“Tôi cũng đã xem chương trình mà cậu làm… Cô Tạ dường như không được đặc biệt trước ống kính lắm nhỉ?” Một nữ lãnh đạo khác mặc váy đặt ly rượu xuống, suy nghĩ rồi nói: “Con gái tôi đang học trung học ngày nào cũng theo dõi chương trình này, là fan hâm mộ trung thành của cô Tạ, nhưng bây giờ trực tiếp được nhìn thấy người thật, Trần Nho Đông à, cậu nên thay thợ quay phim đi, những cảnh quay đó hoàn toàn không thể chứa nổi vẻ đẹp của cô Tạ.”
Đây không phải lần đầu tiên Tạ Âm Lâu được người khác nịnh nọt khi không xuất hiện trước ống kính, quả thực là có một chút như thế, dù cô không lên hình thì vẫn có thể đè bẹp top 10 sao nữ dựa vào marketing sắc đẹp mà không có chút hồi hộp nào.
Bản thân cô không muốn trở thành ngôi sao nên thật sự không quan tâm đến những điều này, nâng ly cười cười.
Bầu không khí của bữa tiệc rượu vô cùng hài hòa, mọi người trò chuyện đôi ba câu về giới giải trí rồi lại chuyển sang chương trình đầu tư.
Tạ Thầm Ngạn rõ ràng là người bỏ tiền ra để dựng mối quan hệ, người có mặt ở đây đều sẽ cho cậu ấy chút mặt mũi.
Tạ Âm Lâu muốn giả chết nhưng không thể, trong thời gian ngắn phải lần lượt làm quen hết với các lãnh đạo nhà đài. Cái tên của cô, gương mặt của cô, đương nhiên cũng tồn tại cảm giác sóng gió.
Trong lúc rảnh rỗi, cô quay đầu nhìn người đã công bố thân phận của cô cho thế giới biết, khóe môi mỉm cười: “Cảm ơn em trai đã giúp chị nổi tiếng.”
Ngón tay thon dài của Tạ Thầm Ngạn bưng ly rượu lên chạm với cô một cái: “Nên vậy.”
Hay cho một câu ‘Nên vậy’, Tạ Âm Lâu chỉ có thể cười: “Chị hơi nhớ em gái rồi.”
Vẫn là Tạ Thầm Thời nóng nảy dở hơi kia dễ bị lừa hơn, Tạ Thầm Ngạn thì ngược lại lòng dạ rất sâu, chỉ mới thấy cô xuất hiện và kéo vali đi ra từ một khu biệt thự xa lạ mà đã đa nghi như Tào Tháo rồi.
Tạ Âm Lâu nghĩ lại, cũng may là Tạ Thầm Ngạn mới chỉ lột bỏ danh tính của cô trước các lãnh đạo trong nhà đài, mà không phải là mở cái vali hành lí trên chiếc xe kia ra, nếu không, nhìn thấy gối và quần áo vest của đàn ông trong vali, sợ là sẽ cho rằng có phải cô bị trụy lạc tình dục không.
Bàn tay trắng nõn bưng ly rượu lên, buồn bực uống một ngụm, thật là may mắn!
…
Đôi với thân thế của Tạ Âm Lâu, bên phía Trần Nho Đông giống như biết được một bí mật động trời nào đó, không dám liều lĩnh tiết lộ ra bên ngoài, không ngờ rằng Mạnh Thơ Nhụy đã mua bài cho Tạ Âm Lâu, sắp xếp ép cô có một thân thế cẩu huyết.
