“Không biết.”
“Thế còn leo núi, bắn súng, nhảy dù?” Tề Dĩ Phạm hỏi.
“Không biết.” Kiều Diên đáp.
||||| Truyện đề cử: Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban |||||
Tề Dĩ Phạm bật cười, nói: “Thầy đến thật sự chỉ để dạy kèm cho em thôi ạ?”
Kiều Diên nâng mắt nhìn cậu ta, sau đó, cậu đáp.
“Ừm.”
Tề Dĩ Phạm nhìn từ trên xuống dưới cậu, đánh giá một lượt, lại hỏi.
“Vậy thầy có sở thích gì không ạ? Kiểu như là, ngoại trừ đến trường dạy học, bình thường thầy sẽ làm gì? Thầy không biết mấy trò em vừa nói, vận động cơ bản nhất cũng không biết, thế thì phải có sở thích gì khác chứ? Ví dụ như xem phim, nghe nhạc, hoặc là sưu tầm này kia?”
Tề Dĩ Phạm bỗng nhiên tỏ ra hứng thú với cuộc sống của Kiều Diên. Tề Dĩ Phạm hỏi xong, Kiều Diên lại nâng mắt nhìn cậu nhóc.
“Không.”
Tề Dĩ Phạm: “…”
“Sống gì mà nhàm chán quá đi.” Tề Dĩ Phạm cảm thán.
Qua một tuần dạy kèm, Tề dĩ Phạm không thể nói là đã thân thiết với Kiều Diên, nhưng chắc chắn là quan hệ giữa hai người đã được cải thiện tốt hơn nhiều so với trước kia. Thậm chí nói tuần này đi học, trên tiết toán cậu nhóc còn ngoan hơn hẳn so với bình thường.
Cậu nhóc có thể nhìn ra Kiều Diên là một người không thú vị. Trầm mặc kiệm lời, độc lai độc vãng, bình thường chỉ đi lại giữa trường và nhà. Nhưng dẫu gì cũng là một người đàn ông, lại còn trẻ tuổi như vậy, dù có độc lai độc vãng thì cũng phải có sở thích gì đó chứ.
Nếu không cuộc sống có khác gì dòng nước chết, chưa gì đã bước vào tầng lớp của người cao tuổi, thật uổng phí cái thanh xuân.
Vừa rồi cậu ta còn tưởng mình chưa đoán đúng sở thích của Kiều Diên, không ngờ sau khi hỏi ra, Kiều Diên lại đúng là người không có sở thích đam mê gì. Tề Dĩ Phạm thầm cảm thán một câu đó, tự giác chuyển đề tài sang cậu mình.
“Mấy cái em vừa nói ấy, cậu em đều biết.” Tề Dĩ Phạm nói với vẻ đầy tự hào.
“Cái gì cậu em cũng hứng thú hết, cái gì cũng sẽ đi thử, hơn nữa một khi thử rồi thì đều làm tốt. Thầy xem, sống như thế mới là sống chứ. Em muốn sau này giống như cậu, muốn làm cái gì thì làm cái đó, còn phải làm thật tốt, như thế mới có thể nắm mọi thứ mình muốn trong tay.” Tề Dĩ Phạm không hề che giấu sự ngưỡng mộ của mình dành cho Tần Đông Loan.
Quả thật đối với cậu nhóc mà nói, hào quang của Tần Đông Loan là thứ trực quan nhất mà cậu nhóc có thể cảm nhận được. Cậu nhóc bị ánh hào quang này ảnh hưởng, cũng ngưỡng mộ ánh hào quang này, Tần Đông Loan tựa như một tín ngưỡng đại diện cho toàn bộ những điều cậu nhóc mong ước trở thành.
Kiều Diên và Tần Đông Loan hoàn toàn là hai kiểu người khác nhau. Dù Tề Dĩ Phạm không hiểu quá nhiều về thầy giáo của mình, thì khi biết về quan hệ giữa cậu và Tần Đông Loan, phản ứng đầu tiên vẫn là một ánh mắt không thể hiểu nổi.
Tần Đông Loan tự tại trầm ổn, cuộc sống rực rỡ muôn màu, hào quang vạn trượng, mà Kiều Diên, nhạt nhẽo vô vị, lặng lẽ chậm chạp, ảm đạm không có lấy một tia sáng. Họ vốn thuộc về hai thái cực khác nhau, hào quang rồi sẽ xua đuổi tối tăm ảm đạm.
Chỉ là tối tăm sẽ luôn trộm nhìn ánh hào quang.
Kiều Diên nghe đánh giá của Tề Dĩ Phạm, cũng không nói gì cả.
Tề Dĩ Phạm nói xong những lời đó với cậu, ánh mắt vẫn luôn hướng ra ngoài cửa sổ. Tuy nói là phải ngoan ngoãn nghe lời nghe giảng, nhưng trẻ con vẫn cứ là trẻ con. Cũng đúng thôi, đã đến tận đây, có ai còn muốn học nữa chứ.
Kiều Diên nhìn Tề Dĩ Phạm, cúi đầu mở cuốn sách giáo khoa ra, nói: “Giảng nốt phần này nữa là xong rồi. Bài tập còn lại khi nào em có thời gian thì hoàn thành rồi mang thầy xem là được.”
Kiều Diên nói xong, Tề Dĩ Phạm quay phắt lại, hai mắt sáng rực.
“Thật không, được tan học sớm ạ?” Tề Dĩ Phạm không quá chắc chắn hỏi lại.
“Đúng.” Kiều Diên nói, “Nhưng mà bài tập…”
Kiều Diên vừa muốn nhắc lại một lần, Tề Dĩ Phạm đã gật đầu như gà mổ thóc, liên thanh nói: “Biết ạ biết ạ, em đi chơi về sẽ làm ngay!”
Tề Dĩ Phạm đã hoàn toàn chìm đắm trong vui sướng, Kiều Diên nhìn thiếu niên tràn đầy sức sống, khẽ mím môi, rũ mắt nói.
“Vậy chúng ta tiếp tục bài học đi.”