Mà giờ phút này trong lòng Lộ Vô Khả bực bội đạt tới đỉnh điểm.
Đơn giản chỉ là một chiếc xe của nhà họ Thẩm kia.
Cô nhìn về phía Thẩm Ngật Tây, so với trước kia thì thái độ bây giờ đối anh đều không tốt.
“Không.”
Bốn mắt nhìn nhau, không khí phảng phất như đóng băng lại.
Không biết qua bao lâu, Thẩm Ngật Tây lười nhác gật đầu, đóng sầm cửa xe.
Anh không tức giận với cô, đi qua chỗ cô, nắm lấy cổ tay cô đi về phía trước.
“Được thôi, không ngồi xe tôi cũng được, đưa em đi gọi xe.”
Thẩm Ngật Tây không trả điện thoại cho cô, lấy điện thoại mình ra gọi xe.
Hai người đứng ở trên đường, Lộ Vô Khả im lặng không nói chuyện.
Hai mươi phút sau xe mới từ chỗ rẽ ngã tư đường đầu kia xuất hiện, đèn xe chiếu qua nhà dân cao thấp đan xen, dừng trước mặt bọn họ.
Thẩm Ngật Tây mở cửa lên xe, kéo cô vào theo.
Lộ Trí Viễn đưa địa chỉ cho cô là cổng tiểu khu nào đó ở vùng ngoại thành, dọc đường đi hai người không nói gì, Thẩm Ngật Tây chơi game với Tề Tư Minh, có thể cảm nhận được cảm xúc của con thỏ trắng bên cạnh đang dần dần bình phục.
Hãy là người đọc văn minh, hãy ủng hộ công sức của người Editor và người Beta bằng cách đọc đúng trang, đọc trên chính chủ Wattpad: @huongcuacothom (Hương Của Cỏ Thơm).
Vùng ngoại thành muốn đi cách nhà không gần, trong xe tối mờ, màn đêm bao phủ hai bên đường quốc lộ, không thấy sao trăng.
Đi mất hơn một tiếng đồng hồ, lúc xe dừng lại Thẩm Ngật Tây vừa vặn chơi xong ván game, ở phía sau cô cùng xuống xe.
Lộ Trí Viễn bảo Lộ Vô Khả tới thì gọi điện cho ông ta, xuống xe Lộ Vô Khả bảo Thẩm Ngật Tây trả điện thoại để gọi điện nhưng sau khi gọi xong anh lấy lại điện thoại của cô.
Lộ Trí Viễn bên kia phỏng chừng đang chờ điện thoại cô, mới gọi đi chưa tới một giây liền bắt máy: “Alo, tới rồi?”
Lộ Vô Khả đánh giá tiểu khu trước mặt, an ninh không tồi, hoàn cảnh cũng được, nhà nhà đèn đuốc sáng trưng.
Cô ừ một tiếng: “Tới rồi, ở cửa tiểu khu.”
Đầu kia lập tức truyền đến tiếng mở cửa: “Được rồi, chờ chút, tao đi xuống đây.”
Lộ Vô Khả cúp điện thoại.
Thẩm Ngật Tây lấy điếu thuốc trong túi ra, cúi đầu châm lửa.
Anh nhét bật lửa vào lại túi, cũng không hỏi cô tìm ai, hút thuốc: “Tôi qua bên cạnh chờ em.”
Dọc đường Lộ Vô Khả không nói với anh lời nào lúc anh xoay người cuối cùng mở miệng: “Ừ.”
Bước chân Thẩm Ngật Tây hơi khựng lại, không quay đầu, giơ tay xoa xoa nhẹ tóc cô một chút.
Lộ Vô Khả không nhúc nhích.
Thẩm Ngật Tây nói: “Có chuyện gì kêu tôi.”
“Không có gì đâu.”
Anh cười cười, không nói gì, đi qua bên cạnh.
Lộ Trí Viễn rất nhanh đã xuống dưới, lúc từ cửa tiểu khu đi ra áo khoác còn chưa mặc xong, vội vội vàng vàng mặc vào.
Nhìn thấy cô đôi mắt Lộ Trí Viễn như phát sáng, gấp không chờ nổi liền chạy chậm qua bên chỗ cô.
Lộ Vô Khả chưa bao giờ thấy qua ông ta cho cô sắc mặt tốt như vậy, đầy mặt tươi cười, nếp nhăn trên mặt cũng cười theo: “Tới rồi à? Có mang tiền đến không?”