Đúng bảy giờ tối, trên Weibo có một người ẩn danh trò chuyện riêng với các phương tiện truyền thông giải trí: “Xin hãy nhập mã, tôi sẽ cho bạn tin tức gây sốt,….Trong một chương trình quảng bá di sản phi vật thể của nước ta gần đây, có một khách mời nữ họ X, cô ta không dám tiết lộ xuất thân ra ánh sáng, là bởi vì có một cặp bố mẹ vi phạm pháp luật, từng giả danh lừa đảo làm hại hàng nghìn cổ đồng mất cả chì lẫn chài trên danh nghĩa công ty đưa ra thị trường, còn từng giết người. Cuối cùng vì liên quan đến làm giả giá cổ phiếu nên đã bị phán án tù… bây giờ vẫn đang ngồi trong tù. Hiện tại con gái của một tù nhân kinh tế học được chút kỹ năng thêu thùa, lại có thể tẩy trắng và trở thành người thừa hưởng di sản văn hóa phi vật thể trên báo sao?”
Câu chuyện vạch trần này vừa xuất hiện, cũng không phải chỉ nói suông không có bằng chứng, còn có một vài chứng cứ gửi cho truyền thông: “Bắt đầu lên cấp hai cô ta đã vào trường nữ sinh, ba mẹ dùng tiền hút máu cho cô ta học thư pháp và nhạc cụ, nghe nói chính là vì để sau này có một ngày câu được ông chủ lớn. Đúng rồi, đài tin tức có thể nâng đỡ cho cô ta như vậy đều dựa vào người sau lưng cô ta.”
Khi các phương tiện truyền thông lan truyền nội dung của người vạch trần ra ngoài, Mạnh Thơ Nhụy lại tìm thêm tầm mười tài khoản marketing đăng lên, trong lúc nhất thời độ nóng tăng lên nhanh như gió, cái tên Tạ Âm Lâu cũng đứng thứ hạng rất cao trên danh sách hàng đầu.
Tập thứ ba của chương trình vẫn chưa được quay đã xảy ra một sự kiện lớn như vậy, tâm trạng của Mạnh Thơ nhụy vô cùng tốt, gọi thợ xoa bóp tới phục vụ, cởi áo choàng tắm ra, thân thể thoải mái nằm lên trên chiếc giường mềm mại, híp mắt liếc nhìn về phía Đàm Lỵ đang lướt weibo.
“Bình thường Tạ Âm Lâu đều ra vẻ xuất thân từ một gia đình gia giáo nghiêm khắc trước mặt fan hâm mộ, ai mà biết được cô ta lại là con gái của một gia đình giàu có đã phá sản…”
Đàm Lỵ ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, có chút lo lắng: “Cô chắc chắn thật sự là cô ta chứ?”
“Tôi đã tốn rất nhiều tiền để mời thám tử tư đi điều tra, có một người họ Tạ trong một hộ gia đình khá giàu có trùng tên với cô ta.” Mạnh Thơ Nhụy ném đống tư liệu ở bên cạnh cho Đàm Lỵ, còn nói: “Hơn nữa Tạ Âm Lâu đúng là từng học ở trường nữ sinh này…”
“Trong giới nhà giàu có rất nhiều người họ Tạ.” Đàm Lỵ nhìn danh sách nhà giàu trên Baidu, nói: “Trong top 10 còn có một gia đình giàu có hàng trăm năm đứng đầu.”
Mạnh Thơ Nhụy nâng đầu gối lên để thợ xoa bóp tập trung xoa bóp bắp chân cho cô ta, sắc mặt lười biếng nói: “Chị đang nói đến nhà họ Tạ khiêm tốn bí ẩn kia sao? Tôi biết, khi Khương Nại còn trẻ cũng gả vào trong gia đình giàu có này…”
Lúc cô ta lấy Khương Nại ra để marketing chữa cháy, có từng nhờ bác cả của mình lén lút đi nghe ngóng chuyện của nhà họ Tạ. Nghe nói Khương Nại và ông chủ nhà họ Tạ có một cô con gái, cô bé cành vàng lá ngọc đó lại vô cùng bạc phước, mắc một trận bệnh nặng suýt chút nữa mất cả mạng.
Sau đó nhà họ Tạ đã xem đứa con gái này như báu vật mỏng manh và luôn cất giữ.
