Mẫn Kính lái xe, nhìn Hoắc Vân Thâm rũ mi xuống từ kính chiếu hậu, cô gái nhỏ trong ngực anh khó chịu thở hổn hển. Cả dọc đường đi trong mũi anh ta đều là chua xót, còn về những thứ moi được ra từ Hạ Minh Cẩn, một chữ cũng chưa nói, bởi vì anh ta biết lúc này Thâm ca sẽ không nghe.
Xe cũng không chạy đến khu biệt thự, mà đi về nhà cũ tại Giang Bắc.
“Thâm ca…” Mẫn Kính nhắc nhở khi đến ngã rẽ, “Điều kiện ở biệt thự bên kia tốt hơn một chút.”
Hoắc Vân Thâm vén tóc Ngôn Khanh ra sau tai, lẳng lặng nói: “Biệt thự, nhảy cửa sổ nguy hiểm, nhà cũ tốt hơn.”
Mẫn Kính sửng sốt, một lát sau mới bừng tỉnh.
Thâm ca đã sẵn sàng bị Ngôn Khanh lãng quên một lần nữa quên. Anh sợ khi cô vừa tỉnh dậy, phát hiện bản thân đang ở một nơi xa lạ, sẽ nhảy cửa sổ trốn thoát giống như lần trước.
Biệt thự cao, dưới cửa sổ có chướng ngại vật, không an toàn.
Nhà cũ… dễ chạy.
Hốc mắt Mẫn Kính nóng lên, mọi an ủi đều là vô ích, nghe theo lời Thâm ca, biết mình phải làm gì. Lúc đến nhà cũ, anh ta lập tức bố trí người canh gác dưới từng ô cửa sổ suốt 24 giờ.
Đèn trong nhà cũ ở Giang Bắc sáng lên.
Hoắc Vân Thâm quấn Ngôn Khanh thật ấm, ôm vào trong ngực rồi xuống xe: “Khanh Khanh, chúng ta về đến nhà rồi.”
Trong phòng ngủ, nơi cô và anh từng liều chết triền miên, cũng là nơi cô đẩy anh ra nói không quen biết, ở đây cô tặng anh quả cầu pha lê tượng trưng cho sự viên mãn, song cũng tự tay đánh vỡ nó ở đây.
Không quan trọng, miễn là Khanh Khanh còn sống, miễn là cô ở đó.
Điều gì anh cũng có thể chấp nhận.
Nửa đêm, cả người Ngôn Khanh sốt cao, mặt nóng tới mức đỏ bừng. Bác sĩ Hà từ phòng trống dưới tầng chạy lên kiểm tra, xác định đó là phản ứng của thuốc, đã dùng thuốc hạ sốt nhưng tác dụng không lớn, vẫn phải dựa vào chính bản thân cô. Sau đó anh ta mang đến không ít túi chườm đá, muốn chườm lạnh cho cô, nói có tác dụng.
Hoắc Vân Thâm đuổi hết mọi người ra, vặn khoá cửa phòng ngủ.
Túi chườm đá nhỏ, chỉ có thể đặt lên trán và ngực, các vị trí khác không vững, dễ mất tác dụng.
Hoắc Vân Thâm bỏ túi chườm đá đi, ném tất cả vào thùng rác, cởi quần áo đi vào phòng tắm thông với phòng ngủ, chỉnh nhiệt độ vòi hoa sen xuống mức thấp nhất, tự xối mình từ đầu đến chân, lau khô qua loa, mặc chút quần áo ít ỏi, rồi chui vào trong chăn, ôm chặt Ngôn Khanh vào lòng.
Trên người anh rất lạnh, tác dụng của nước lạnh có thể kéo dài khoảng năm phút.
Chờ đến khi nhiệt độ cơ thể ấm lên, anh lại lần nữa xuống giường hạ nhiệt, rồi quay lại tiếp tục ôm cô.
Ngôn Khanh bị thiêu đốt dày vò, tiếp xúc với cơ thể lạnh lẽo của người đàn ông, theo bản năng cô rướn người lên, chủ động chui vào khuỷu tay anh, đầu vùi vào cổ anh, liều mạng dán sát vào anh.
Hoắc Vân Thâm dùng hết sức ôm lấy cô, giống như ôm lấy sinh mạng trong đêm cuối cùng của cuộc đời, mắt nhìn chằm chằm khoảng không mờ mịt.
Bàn tay anh run rẩy nhẹ nhàng an ủi trên sống lưng cô, môi tìm đến đôi mắt, chóp mũi, khoé môi cô, hôn từng chút không buông tha. Trong đêm dài đen tối không ai hay biết, nhiệt độ nóng bỏng và ướt át theo khoé mắt anh trượt xuống, vùi vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô.