Lộ Vô Khả đem phong bì từ trong túi ra, đưa cho ông ta.
Lộ Trí Viễn nhìn như hổ rình mồi, muốn duỗi tay chụp lấy.
Tay Lộ Vô Khả cầm phong bì rụt lại.
Lộ Trí Viễn nóng vội: “Mày sao vậy?”
Lộ Vô Khả nói: “Tiền cho ông thì tốt xấu ông cũng phải nói cho tôi biết là đang làm ăn gì chứ?”
“Nói với mày mày cũng có hiểu đâu,” Lộ Trí Viễn nói, “Nhanh đưa tiền đây, mày lo học hành đi.”
Lộ Vô Khả không đưa.
Cô nhìn ông ta nói: “Tôi nghe sẽ hiểu.”
Lộ Trí Viễn lớn giọng, nói cô: “Mày lại không làm đầu tư, biết mấy cái này làm gì, đưa đây.”
Lộ Vô Khả mượn vào lời này, hỏi: “Ý ông nói là chuyện này ai cũng có thể tham gia đầu tư được?”
Lộ Trí Viễn thấy đứa con gái này hình như có vẻ có ý với chuyện kiếm tiền này, nhìn trái nhìn phải, hướng lại gần cô làm động tác ngón cái và ngón trỏ chà sát vào nhau: “Chỉ cần mày có cái này.”
Lộ Vô Khả hỏi: “Tôi cũng có thể?”
“Nhìn không ra,” Lộ Trí Viễn giống như nghe được chuyện kỳ lạ, mở to hai mắt nhìn, “Ngay cả đứa đầu óc chỉ biết đọc sách đến chết như mày cũng muốn đi con đường này à.”
Lộ Vô Khả lười nói nhảm với ông ta, nói: “Có tiền ai không muốn.”
Lộ Trí Viễn thấy cô giống như thật sự hứng thú, đè thấp giọng: “Thật muốn biết?”
Lộ Vô Khả gật đầu, hỏi: “Làm đầu tư đại khái cần bao nhiêu tiền?”
Lộ Trí Viễn nhìn chung quanh không có ai, cho cô một con số, sáu vạn.
Tiếng ông ta trầm trầm ở cổ họng: “Bỏ vào sáu vạn, 2 năm sau lấy một ngàn vạn.”
Lộ Vô Khả bắt được hai con số: “Bỏ sáu vạn, kiếm một ngàn vạn?”
Lộ Trí Viễn nghe giọng nghi ngờ của cô liền biết cô không tin: “Thật sự, chị họ của lão Hắc kia đã lấy được số tiền này, đã làm ở chỗ này ba năm, hiện tại đã lên thành lão tổng.”
Lúc Lộ Trí Viễn nói lời này chỉ vào tiểu khu phía sau.
Lộ Vô Khả nhìn theo ngón tay ông ta: “Làm việc ở chỗ này?”
“Chính là ở đây, thế nào, hoàn cảnh rất tốt phải không? Bố mày làm chắc chắn không sai đâu.”
Lộ Vô Khả hờ hững nhìn ông ta một cái.
Lộ Trí Viễn không thấy được.
“Mỗi ngày làm những việc gì?” Lộ Vô Khả lại hỏi.
“Cũng khá nhiều,” Lộ Trí Viễn nói, “Bận thì bận, có lúc còn có thể đi ra ngoài ăn chơi, còn có, mày tin không, sau khi bố mày tới chỗ này lại có thể đọc được sách.”
“Sách gì?” Dáng vẻ Lộ Vô Khả rất tò mò.
“Sau này mày vào rồi biết,” Lộ Trí Viễn nói, “Bây giờ hỏi không có thú vị.”
“Ông đưa tiền rồi à?”
“Nhảm nhí, không đưa sao vào được.”
“Vậy ông còn tìm tôi đòi tiền?”
Lộ Trí Viễn nói: “Đây không phải là muốn cầm đi trả khoản vay trực tuyến sao? Mày nghĩ là chút tiền này sao bố mày có hả, lúc ấy là mượn, có điều về sau từ nó có thể kiếm trăm vạn ngàn vạn, còn sợ chút khoản vay trực tuyến này?”
Ông ta tựa hồ không kiên nhẫn nói nữa, hỏi cô: “Có hứng thú không? Bây giờ tao dẫn mày vào nhìn một chút?”
“Không cần, còn phải quay về trường học.”
