Không có trong tay mấy triệu thì chắc chắn là không nào làm được.
Một bên hành lang là cửa sổ sát đất trong suốt, thu hết cảnh đẹp tráng lệ nơi bờ biển cách đó không xa vào trong tầm mắt.
Từ Thanh Đào nhớ trước đây cô từng nói với Tống Gia Mộc rằng, cô rất muốn kết hôn bên bờ biển.
Bởi vì cô sinh ra ở một hòn đảo nhỏ phía Nam.
Những năm tháng khi cô vẫn còn có mẹ, bà ấy sẽ cùng cô ngắm du thuyền ra khơi ở cảng Victoria.
Cô sẽ nhảy múa ở bến cảng.
Đàn Accordeon giống như giương buồm trắng, chấp thuận ước mơ của cô, và rồi đi về thế giới cao xa lớn lao hơn.
Về sau, cô bị mắc kẹt tại nơi bốn phía bị vây hãm bởi thành lũy bê tông cốt thép.
Ngẩng đầu lên chỉ trông thấy ngọn đèn đường sáng lên trong buổi chạng vạng.
Sương mù vây kín bầu trời đêm ở Vân Kinh, không có lấy một ngôi sao.
Nghĩ đến thất thần, dường như Trần Thời Dữ cũng đã để ý đến việc cô đang im lặng, anh lên tiếng hỏi han: “Hối hận rồi à?”
Vừa mở miệng đã khiến Từ Thanh Đào mặt mày ngơ ngác.
Trần Thời Dữ từ từ đi đến, u ám nói: “Hối hận vì vừa rồi không nối lại tình xưa với bạn trai cũ?”
Từ Thanh Đào: …
Thời Tiểu Dữ, anh đúng là cái đồ nhỏ nhen!
Cô nói thầm một câu: “Anh Thời Dữ, anh có thể tự tin về nhan sắc của mình hơn một chút được không?”
Nghĩ ngợi một lát, cô bèn sửa lại: “Có thể tự tin về tôi hơn một chút được không?”
Trông Từ Thanh Đào cô giống kiểu người sẽ yêu lại người yêu cũ lắm à?
Hơn nữa, ai thèm từ bỏ ánh trăng sáng để đi nhặt ngọc trai cơ chứ!
“Ừ.” Trần Thời Dữ lên tiếng: “Không phải là tôi không có lòng tin với em, mà là không có lòng tin với những người đàn ông khác.”
Không có lòng tin với những người đàn ông khác là vì vợ anh là kiểu người “người gặp người yêu” với sức hấp dẫn vô địch khiến vạn người mê.
Được rồi, sau khi Từ Thanh Đào tự động dịch câu này trong đầu xong thì lập tức dùng trái tim bình thản mà tha thứ cho Trần Thời Dữ.
Cảm thấy cô xinh đẹp thì cứ nói thẳng ra đi!
Còn bày đặt vòng vo tam quốc làm gì.
Từ Thanh Đào không nhịn được mà âm thầm cong môi, lên tiếng giải thích “Vừa rồi tôi đang nghĩ xem tổ chức tiệc đính hôn trên biển sẽ tốn bao nhiêu tiền.”
Với tiền lương hiện giờ của Từ Thanh Đào mà nói, cô cần không ăn không uống và làm việc hai trăm năm thì mới tổ chức nổi một lần.
Lại không cẩn thận mà lỡ nói ra lời trong lòng, Trần Thời Dữ mỉm cười: “Em muốn tổ chức ở trạm không gian du hành vũ trụ à?”
Hàm ý là “chỉ cần là đám cưới trên Trái Đất, thì không có nơi nào là Thời Tiểu Dữ tôi không tổ chức được cho em”.
Ồ, được, được rồi.
Đã biết Hằng Gia các anh kiếm được bốn mươi lăm tỷ trong một quý rồi mà.
Trần Thời Dữ như thuận miệng nhắc tới: “Sau này chúng ta sẽ tổ chức đám cưới lớn hơn.”
Từ Thanh Đào thoảng sửng sốt, chẳng thể nén nổi lòng mình mà lặp lại hai chữ “sau này”, cô cảm thấy hơi chua xót.
Chóp mũi cũng hơi cay cay, đôi mắt hồ ly có một chút gì đó lóng lánh.
Trần Thời Dữ cũng chú ý đến, anh thấy hơi kỳ lạ: “Không đến nỗi cảm động quá nên khóc đấy chứ.”
Mặt Từ Thanh Đào không biểu cảm: “…”
Trả lại sự cảm động cho cô!
Ngay bây giờ, ngay lập tức!
