Mộ Dung Đình không có chút khí chất của tiểu thư khuê các nào, gụcxuống bàn, uể oải nói: “Tất nhiên không phải vậy rồi, nhưng nếu ngươithành Định Vương phi thì sao có thể tự do như hiện tại.”
Hoa Thiên Hương mím môi cười trộm: “Đến lúc ngươi thành thân rồi cũng sẽ vậy thôi.”
“Ta thèm vào!” Mộ Dung Đình kêu lên, đôi mắt hạnh sinh động trừng lên: “Ta không thèm gả cho kẻ ngu ngốc kia đâu.”
Hả? Diệp Ly kinh ngạc mở to mắt, nhìn Mộ Dung Đình đang tức giận, lại quay sang nhìn Tần Tranh. Tần Tranh vừa cười trộm, vừa nói nhỏ bên taiDiệp Ly. Vì thế Diệp Ly mới biết thì ra từ lúc mới chào đời, Mộ DungĐình đã được đính ước với Tam công tử phủ Trấn Bắc tướng quân, Lãnh HạoVũ. Nhưng khác với đại ca Lãnh Dương Vũ văn võ song toàn, Lãnh Hạo Vũlại vô cùng phóng túng, ăn chơi trác táng. Thân là con gái Dương Uytướng quân, xuất thân là con nhà võ, sao Mộ Dung Đình có thể vừa mắtLãnh Hạo Vũ được? Hai người lại không hợp nhau từ nhỏ, chỉ cần gặp mặtlà muốn đánh nhau rồi. Hơn nữa, Mộ Dung Đình lại được chân truyền củaDương Uy tướng quân, võ nghệ vô cùng giỏi, Lãnh Hạo Vũ không thể đánhlại được Mộ Dung Đình, mỗi lần đều bị nàng đánh tới thảm bại, khiến choMộ Dung Đình càng thêm ghét tên này.
“Hừ, không hiểu cha ta nghĩ gì, lại nói một lời của đại trượng phu đã nói ra thì sẽ không thay đổi, cả đời cũng phải tuân thủ hứa hẹn, cóchết cũng không chịu từ hôn. Đồ ngu ngốc kia, đến lúc thành hôn, nhấtđịnh ta phải đánh cho hắn một trận nhừ tử mới được.” Mộ Dung Đình giương cằm, hậm hự nói.
Hoa Thiên Hương lười biếng nâng má, nói: “Bản thân ta thấy Lãnh Tiểutam đối xử với ngươi không tệ đâu. Khắp cái kinh thành này có nam tử nào ngoan ngoãn với ngươi như vậy không? Ngươi bảo hắn đi trước nhất địnhhắn sẽ không đi sau, ngươi bắt hắn sang trái, hắn cũng sẽ không đi sangphải.”
Mộ Dung Đình hừ hừ không nói.
Diệp Ly thích thú nhìn phản ứng của nàng, là nữ tử ai lại không thích một chàng trai mạnh mẽ, ưu tú, một người mà ngay cả một cô nương cũngkhông đánh lại như Lãnh Tam công tử tất nhiên sẽ không được Mộ Dung Đình coi trọng. Với lại, xem ra Mộ Dung Đình cũng không chán vị hôn phu nàynhư nàng nghĩ. Hơn nữa, đối với một người bị đánh từ nhỏ đến lớn, mộtnam nhân mà trận nào đánh nhau cũng thua sao, yếu ớt như vậy sao? Hay là Lãnh Hạo Vũ kia là M? Diệp Ly hào hứng nghĩ ngợi. Nhưng cũng không mởmiệng khuyên Mộ Dung Đình điều gì cả, tùy tiện can thiệp lựa chọn củabạn bè không phải là việc nàng thích làm, hơn nữa nàng cũng không quenLãnh Hạo Vũ này.
Mộ Dung Đình mau nổi giận mà cũng mau quên, nàng nhanh chóng vất vịhôn phu kia ra sau đầu, vỗ vỗ tay đứng lên: “Đi thôi, đi dạo phố. Chúngta ra ngoài không phải để uống trà.”