“Chậc, không nói sớm, nói sớm thì tao cần gì nhiều lời với mày, người ta còn chờ ở trên kia kìa,” ông ta nói xong duỗi tay về phía cô, “Đưa tiền cho tao.”
Lộ Vô Khả rốt cuộc cũng đưa tiền cho ông ta.
Miệng Lộ Trí Viễn cười sắp tới tận mang tai, tay chấm chút nước bọt xoa lên miệng phong bì, dựa vào đèn đường không sáng lắm lấy tiền bên trong ra.
Nhưng thứ ông ta lấy ra không phải là tiền mặt đỏ đỏ, mà là một xấp giấy trắng.
Sắc mặt Lộ Trí Viễn chợt thay đổi, lập tức phản ứng lại biết là bị lừa, cắn răng nhìn về đứa con gái mình: “Mẹ nó, mày có ý gì?”
Lộ Vô Khả nói: “Lộ Trí Viễn, ông có biết ông đang bị lừa vào bán hàng đa cấp không?”
Hai chữ bán hàng đa cấp tựa như một cái búa nện vào đầu Lộ Trí Viễn, nhưng đập tỉnh không phải là lý trí ông ta, mà là phẫn nộ, đột nhiên ông ta ném xấp giấy trắng xuống đất: “Ông đây cần đến lượt mày nói à?!”
Ông ta rống to đến mức ai đi ngang qua cũng nhìn về phía này.
Lộ Vô Khả lại thờ ơ: “Không cần đến lượt, nhưng mai mốt đống nợ của ông sẽ đổ lên đầu bà nội.”
Những lời này hoàn toàn chọc giận Lộ Trí Viễn, ông ta giơ tay tát một cái lên mặt Lộ Vô Khả.
Lộ Vô Khả không tránh, chịu một bạt tay.
Đàn ông không biết nặng nhẹ, Lộ Vô Khả bị đánh trật mặt, nháy mắt mặt mày nóng rát và đau đớn.
Lộ Trí Viễn còn muốn xông tới đánh cô, Thẩm Ngật Tây bỗng nhiên từ bên cạnh vọt lại, xách cổ áo Lộ Trí Viễn lên nện một đấm vào mặt ông ta.
Lộ Trí Viễn không kịp phòng bị bị đánh lảo đảo lùi sau vài bước, ôm mặt rồi nhìn người trước mắt, lại nhìn Lộ Vô Khả đứng phía sau anh.
“Lộ Vô Khả, yêu đương với trai phải không ——”
Nói còn chưa dứt lời, ông ta lại bị Thẩm Ngật Tây xách cổ áo lên lần nữa nện thêm một đấm vào mặt.
Lộ Trí Viễn hoàn toàn bị chọc giận đến mất lý trí, hùng hùng hổ hổ cầm bừa chậu hoa trên đất đập lên đầu Thẩm Ngật Tây: “Cút! Mẹ mày thằng nhãi ranh!”
Nhưng ông ta đã bốn năm chục tuổi căn bản không nhanh nhẹn như người trẻ tuổi, chỉ sượt qua sườn mặt Thẩm Ngật Tây.
Thẩm Ngật Tây trở tay bắt được ông ta cho ông ta nhớ vài cái đầu gối: “Tôi fuck cả ông.”
Lộ Trí Viễn bị đánh không thể trở tay, bắt đầu rống Lộ Vô Khả đang bên cạnh lạnh nhạt nhìn ông ta bị đánh: “Mau kéo tao ra! Mẹ mày, Lộ Vô Khả mày có nghe không.”
Tóc đen Lộ Vô Khả che nửa bên mặt, vô cảm mà nhìn.
Thẩm Ngật Tây hung hăng túm cổ áo ông ta: “Mẹ nó, ông chửi cô ấy một câu nữa thử xem?”
Lộ Trí Viễn ngồi trên đất cũng rống lại: “Mày có biết tao là ai không?”
Thẩm Ngật Tây ngồi xổm dưới đất, vui vẻ thoải mái, dáng vẻ chăm chú lắng nghe: “Ồ, ai?”
Lộ Trí Viễn chỉ chỉ Lộ Vô Khả: “Bố nó, mẹ nó mày muốn nó thì cũng phải như nó gọi tao là bố!”
“Đúng dịp lắm.”
Giây tiếp theo gân xanh huyệt thái dương Thẩm Ngật Tây nổi lên, hung hăng nện một đấm lên mặt ông ta.
“Mẹ nó, ông đây muốn đánh chính là ông đó!”