…
Bấy giờ, phòng tiếp khách nguy nga tráng lệ đã được chia thành hai bên.
Ngoài hành lang giữa đặt đầy những giỏ hoa hình vòm thì bên trái là người thân và các bạn học đến tham gia bữa tiệc, còn bên phải là bạn bè trong giới tài chính của Tống Gia Mộc. Ngoài một vài ông lớn của giới tài chính thì còn có mấy ngôi sao không tiếng tăm gì mấy.
Một phần là bạn gái mà các ông lớn dẫn theo đến bữa tiệc.
Còn một phần là bạn bè của Tống Gia Mộc.
Sau khi xảy ra vụ tai nạn xe cộ năm đó, Trình Gia Di không thể tiếp tục khiêu vũ được nữa.
Do đó, khi học đến đại học thì cô ta chọn đi đào tạo chuyên sâu ở nước ngoài, chọn chuyên ngành đạo diễn kịch sân khấu. Bây giờ, nhờ sự giúp đỡ về mặt tài chính của Tống Gia Mộc, cô ta đã là đạo diễn có chút tiếng tăm trong nước.
Không lâu trước đây, vở kịch sân khấu “Dưới màn đêm đen” cũng đã giành được không ít giải thưởng lớn ở nước ngoài.
Giờ đây, cô ta đã có trong tay cả sự nghiệp lẫn tình yêu, vậy nên, trong bữa tiệc này, có không ít người tán thưởng cô ta.
Nhưng nghĩ đến vận mệnh mà cô ta phải gánh chịu, nghĩ đến bệnh tật giày vò cô ta.
Người ta chỉ có thể than thở một câu: Thời gian không buông tha cho người đẹp, ông trời ghen tỵ với sắc vóc của cô ta.
Từ Thanh Đào định ngồi bên phải Trần Thời Dữ, nhưng sau khi đi vào thì cô mới phát hiện vị trí ghế của mình đã được sắp xếp xong xuôi ngay từ đầu.
Rõ ràng là, đối với nhà họ Trình mà nói, cô cũng được xem là người thân có quan hệ huyết thống gần, nhưng Trình Gia Di luôn chán ghét cô như thế, hết lần này đến lần khác sắp xếp cho cô ngồi chung bàn với bạn học cùng trường.
Vừa hay là cô ngồi đối diện với Dương Hân.
Từ Thanh Đào thì không để ý gì, chỉ thản nhiên mà ngồi xuống.
Chỉ là, không ngờ rằng, cô chỉ vừa mới ngồi xuống, ngay cả câu chào hỏi mà Dương Hân cũng không thèm nói, mà cô ta đã lập tức châm chọc:
“Từ Thanh Đào, cô mà cũng có mặt mũi đến đây cơ à?”
Khi biết Dương Hân cũng ở bữa tiệc đính hôn này, Từ Thanh Đào có dự cảm hai người họ sẽ cãi nhau một trận.
Trước đây, khi ở chung một nhóm nhỏ, vì tính cách không hợp nhau nên cũng “trong sáng ngoài tối” mà đấu đá nhau mấy lần. Đã thế, về sau Từ Thanh Đào mới biết rằng, vào ngày cô nhận giấy đăng ký kết hôn, Dương Hân đã phỏng vấn Tống Gia Mộc, thù mới hận cũ gộp chung lại với nhau, bởi vậy nên cô không định nhẫn nhịn rồi nuốt xuống đơn giản như vậy nữa.
“Cô còn có mặt mũi ngồi ở đây thì tại sao tôi lại không có mặt mũi đến?” Từ Thanh Đào cười lạnh: “Tôi nói rồi mà, sao ban ngày ban mặt mà âm khí lại nặng đến vậy, hóa ra là có quỷ sống.”
“Cô!”
“Cô cái gì mà cô!” Từ Thanh Đào cướp lời: “Chẳng trách lần nào bản thảo phỏng vấn của cô cũng không được thông qua, ra là do ngay cả lời nói mà cũng nói không rõ.”
Vừa nói đến việc bản thảo của cô ta không được thông qua, Dương Hân lập tức nổi giận.
Để bản thảo về Tống Gia Mộc được thông qua, cô ta đã úp úp mở mở tặng cho Trình Gia Di vài món đồ trị giá vài chục nghìn, thậm chí, chiếc đầm hôm nay Trình Gia Di mặc cũng là do cô ta tặng.
Đầu nóng lên, Dương Hân không thèm quan tâm mình đang ở đâu, cười lạnh mà đáp trả lại lời của cô: “Thế thì vẫn mạnh hơn so với đồ làm kẻ thứ ba như cô! Cảm giác bị bỏ rơi ngay ngày đi nhận giấy đăng ký kết hôn như thế nào vậy nhỉ, chưa từng ngờ rằng sẽ có ngày mình gặp quả báo à?”
