Dạo này cô ngủ hơi nhiều và ngủ cũng rất ngon. Vì vậy dù giữa trời mùa hè nóng nực cô và bé Thỏ ôm nhau nằm trên phản ngủ say như chết.
Ngày nghỉ lễ trời lại oi bức nên lượng điện năng tiêu thụ tăng cao đột ngột thành thử chập điện khắp nơi. Vì lẽ đó thân làm giám đốc như anh phải ở sở suốt chẳng được nghỉ ngơi. Anh chỉ ước sao bây giờ có thể về nhà vui đùa cùng cô và bé Thỏ nhưng việc chồng việc anh không tài nào dứt ra được.
Giữa trưa, căn biệt thự im lặng như tờ, bà Clara mở cửa rón rén lẻn vào. Đáng nhẽ ra phải 2 ngày nữa tầu mới đến An nam nhưng vì trời yên bể lặng hải trình thuận lợi nên tầu cập bến sớm hơn. Nhà vắng tanh vắng ngắt chẳng có ai, bà thật không ngờ lại thuận lợi đến như vậy, lũ vệ sĩ thường chực chờ trước cổng cũng không có, hay vợ chồng nó đi chơi nên cái lũ ấy cũng đi theo, bà băn khoăn nghĩ.
Đánh 1 vòng quanh nhà bà đi lên tầng 2 kiểm tra từng phòng 1 và thấy đứa con gái da vàng đáng ghét đang nằm ngủ trên phản. Nhẹ nhàng khép cửa lại bà chạy như bay xuống bếp, căn biệt thự này vốn dĩ là của gia đình bà đương nhiên bà hiểu rõ từng ngóc ngách.
Cô ta ở nhà mà không có đám vệ sĩ, thật là hay. Đánh đĩ chẳng đủ tiền mua son phấn, bà bĩu môi, tiền cô ta kiếm được chắc gì đã đủ trả cho người bảo vệ cô ta, cái loại ca sĩ quèn đó, chỉ có tiêu tiền của con bà là giỏi thôi, chẳng bòn rút con bà mà sống phủ phê được thế sao.
Hì hụi kéo mấy can dầu hỏa từ gian bếp ra bà đổ lênh láng khắp sàn. Thậm chí để cho chắc ăn bà còn lôi 1 can lên tầng 2 đổ, than củi và rơm trong bếp bà cho vương vãi khắp nơi. Vẫn chưa yên tâm bà cài thêm miếng kim loại vào cầu dao, bà mới đi được mấy bước nó đã chập điện nổ lách tách. Cẩn thận cài chặt cửa chính trước khi bước ra ngoài, bà Clara ném 1 mồi lửa vào bên trong rồi nhanh chóng rời đi.
Cô tỉnh dậy khi lửa đã lan ra khắp nơi. Chật vật lắm cô mới ôm con chạy được ra ngoài khi ngọn lửa đã liếm trọn cả căn nhà, đỏ rực như màu máu. Cô chỉ bị bỏng vài nơi còn bé Thỏ con cô ngạt khói không qua khỏi.
– Francois!
Đang hướng dẫn công việc cho thuộc cấp anh nghe tiếng gọi giật sau lưng. Quay lại thấy anh trai đang hộc tốc chạy tới, anh cau mày lạnh nhạt quay đi.
– Sao bố gọi điện cho chú mãi từ hôm qua mà chú không nghe máy hả? Mẹ đã lên tàu về An nam rồi, bố cũng mới biết thôi.
Đúng vậy, đáng ra ngày Quốc khánh bà Clara sẽ phải xuất hiện bên cạnh chồng trong những bữa tiệc to nhỏ nhưng chẳng thấy bóng dáng bà đâu ông mới cho người kiếm bà rồi phát hiện ra bà vợ luôn tự tung tự tác của ông đã đi thẳng 1 mạch về Đông dương, bỏ ông 1 mình xoay sở ở Paris, đúng là quá quắt mà.
Francois nhíu mày, 1 nỗi bất an chợt ập đến, anh hỏi Martin, anh trai mình giọng đã đầy vẻ lo lắng:
– Bà ấy lên tàu khi nào?
– Tầm 1 tháng trước, theo như bố dự tính 2 ngày nữa tàu sẽ tới Hải phòng.
Ngần ngừ 1 lúc, Martin hỏi:
– Chú lo gì vậy, mẹ về đây thì sao?
Đúng thế, Martin không hiểu đang có chuyện gì diễn ra. Em trai anh ta nuôi 1 cô nhân tình người An nam ai chả biết, có giấu cũng không được, mà Francois cũng có ý định giấu diếm đâu. Mẹ của 2 người ghét cô gái kia anh ta cũng biết, nghe phàn nàn suốt. Tuy nhiên cũng không đến cái mức mẹ anh ta tìm cách hãm hại cô ta chứ. Như anh ta đây số nhân tình nhiều không nhớ nổi mà mẹ và vợ anh ta biết rõ vẫn làm ngơ đấy thôi.
Francois đột nhiên thấy lo lắng dữ dội, rất nhanh chóng anh quyết định bỏ mọi công việc về nhà với cô và con. Cái gì quan trọng hơn thì phải được ưu tiên, mà vợ và con anh là quan trọng nhất rồi.
Khi anh đang chui vào xe hơi thì 1 người làm trong nhà anh hớt hơ hơt hải chạy tới, mếu máo khóc:
– Ông chủ, nhà cháy rồi, cháy hết rồi!