“Khanh Khanh nhà mình, mãi mãi là công chúa nhỏ.” Hoắc Vân Thâm dán vào vành tai nóng đỏ bừng của cô, “Anh hiểu ý bác sĩ, anh ta muốn nói, có lẽ em sẽ điên, sẽ ngốc… Điên cũng không sao, anh điên cùng em, vốn dĩ anh không phải người bình thường. Ngốc cũng không sao, anh sẽ chăm sóc em, dỗ dành em, cả đời ở bên công chúa nhỏ của anh.”
“Nếu em quên anh…”
Anh im lặng cười: “Anh sẽ làm quen em một lần nữa. Lần này, anh sẽ cố gắng biểu hiện thật tốt, để em không chán ghét anh như vậy. Em cũng đừng trốn anh, cười với anh một cái, được không.”
“Chỉ cười một cái… anh sẽ không đau như vậy.”
Cô gái nhỏ nóng hổi trong lòng, ôm lấy anh không trả lời.
Nhưng trong tâm trí cô, có lẽ đang ăn mòn từng chút từng chút ký ức về anh.
Hoắc Vân Thâm nhắm mắt lại, quấn chặt thân thể cô, lần đầu tiên trong ba năm dài đau khổ anh phát ra âm thanh nghẹn ngào.
Trước kia ra ngoài làm việc kiếm tiền, anh mua cho Khanh Khanh một chiếc máy chiếu nhỏ làm quà, máy chiếu có thể chiếu video trên trần nhà trắng xoá. Đêm khuya yên tĩnh, cũng trên chiếc giường này, Khanh Khanh ngoan ngoãn nằm trong ngực anh, vui vẻ chiếu phim.
Tên phim và tên diễn viên, anh đều không nhớ rõ, chỉ nhớ kỹ một đoạn trong đó.
Nữ chính mất đi ký ức ngoài ý muốn, đối diện với người yêu đã bên nhau mười mấy năm bằng ánh mắt lạnh lùng, xa lạ hỏi: “Anh là ai.”
Nhìn cảnh này, trái tim anh kịch liệt co rút như có điềm báo trước, xoay người đè cô lại, giả vờ hỏi một cách bình thường: “Liệu em có quên anh không.”
Khanh Khanh cười rất ngọt, bóp mặt anh: “Đương nhiên không rồi.”
Nhưng anh sợ hãi, dù thế nào cũng không áp chế được nỗi sợ hãi ập đến trong lòng anh lúc đó, nhưng anh không muốn bộc lộ ra ngoài, anh lo được lo mất cô sẽ ghét mình, anh kiềm chế mà gặng hỏi: “Nếu thì sao, nếu quên mất, thì anh phải làm sao.”
Khanh Khanh không cười anh, cũng không ngại anh phiền.
Cô hiểu rõ cảm xúc của anh từng chút một.
Cô nghiêm túc nhìn vào mắt anh, ngón tay non mịn sờ vào khuôn mặt lạnh lẽo của anh, khẽ nói: “Vậy anh phải bắt em, nhốt em lại, để em nhìn thấy một mình anh mỗi ngày cho đến khi em nhớ ra anh mới thôi.”
Anh không thể ngăn cản trái tim mình rung động.
Ánh trăng đêm đó rất dịu dàng chiếu lên khuôn mặt cô, cô nhẹ nhàng nói: “Vân Thâm, nếu em quên anh, người sốt ruột nhất, thống khổ nhất, hy vọng nhớ lại nhất, là em đó.”
Là em đó.
Hoắc Vân Thâm khàn giọng, khoá chặt eo Ngôn Khanh: “Khanh Khanh, thật vất vả anh mới ăn được cơm, phần thưởng nắm tay còn chưa đổi đủ, em nói chờ buổi tối về nhà sẽ cho anh nắm tiếp.”
“Khanh Khanh… xin em…”
Anh đã từng bắt, từng trói, từng nhốt, nhưng giờ anh đều nhịn hết, từng chút từng chút trở nên dịu dàng hơn.
Cho nên xin em… lần này đừng quên anh.
Sáng hôm sau, cơn sốt của Ngôn Khanh giảm xuống, hô hấp cũng dần dần bình ổn.
Bác sĩ Hà kiểm tra xong, gật đầu nói: “Thời kỳ đỉnh cao của tác dụng thuốc đã qua, nhiệt độ cơ thể cũng bình thường, có lẽ mấy giờ nữa sẽ tỉnh.”
Hoắc Vân Thâm ở bên cạnh giường, dém góc chăn cho cô, sau đó chậm rãi đi ra ngoài.
“Hoắc tổng, cậu không ở bên trong à?”
Hoắc Vân Thâm lắc đầu: “Nếu cô ấy tỉnh lại mà không biết tôi, cô ấy sẽ sợ.”
Bác sĩ Hà yên lặng, khó chịu không cách nào an ủi, thấy trên mặt anh không còn sắc máu, lo lắng hỏi: “Cậu có khỏe không?”
Hoắc Vân Thâm không nói gì, ngồi trên ghế canh giữ ngoài cửa, nhưng lại ngồi không yên, anh không muốn mình sụp đổ, gọi Mẫn Kính chuyển một cái giường đơn đến đặt ở cửa phòng ngủ, rồi tựa vào cửa nghe động tĩnh phía trong.