Ba thiếu nữ cộng thêm một “ngụy” thiếu nữ thong thả tản bộ trên đường cái trong kinh thành, vào các cửa hàng chọn lựa những y phục, trangsức, rất nhanh mỗi người đã có “thu hoạch”. Diệp Ly nhìn những người hầu ở phía sau cầm bao lớn túi nhỏ trên tay, buồn cười đi theo ba ngườiphía trước, không thể không thừa nhận, dù ở thời đại nào đi chăng nữathì nữ nhân vẫn luôn thích chuyện mua sắm. Diệp Ly cũng không nhàn rỗi,vừa dạo phố với ba người bạn, vừa âm thầm quan sát tình hình phát triểnmấy cửa hàng của thủ hạ. Mặc dù không đi vào, nhưng nhìn thành quả bênngoài cũng khá hài lòng, tin rằng trước hôn kỳ một tháng là có thể khaitrương. Đến lúc đó có lẽ có thể xin được Đại biểu ca đề bút viết choTàng Trân các một tấm biển, Diệp Ly âm thầm tính toán.
Đuổi những người hầu cầm đồ về, sau khi đi dạo mệt mỏi, các thiếu nữcũng muốn tìm một chỗ để ăn trưa. Mộ Dung Đình, người quen thuộc với món ngon của kinh thành đề nghị tới Sở Hương các nổi tiếng nhất kinh thành.
Sở Hương các đúng là tửu lâu nổi tiếng nhất kinh thành, vừa mới bướcvào đại đường đã thấy tửu lâu xa hoa, trang trí sang trọng không khác gì những thế gia danh môn, có thể thấy được chủ tửu lâu này không tầmthường. Dù các nàng tới không muộn lắm, nhưng cách làm ăn của tửu lâulại khá tốt, tiểu nhị quần áo sạch sẽ, thái độ cung kính xin lỗi bốnnàng vì không còn nhã gian nào trống. Mộ Dung Đình thường ra ngoài chơinên cũng không quan tâm tới việc có nhã gian hay không, nàng bảo tiểunhị dẫn ngay bốn người lên lầu hai tìm chỗ ngồi không tệ. Diệp Ly nhìnlướt qua hành lang, thấy xung quanh không ít những thiếu nữ quý tộc cùng bạn bè kết đôi, kết ba ngồi dùng bữa, vì vậy bốn người các nàng ngồi ởngoài cũng không quá nổi bật.
Lúc chọn món ăn, Mộ Dung Đình thỏa mãn cười nói: “Cá của Sở Hương các có thể nói là món tuyệt nhất kinh thành. Ta tới đây hai lần mà còn chưa được ăn, không ngờ hôm nay đi cùng mọi người thì lại có, đúng là rấtmay mắn.”
Diệp Ly tò mò hỏi: “Mộ Dung thường xuyên ra ngoài đi dạo sao?”
Mộ Dung Đình cười nói: “Cha ta không quản ta chặt lắm, ta cũng khôngmuốn ở trong phủ nên thường ra ngoài một chút. Hơn nữa, cha ta thích ănmón ngon, ta… ta không giỏi nấu ăn nên thường nhìn ngó mọi nơi xem có gì ngon, mua về cho người.” Nói đến đây, Mộ Dung Đình hơi có chút ngạingùng, nhưng ai cũng có thể nhận ra, tình cha con phủ Dương Uy tướngquân không giống như phủ Thượng thư. Ít ra thì Diệp Thượng thư và DiệpLy không giống như này.
Hoa Thiên Hương cười nói: “Vậy nên lúc nào đi dạo phố ta cũng kéo MộDung Đình đi cùng, kinh thành này không có nơi nào là nàng không biếtcả.”
Bốn người đang nói vui vẻ, thì nhã gian bên kia bỗng vang lên mộttiếng bịch, một cái bóng màu đỏ từ bên trong vọt ra. Bốn người đồng loạt quay ra nhìn người nọ, Mộ Dung Đình kinh ngạc nói: “Hả? Đó không phảilà… Cẩn thận!” Chưa dứt lời, Mộ Dung Đình đã đứng dậy, nhanh chóng nhảyra ngoài.