Lộ Song lập tức hối hận một chút, thầm bực mình vì bản thân nói lời không được nói, nhưng nghĩ tới tiên tư phiêu nhiên của Kim Phong Hoa, nàng ta vẫn nói tiếp: “Ngươi nói ngươi không quen biết Tam thiếu gia, ngươi nói ngươi không có liên hệ với Hàn di nương, nhưng rõ ràng các ngươi quen nhau, hơn nữa Bàn Đào lại rất quen thuộc với ngươi, ai mà tin ngươi không có tư tâm? Chẳng qua ngươi sợ ta đến tìm Tam thiếu gia, còn nói gì mà tốt cho ta, tự ngươi muốn làm thiếp, sao lại không cho ta nghĩ tới Tam thiếu gia. Ta thích Tam thiếu gia thế đó, dù làm nô tỳ hầu hạ hắn và Hàn di nương cả đời ta cũng nguyện ý. Ngươi thấy Tam thiếu gia lớn lên tuấn tú liền không muốn buông tay, nhưng bởi vì địa vị hắn không bằng Đại cô gia, chỉ muốn đi lên nơi cao. Tiên Tiên tỷ, ta vốn cho rằng ngươi là người tốt, nhưng bây giờ ta mới hiểu ngươi còn không bằng cả Tú Châu tỷ!”
Rốt cuộc não nàng ta cấu tạo “vĩ đại” thế nào vậy, Tiên Y trải qua một đời mới được nhìn thấy lần đầu. Nàng chỉ muốn khuyên bảo một thiếu nữ mới lớn rời xa một đại ma đầu lại bị người ta nghĩ mình thèm thuồng sắc đẹp của Kim Phong Hoa, thậm chí còn nghĩ mình muốn trèo cao nhưng vẫn bám lấy nhiều người. Theo lời Lộ Song nói, “nhiều người” chắc bao gồm cả tên nam nhân Triệu gia kia, nếu nàng muốn làm thiếp của Đại cô gia thì vì sao mà phải khổ sở lập hôn ước với người khác? Tiên Y cảm thấy nàng chưa già mà cơn đau nửa đầu đã kéo đến, xem ra trí tưởng tượng người cổ đại còn phong phú hơn người hiện đại nữa.
Lời nói không hợp, nửa câu cũng ngại nhiều, Tiên Y chỉ liếc mắt nhìn Lộ Song thật sâu một cái rồi đi ra ngoài, lười nói thêm câu nữa, gỗ mục không thể đẽo.
Lộ Song thấy Tiên Y đi rồi, từng đợt từng đợt suy nghĩ ùa về làm nàng sợ hãi bưng kín mặt, chiếc khăn trong tay cũng rất nhanh bị ướt. Đầu tiên nàng ta hung hăng tự đánh mình một bạt tai, sau đó chạy từ trong phòng ra ngoài đến nhà của Vân Song. Lúc này Vân Song đang nói chuyện với Vũ Song, thấy Lộ Song lộ ra gương mặt hơi sưng, mặt toàn là nước mắt thì không khỏi chấn động, vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Lộ Song ôm lấy Vũ Song rồi lớn tiếng khóc lên, cả người xụi lơ bên cạnh Vũ Song, suýt chút nữa vì khóc mà không thở nổi. Chờ Vân Song và Vũ Song khó khăn khuyên bảo Lộ Song, khó khăn lắm mới hiểu được chuyện đã phát sinh từ miệng nàng ta, cả hai người đều đổ một thân mồ hôi lạnh.
“Chuyện… Chuyện xem như đã bị người khác nắm nhược điểm trong tay.” Vân Song thở dài nặng nề, khó xử nói.
“Vậy… Vậy phải làm thế nào cho phải đây…” Lộ Song bởi vì khóc mà nóng nảy, hét lên.
Vân Song khó khăn nhìn nàng ta, ôm một tia may mắn nói: “Đến lúc này ngươi vẫn không bỏ Tam thiếu gia xuống được sao?”