Anh đang đợi Khanh Khanh tuyên án.
…
Ngôn Khanh như ngã xuống biển sâu không đáy, vẫn luôn chìm xuống, cô giãy giụa vì ngạt thở. Mỗi giây mỗi phút, nước biển xâm nhập vào thân thể cô, tra tấn từng dây thần kinh của cô, ngâm cô đến sưng tấy, song vẫn dây dưa rối loạn một chỗ.
Cả người cô nóng như thiêu đốt, đau muốn chết, chỉ muốn chìm đến cùng cho xong hết mọi chuyện.
Nhưng có một bóng người, mang theo cái lạnh thấu xương, xuyên qua biển sâu như một tia sáng, liều mạng ôm cô không buông.
Nhiệt độ của anh như sinh ra đã thuộc về cô, an ủi cô không ngừng. Tấm lưới sắp nổ tung trong tâm trí cô đã được cái lạnh xoa dịu, vuốt ve trơn tru, cũng chạm đến phần tối nhất trong đáy lòng cô, những tình cảm mãnh liệt bị miệng hố phong kín.
Cô không biết loại tình cảm ấy là gì, nhưng cô biết, nó nên được trao cho anh.
Là cô mắc nợ, nó đã khắc sâu vào trong xương tuỷ cô.
Ngôn Khanh ướt đẫm mồ hôi, vặn mình thành một nhúm ở trong chăn, cắn răng đè lại đầu, đột nhiên mở mắt ra.
Trong phòng rất sáng, là ban ngày.
Cô mê mang nhìn vách tường.
Phía trên treo một tấm ảnh chung.
Người con gái giống cô, người con trai… giống anh.
Anh…
Ngôn Khanh cảm thấy buồn nôn, che miệng lại, trước mắt có vô số hình ảnh xếp chồng lên nhau, tựa như không chịu thất bại, giống như có con dao khoét lấy huyệt Thái Dương của cô.
Cô không muốn…
Không muốn mất đi!
Một lần đã đủ rồi!
Tay Ngôn Khanh nắm chặt thành quyền, mạnh mẽ chống cự, từ trên giường ngồi dậy.
Cô ngẩng đầu chớp mắt, những thứ ồn ào náo động quấy nhiễu lại rút đi như thủy triều.
Chỉ còn sự yên lặng, và cả…
Muốn khóc một cách khó hiểu, như thể miệng hố không thể chạm tới đang dần dần nới lỏng, một cảm xúc khó cưỡng nào đó đang trỗi dậy từ nơi sâu thẳm nhất trong trái tim và tâm trí, vội vàng mà mong ngóng được giải thoát cho một người.
Ngôn Khanh ngẩn ngơ ngồi đó, cố sức nghĩ, một người.
Nửa phút sau.
Hình như cô nhớ ra là ai rồi!
Sống lưng Ngôn Khanh bỗng thẳng tắp, nhìn xung quanh một vòng, trông rất quen! Cô từng bị trói cà vạt ở đây, còn nhảy qua cửa sổ nữa! Đây là nhà cũ của Hoắc tổng!
Hình như tối hôm qua cô uống say trong bữa tiệc mừng, vì say nên bị Hoắc tổng đưa đến đây? Cô không có sức phản kháng, vậy mà Hoắc tổng lại ngoan ngoãn thả cô đi ngủ, hoàn toàn không động tay động chân.
Ngoan thật! Phải khen thưởng!
Cô còn nói sẽ ăn cơm với anh, nắm tay anh, kết quả đều nuốt lời.
Rốt cuộc ekip chương trình mua loại rượu hỏng gì không biết, di chứng quá lớn!
Ngôn Khanh luống cuống tay chân xuống giường, nhiệt tình sôi trào trong lòng đến chính bản thân cô cũng không rõ.
Cô vội vàng lê dép lê chạy ra cửa, vừa mới kéo cửa đã thấy người đàn ông đang canh giữ bên ngoài.
Buổi trưa ánh nắng chói chang, xuyên qua ô cửa sổ chiếu vào phòng khách, nhưng không có một tia nào lạc xuống người anh.
Thân hình cao lớn hơi cuộn tròn trên chiếc giường đơn, hàng mi dài che đi bóng đen dưới mắt.
Tim Ngôn Khanh co rút đau đớn.
Cô bước đến bên mép giường rồi ngồi xổm xuống, sờ bàn tay lạnh băng của anh, khẽ gọi: “Thâm Thâm.”
Yết hầu Hoắc Vân Thâm lăn lăn.
Anh cố nuốt vài lần trước khi bị tuyên án, chậm rãi mở mắt ra.
Ngôn Khanh được tắm trong ánh mặt trời, cả người gần như trong suốt, cô nghiêng người tới gần, đầu ngón tay mềm mại đụng vào khoé mắt anh, dịu dàng nói: “Thâm Thâm, em ở đây, sao anh lại khóc.”