Theo cách nói mập mờ trong giới thì chính là, cô Tạ kia có một cuộc sống rất tốt, từ khi sinh ra đã có thân phận, sắc đẹp và tài phú, nên bị ông trời ghen ghét không cho sống quá lâu…
Cho nên nhà họ Tạ đã mời đại sư đến đổi mạng, không cho cô quá nổi trội, thế là từ ngày đó lùi vào ở ẩn.
Mạnh Thơ Nhụy khinh thường cười một tiếng: “Tạ Âm Lâu làm sao có thể là con gái của Khương Nại được chứ, vị kia của nhà họ Tạ là lá ngọc cành vàng, không phải ai cũng có thể leo lên được.”
Đàm Lỵ đồng ý với lời này, dù sao trước khi đưa ra phương án marketing, trong nhóm cũng có người đưa ra đề xuất để Mạnh Thơ Nhụy mạo hiểm giả làm con gái của Khương Nại.
Khi đó Mạnh Thơ Nhụy hiếm khi tự biết thân biết phận bác bỏ đề xuất này lập tức.
Thợ xoa bóp phục vụ xong, thời gian đã trôi qua bốn mươi phút.
Khi Đàm Lỵ nhìn lại hot search của Weibo lần nữa, phát hiện tất cả mục có liên quan đến Tạ Âm Lâu đều bị xóa sạch, lúc này mới run rẩy đi tìm kiếm mấy tài khoản marketing đã nhận tiền, ngay cả Weibo cũng biến mất.
Đây là đang xảy ra chuyện gì vậy?
Có lẽ thấy sắc mặt của Đàm Lỵ không tốt, Mạnh Thơ Nhụy vừa tắm xong từ phòng tắm bước ra hỏi: “Tạ Âm Lâu lên tiếng giải thích sao?”
“Không phải.” Tạ Âm Lâu ngoại trừ công khai làm sáng tỏ scandal tình ái với Ôn Chước ra thì gần như không để ý đến bên ngoài, lần này làm cho Đàm Lỵ cảm thấy khiếp sợ chính là hành động bịt miệng toàn bộ mạng xã hội này chẳng khác nào một lời kết thúc.
“Thơ Nhụy, liệu đài tin tức có sẵn sàng dùng tiền để tẩy trắng cho cô ta không?”
Mạnh Thơ Nhụy nhìn thấy hot search không có gì, sắc mặt cũng tối sầm lại: “Đạo diễn Trần đang cố gắng bảo vệ Tạ Âm Lâu sao?”
Cô ta vẫn đang chờ Tạ Âm Lâu bị phơi bày xuất thân bê bối, để xem phản ứng của Trần Nho Đông có vì danh tiếng của chương trình mà đuổi Tạ Âm Lâu ra không.
Ai ngờ rằng nhà đài đã loại bỏ thẳng hot search, ngay cả các tiêu đề cũng bị xóa sạch ngay lập tức.
Mạnh Thơ Nhụy càng xem càng tức giận, cười lạnh nói: “Thân phận của Tạ Âm Lâu chắc chắn không sạch sẽ, nếu không tại sao phải chột dạ?”
Đàm Lỵ nói: “Hiện tại ngậm miệng không đề cập đến là đang quyết tâm bảo vệ.”
Lời này vô cùng chối tai, đặc biệt là Mạnh Thơ Nhụy nhìn thấy bản thân bị người khác mua gói hot search bôi đen cả năm, làm gì cũng không giảm độ nóng xuống được, còn Tạ Âm Lâu thì ngược lại không cần tốn nhiều công sức đã được tẩy trắng, cô ta cắn răng nói: “Chị Lỵ, bây giờ chị đi tìm một số nhà truyền thông để đưa tin tức, tôi không tin cô ta có thể trốn được mãi.”