Dứt lời, bàn bạn học cùng trường đã im thin thít.
Họ biết Từ Thanh Đào bị bỏ rơi vào đúng ngay ngày đi nhận giấy đăng ký kết hôn, nhưng chuyện làm kẻ thứ ba là thế nào?
Mọi người không hẹn mà cùng nhau giơ điện thoại lên, điên cuồng thay nhau gửi tin nhắn trong nhóm:
“Khốn kiếp, Từ Thanh Đào làm kẻ thứ ba ư?”
“… Không đến mức làm kẻ thứ ba đâu nhỉ, cảm thấy cậu ấy không giống loại người đó.”
“Xinh đẹp như vậy mà lại nói mình không làm kẻ thứ ba, ai mà tin cho được?”
Từ Thanh Đào sa sầm mặt mày: “Dương Hân, nói rõ ra xem nào, ai làm kẻ thứ ba?”
Câu này của Dương Hân hoàn toàn là tùy tiện mà nói bậy nói bạ, nhưng không biết cô ta chợt nhớ đến điều gì, lại bổ sung: “Chẳng lẽ không phải sao? Có ai không biết trước đây Tống Gia Mộc và Trình Gia Di là người yêu của nhau đâu? Không phải cô làm kẻ thứ ba thì sao hai người họ lại chia tay?”
“Vậy ư? Hóa ra Trình Gia Di chia tay với người yêu hồi lớp mười thì lại đi đổ hết lên đầu tôi à?” Cô cho rằng mình đã không còn để tâm đến những thứ này nữa, nhưng những tin đồn và việc cô bị vu oan trước đây lại bị khơi dậy trước mắt cô một lần nữa. Và khi nó lại xuất hiện trong cuộc đời cô, Từ Thanh Đào vẫn không thể buông bỏ tất cả giống như những gì cô từng tưởng tượng. Giọng nói nâng cao hơn, cô tức đến nỗi đầu ngón tay cũng run lẩy bẩy: “Cho nên, bạn gái cũ đến tìm bạn trai tôi, cô ta yêu cầu quay lại đúng ngay ngày tôi và anh ta nhận giấy đăng ký kết hôn thì không được gọi là kẻ thứ ba ư?”
“Ầm…” một tiếng.
Lời của Từ Thanh Đào như một quả bom nổ dưới nước, khiến đầu óc của tất cả mọi người trở nên mơ hồ.
Nhóm bạn học cùng trường cấp ba đều biết chuyện Từ Thanh Đào bị bỏ rơi.
Nhưng chưa từng nghĩ rằng, cô bị bỏ rơi vào đúng ngay ngày đi nhận giấy đăng ký kết hôn, càng không ngờ rằng, hóa ra là Trình Gia Di là người chủ động tìm đến Tống Gia Mộc và tỏ ý muốn quay lại.
Rõ ràng là Dương Hân cũng không hề biết chuyện này, đầu cô ta bị Từ Thanh Đào hét vào nên đã hơi mông lung.
Môi cô ta mấp máy: “Thế, thế…”
Tiếng động quá lớn nên đã thu hút chú ý của mọi người xung quanh.
Trình Gia Di ngồi xe lăn và được đẩy đến, giọng nói dịu dàng: “Sao thế?”
Các bạn học vừa mới biết được chuyện Trình Gia Di chen chân vào tình cảm của người khác qua lời kể của Từ Thanh Đào, nên biểu cảm của họ bây giờ đều rất đặc sắc.
Dương Hân nhìn thấy cô ta, nói hết toàn bộ mọi chuyện: “Gia Di, Từ Thanh Đào nói chị đi tìm Tống Gia Mộc xin quay lại vào ngày họ nhận giấy đăng ký kết hôn, có phải cô ta đang nói dối hay không?”
Trình Gia Di không ngờ chuyện này lại bị lộ ra ngoài, vẻ mặt lập tức trở nên u ám.
Dương Hân ý thức được mình đã nói sai, vội vã chuyển chủ đề lên người Từ Thanh Đào: “Cho dù thế nào đi chăng nữa, nơi này tổ chức tiệc đính hôn của Gia Di, nếu cô thật sự không có suy nghĩ gì với Tống Gia Mộc thì sao lại cố tình mặc chiếc đầm giống y hệt Gia Di đến tham gia bữa tiệc? Cô dám nói là cô không cố ý không?”