Lộ Song suy nghĩ, rồi liên tục gật đầu.
Vân Song biết khuyên nữa cũng không được, đành nói: “Một khi như vậy, chỉ có thể chờ nàng ta đến phủ của Đại cô gia, chúng ta mới có thể an tâm.”
“Nhưng nhỡ nàng ta báo cho phu nhân.” Lộ Song không chắc nói.
“Không đâu.” Vân Song chắc chắn nói: “Nếu nàng ta tìm ngươi nghĩa là sẽ không để phu nhân biết, nàng ta chỉ sợ bị liên lụy. Chỉ cần ngươi không nói, nàng ta không nói, chuyện này với thủ đoạn của Trần ma ma chắc chắn sẽ che giấu được. Chuyện của ngươi và Tam thiếu gia, nếu không có nàng thì không phải càng tự do sao?”
Lộ Song chớp hai mắt đẫm lệ, hít hít mũi, càng nghe càng có lý, không khỏi hỏi: “Vậy xem ra chúng ta còn phải giúp nàng ta, nhưng nàng ta vốn có hôn ước……”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Vũ Song liền có chút không tốt, Vân Song nhìn nàng như có suy tư, không giải thích với Lộ Song, chỉ nói: “Yên tâm, chỉ cần nhà đó biết nàng có tâm làm người với cao thì sẽ tới cửa từ hôn mà thôi. Nơi của Đại phu nhân chúng ta cũng phải nghĩ nhiều cách hơn.”
Lời này Lộ Song chỉ gật đầu tán đồng, nhưng khuôn mặt nhỏ của Vũ Song lập tức phát sáng, khăn tay bị vặn xoắn cũng buông lỏng ra, một đôi mắt không lớn hơi chuyển động không biết đang suy nghĩ gì. Mà Vân Song vừa liếc mắt một cái đã hơi nhếch khóe môi, có chút lời nói không cần nói trước mặt.
Ba người lại nói chuyện thêm một chút nữa rồi mới an tâm mà đi làm việc của từng người.
Qua mấy ngày sau, Nhị thiếu gia mang theo sự kỳ vọng của mọi người rời khỏi Kim phủ. Thi hương được cử hành ở các trường ở tỉnh lị, tất nhiên Nhị thiếu gia thi ở kinh thành, ở phòng được cung cấp, bên trong chẳng những đồ ăn không ngon cho lắm mà còn phải thi mỗi ngày. Mỗi lần đi vào thì tạm biệt ba lớp da nên Đại phu nhân rất lo lắng, đưa không ít đồ cho nhi tử. Thi hội có tam trường*, một trường thi ba ngày, tức là non nửa tháng mới thi xong, khó trách những học sinh thường ngày có thành tích không tồi cũng có lúc thất thủ.
Vì Đại lão gia được thăng chức nên đã có tư cách lên triều, ra khỏi cửa từ sớm, nhưng vì nhi tử phải khảo thí nên đã sai gã sai vặt trở về hỏi thăm một chút, sau đó vội về nhà. Đại phu nhân thấy lúc trượng phu về tới nơi của mình trước thì ưng bụng vài phần. Tuy chuyện của Tào di nương làm bà ta không cam lòng, nhưng gần đây Đại lão gia biểu hiện rất tốt nên nàng ta cũng tạm nhịn, chờ Đại lão gia vào cửa, bà ta đứng dậy tự giúp ông ta thay triều phục.
Đại lão gia thấy thế, thần sắc không khỏi đắc ý, hỏi ít tình huống của Nhị thiếu gia, sau đó mới không chút hoang mang đuổi đám nô tỳ ma ma trong phòng ra ngoài, móc một chồng đồ vật từ trong ngực áo ra giao cho Đại phu nhân.
“Đây là…”, Đại phu nhân đếm đếm, tổng cộng có bốn tờ, khoảng ngàn lượng. Số bạc này đối với Phái quốc nghèo khoáng sản mà nói tuyệt đối xem như là một khoản lớn, “Nhiều bạc như vậy, rốt cuộc là đâu tới?”