vẻ là được rồi.
Thương Hàn ngồi ở ngoài làm việc nhưng tâm tư lại đặt ở chỗ cô.Lâu lâu phải ngước nhìn vào phòng ngủ trong đó có bóng dáng của cô gái nhỏ.
Ting….ting….ting….là tin nhắn của Nhã Ái gửi đến: mình về rồi hôm nào rảnh chúng ta cùng nhau cà phê
Nhận được tin nhắn của Nhã Ái khiến Tâm Anh vô cùng mừng rỡ chưa kịp xỏ dép nữa mà đã chạy ra ngoài khoe với anh
Thương Hàn…….Nhã Ái về rồi cậu ấy du học về rồi.
“Ừm, chỉ có như thế mà khiến em vui như vậy sao”. Đương nhiên rồi em và cậu ấy lâu rồi không gặp nhau lần này hình như cậu ấy về ở luôn thì phải.
Sau khi học lớp 12 xong thì Nhã Ái đi học ở Anh quốc,lúc đó cô rất muốn ở lại nhưng vì ba mẹ ép buộc nên cô cũng phải đi không thể cải lời gia đình được.
Cô cảm nhận được mình có chút rung động với Mặc Huy nhưng không biết anh ấy có thích mình không.
6 năm trước hai người đã bỏ lở nhau không từ mà biệt cũng giống như anh và cô ở hiện tại.
Trước khi đi cô có nói với Mặc Huy nhưng thấy anh không nói gì cả nên cô cũng chẳng muốn nói ra lòng mình thế là cả hai lại lựa chọn là bỏ lỡ để rồi đến tận bây giờ mới gặp lại