Cô ta càng nói càng nhanh, càng nói càng kích động, như thể là đã nắm bắt được nhược điểm gì đó lớn lao lắm vậy: “Tám năm trước cô hại chị Gia Di mất đi hai chân còn chưa đủ hay sao, bây giờ, ngay cả tiệc đính hôn của chị ấy mà cô cũng không chịu buông tha chị ấy ư?”
Hại cô ta mất đi hai chân.
Nó như câu thần chú văng vẳng bên tai cô một lần nữa.
Một tiếng “ong ong” vang lên, đầu óc cô lập tức trở nên trống rỗng.
Từ Thanh Đào cảm thấy trái tim mình như bị hai tay ai đó nắm lấy rồi vò thật mạnh, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Tai nạn xe, tiếng khóc, sốt cao, mắng chửi, lưỡi dao sắc bén xen lẫn hồi ức lại xé rách vết sẹo chưa lành lặn, để lộ ra vết thương đầm đìa máu tươi.
Cho đến khi bả vai cô được một đôi tay với những khớp xương rõ ràng, mạnh mẽ và có lực ôm lấy.
Từ Thanh Đào nghe thấy một giọng đàn ông trong trẻo nhưng cũng rất trầm thấp, chóp mũi truyền đến hương thơm quen thuộc từ tuyết tùng đen.
“Đầm của Đào Đào là do tôi chọn, cô có ý kiến gì ư?”
Tại khoảnh khắc giọng nói ấy được cất lên, tất cả mọi tiếng chửi mắng và hồi ức bên tai cô nhanh chóng tan biến đi mất.
Chỉ còn lại tiếng hít thở của Trần Thời Dữ, âm thanh ấy nhẹ nhàng rơi vào tai cô.
Anh đột nhiên xuất hiện, tất cả mọi người đều bất ngờ.
Có bạn học nhận ra anh, suýt nữa đánh rơi chai sâm panh trong tay xuống đất.
Khó có thể giấu được sự kinh ngạc: “… Trần Thời Dữ?”
Khốn kiếp!
Nhóm bạn học cùng trường đã hoàn toàn bùng nổ.
Đến cả biểu cảm của Trình Gia Di cũng trở nên vô hồn.
Mất mấy giây, cô ta mới tỉnh táo hơn đôi chút, sau đó tầm nhìn rơi xuống bàn tay đang đặt trên eo Từ Thanh Đào của Trần Thời Dữ.
Mười đầu ngón tay trắng ngần bấu chặt lấy tay vịn xe lăn.
Móng tay sơn màu nhạt lập tức dính chặt vào lòng bàn tay, để lại vết hằn sâu hoắm.
Còn chưa kịp gọi tên anh.
Dương Hân phản ứng lại trước, đương nhiên là một phóng viên thực tập tài chính như cô ta chưa có cơ hội nhìn thấy mặt của tổng giám đốc Hằng Gia, bây giờ chỉ cảm thấy khắp người Trần Thời Dữ tỏa ra khí chất cao quý, giống như lãnh đạo cấp cao của một tập đoàn nào đó.
Cộng thêm câu nói vừa rồi anh ra mặt thay cho Từ Thanh Đào, rõ ràng là đang thừa nhận quan hệ giữa anh và Từ Thanh Đào rất sâu đậm, thậm chí là rất mờ ám.
Nhưng mà, rõ ràng là chồng của Từ Thanh Đào – người mà lần trước họ nhìn thấy trong gara ô tô không phải là người đàn ông này.
Trong nháy mắt, đầu cô ta xẹt qua một sự thật không thực tế.
Từ Thanh Đào còn dám nói cô không làm kẻ thứ ba ư? Đúng là muốn ngủ thì sẽ có người mang gối đến tận nơi mà!
Trận đối đầu vừa rồi với Từ Thanh Đào cô ta ở thế yếu, nhưng, giờ đây, cái được gọi là “lý trí” trong đầu Dương Hân đã hoàn toàn đứt gãy.
Cô ta cười gằn một tiếng, trả lời Trần Thời Dữ: “Đương nhiên là tôi chẳng có ý kiến gì cả, anh tặng Từ Thanh Đào đầm, tôi nên hỏi ngược lại là chồng người ta có ý kiến gì không mới phải chứ?”
Dứt lời, bao tiếng hô hấp xung quanh chợt nhẹ hơn hẳn, không khí cũng im lặng hơn nhiều.
Dương Hân cảm thấy hơi kỳ lạ, cho đến khi cô ta kịp nhận ra điều gì đó, sau khi ý thức được điều đó thì sững sờ ngay tức thì.
Một giây sau, Trần Thời Dữ chậm rãi lên tiếng: “Tất nhiên là tôi cũng không có ý kiến.”