Phóng lao thì phải theo lao, Đàm Lỵ cầm điện thoại lên tìm quan hệ, ai ngờ sau một lát quay lại nói: “Thơ Nhụy, xảy ra chuyện rồi, hiện tại giới truyền thông đang loạn cả lên, mấy nhà giúp chúng ta vạch trần kia đều nhận được văn kiện của luật sư… Không còn phương tiện truyền thông nào khác dám gây án vào lúc quan trọng này nữa.”
“Luật sư của Tạ Âm Lâu gửi đơn kiện sao?”
….
Phương tiện truyền thông đầu tiên nhận được đơn kiện của luật sư đã xóa bài, trong phòng họp đèn đuốc sáng trưng, chủ biên La Nam kéo cửa chớp xuống, đầu mày nhíu chặt quay trở lại trước bàn làm việc, đưa đơn kiện nhận được từ luật sư cho cấp trên xem: “Là đội ngũ của Khương Nại gửi đến, muốn tố cáo chúng ta tung tin đồn nhảm về thân thế của Tạ Âm Lâu…”
Ánh mắt của Hoàng Ngạn Trình rơi xuống dòng chữ ký bên dưới đơn kiện của luật sư, bút tích chính là tên của Khương Nại.
Anh ta trầm tư, theo thói quen cầm hạt óc chó trong tay: “Tiểu La à, lần này lớn chuyện rồi.”
So với cấp trên vẫn còn giữ được bình tĩnh, cảm xúc của La Nam đã không nhịn được mà bùng nổ: “Tôi thật ngu ngốc, lý ra không nên nhận đơn làm ăn này với Mạnh Thơ Nhụy, mới đăng lên Weibo chưa đến nửa tiếng mà mẹ ruột của người ta đã tìm tới cửa hỏi tội.”
Bây giờ suy nghĩ lại cũng cảm thấy như đang nằm mơ, cứ như vậy bị lừa lên thuyền chết chung với Mạnh Thơ nhụy, lại dám công khai tin đồn nhảm rằng ba mẹ của Tạ Âm Lâu là tội phạm, ai ngờ ba mẹ của cô không phải đang ngồi trong tù, mà còn là nhân vật công chúng ngồi ở vị trí cao.
“Mạnh Thơ Nhụy là đồ ngu sao? Chưa nhắc tới sức ảnh hưởng của Khương Nại trong giới, ngay cả chồng của bà ấy là ông Tạ cũng nổi tiếng là nhà từ thiện, trong các lễ trao giải khen ngợi hàng năm đều có tên ông ấy trên đó, có một cặp ba mẹ nổi tiếng như thế, Tạ Âm Lâu cần gì phải tự hạ thấp mình làm chim hoàng yến cho người khác?”
“Bây giờ có mắng chửi cũng không được gì.” Hoàng Ngạn Trình cất đơn kiện của luật sư đi, gõ bàn một cái: “Hôm khác tôi và cậu đích thân đi thăm hỏi Khương Nại một chút, tung tin đồn nhảm về xuất thân của con gái bà ấy, chuyện này là do chúng ta không đúng trước.”
“Là phải chịu tội.” La Nam khàn giọng, tỉnh táo mà nghĩ lại thì đơn kiện của luật sư Khương Nại đưa tới đã là hình phạt nhỏ điều răn lớn. Nghiêm trọng mà nói, để ông Tạ kia ra mặt chỉ sợ sẽ dứt khoát phong sát mấy nhà truyền thông dám tung tin đồn nhảm về con gái của ông ấy, suy nghĩ này mới xuất hiện đã cảm thấy sau lưng ớn lạnh kinh người.
Điện thoại của anh ta đã sớm bị truyền thông cùng ngành gọi đến nổ máy, sau khi được Hoàng Ngạn Trình chỉ dẫn, La Nam không dám tùy tiện lộ ra việc ai là người gửi đơn kiện của luật sư đến, trong đó cũng có điện thoại của người đại diện Mạnh Thơ Nhụy.
La Nam sầm mặt nhận máy, không có gì ngoại lệ, đều là tìm hiểu về tình hình. Anh ta không còn sức lực để ứng phó, ngay cả giọng nói cũng nặng nề: “Đàm Lỵ, tôi gọi chị một tiếng chị là vì nể tình bạn bè ngày xưa, chị đừng hỏi gì cả, quay về nói với công chúa nhỏ quý giá của chị tốt hơn hết là tập trung vào nghề diễn viên đi.”
Nói xong, cũng không đợi Đàm Lỵ muốn hỏi điều gì đã vội vàng nói một câu tự giải quyết cho tốt rồi cúp điện thoại.
Quần quật đến hơn nửa đêm, trên mạng nhìn như đã gió êm sóng lặng, nhưng La Nam có một dự cảm mãnh liệt rằng chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Quả nhiên, anh ta vừa vào phòng vệ sinh hút một điếu thuốc, còn chưa rời khỏi công ty đã bị Hoàng Ngạn Trình gọi đến văn phòng.
La Nam nhét bật lửa vào túi, đẩy cửa đi vào, lần này văn phòng còn lạnh hơn bao giờ hết, là hơi lạnh dồn ép cơ thể hơn cả máy điều hòa không khí, chỉ thấy Hoàng Ngạn Trình đang ngồi trên ghế của ông chủ, đập vỡ tất cả những quả óc chó mà mình hay cầm trên tay, bỏ điện thoại riêng xuống, nói với anh ta: “Công ty của chúng ta đổi chủ, từ giờ trở đi, tôi đảm nhiệm vị trí chủ biên, còn cậu giáng chức làm phó chủ biên….”
La Nam nhíu chặt lông mày, vô thức há hốc miệng.
Hoàng Ngại Trình đã đoán trước được anh ta muốn hỏi điều gì, câu nói sau cùng nặng nề rơi xuống: “Người khống chế cổ phần không phải họ Tạ, mà là họ Phó.”
….
Trong vòng một đêm, năm phương tiện truyền thông báo chí đều im lặng thay thế người khống chế cổ phần, không ai bên ngoài biết được đó là ai, chỉ thấy vào ngày tiếp theo, sau khi những trang blog đó hoạt động lại bình thường, mỗi ngày trên mạng đều sẽ vạch trần một chuyện mới của Mạnh Thơ Nhụy.
Cứ đến đúng giờ, giống như bản tin thời sự kéo một nhóm fan hâm mộ lớn đến đón xem.
Phòng làm việc của Mạnh Thơ Nhụy tuyên bố muốn bảo vệ quyền lợi của mình, nhưng mà blog chính thức của năm nhà truyền thông đều thay nhau tỏ thái độ tùy bạn tố cáo, chỉ muốn vạch trần.
Trò cười trên mạng đã thành ra như vậy, Tạ Âm Lâu cũng không khỏi trở thành người xem trò vui, trên điện thoại di động ding một tiếng, nhận được Weibo từ một nhà truyền thông XX nào đó đưa tin: ⌈Mạnh Thơ Nhụy đã bị phơi bày qua đêm với ảnh đế, đỉnh lưu họ Ôn bị đội mũ xanh sao?⌋
Cô bỏ mảnh vải tơ lụa đã được cắt một nửa xuống, đầu ngón tay tùy ý mở nội dung vạch trần ra, nhìn thấy tên của người bên truyền thông ghi rõ hai chữ La Nam, nghĩ thầm tài viết lách cũng không tệ lắm rồi thoát ra khỏi giao diện Weibo…
Những chuyện Mạnh Thôi Nhụy bị vạch trần, Tạ Âm Lâu xem xong cũng quên mất, bởi vì có quá nhiều chuyện được đăng lên, ngay sau đó cô chuyên tâm vào chỉnh sửa chiếc sườn xám sắp hoàn thành của mình.
Dù sao cũng không nên bỏ lỡ ngày kỷ niệm kết hôn của Chu Tự Chi và vợ của anh ta.