Lý Ngọc thở hổn hển nhìn hắn, trong mắt tràn ngập dục vọng bị nhẫn nhịn, thân dưới không nhịn được mà cọ vào đùi hắn, có chút không biết phải làm thế nào.
Giản Tuỳ Anh có thể cảm nhận được nơi cứng rắn nóng bỏng đó của Lý Ngọc, biết tiểu xử nam này chắc chắn không nhịn được nữa.
Nhưng hắn bực bội vì ở đâu ra cái đạo lý hắn phải chủ động hiến thân như vậy, hắn biết bản thân không đánh lại Lý Ngọc, nghĩ đến cứng cũng không cứng nổi nữa, tuy rằng rất mất hứng nhưng cũng chỉ có thể tóm lấy bả vai Lý Ngọc đem khoảng cách hai người dãn ra một chút: “Cậu không sẵn sàng để vui vẻ, đứng lên, anh đi về.”
Lý Ngọc tức giận đến mức răng nghiến chặt.
Giản Tuỳ Anh này đúng là đồ con rùa, đã chạy thật xa tới đây lại trêu chọc châm lửa cậu, đụng vào là có thể bùng nổ, sau đó lại vỗ vỗ mông, nhẹ nhàng bâng quơ mà bảo muốn đi, đùa giỡn khỉ còn cho nó chuối tiêu, sau đó lại chỉ để lại vỏ – thật là ý vị, trên thế giới này còn có người thiếu đạo đức hơn hắn được sao.
Một tay hắn đặt trước ngực Lý Ngọc khiến cậu không thể di chuyển người, cậu tức giận nói: “Giản Tuỳ Anh tên chết tiệt này, anh trêu chọc tôi xong rồi lại muốn bỏ đi, anh không thấy anh quá đê tiện sao, anh không muốn làm, anh, anh mẹ nó đến tìm tôi làm cái chó gì!”
“Ai nói anh không muốn làm, cậu cho anh ở trên anh cam đoan sẽ khiến cậu còn thích hơn lúc nãy.”
“Anh nghĩ muốn cũng đừng có nghĩ.”
Giản Tuỳ Anh khinh thường nhìn cậu một cái: “Anh mẹ nó không hiểu não thẳng nam nghĩ cái chó gì, rõ ràng bản thân rất thích mà vừa nói đến chuyện ở trên đã bắt đầu chít chít lên, cậu có hứng thú thượng anh, chẳng lẽ anh không được thượng cậu? Chẳng ai thiếu một cây dương v*t đâu, fuck, câu cho anh là thẳng ngu hả. Đệch mẹ, anh lười chơi với cậu rồi.”
Lý Ngọc gắt gao đè hắn, ánh mắt trừng hắn đỏ lên: “Không được đi…. Anh, anh không được đi.”
Giản Tuỳ Anh thấy bộ dáng này của hắn, lại cảm nhận được đồ vật này nọ cứng rắn nóng hổi cọ trên đùi hắn, đột nhiên cảm thấy Lý Ngọc thật đáng thương.
Có lẽ đứa nhỏ này đã nhịn muốn chết rồi, nếu muốn cưỡng ép, không uống rượu chắc không thể làm ra chuyện đó được, có khi nghẹn mà chết luôn.
Giản Tuỳ Anh nghĩ mình đúng là tự kiếm chuyện cười, nếu không thì cứ hưởng thụ trong chốc lát xem sao?
Lý Ngọc cũng biết bản thân bây giờ rất chật vật, nhưng dục hoả đã bùng lên, nói bình tĩnh cũng không thể bình tĩnh nổi, hắn liếm dọc theo đường cong tinh tế trên khuôn mặt Giản Tuỳ Anh, hy vọng cọ xát thân thể có thể làm dịu bớt lửa nóng trong người.
Thật ra Giản Tuỳ Anh cũng không chịu nổi, phía dưới cũng chưa xử lý, không có chỗ thoả mãn, chẳng qua hắn kinh nghiệm phong phú so Lý Ngọc tiểu xử nam mười tám tuổi huyết khí phương cương thì có thể chịu lâu hơn một chút.
Thành ra Lý Ngọc dính chặt lấy người hắn, khắp nơi đều cảm giác như có ngọn lửa đang cháy âm ỉ, đem cậu đốt đến phát ngứa, khiến cậu càng ngày càng khó chịu.
Đối thoại ngắn ngủi không được bao lâu hai người lại dính lấy nhau, bây giờ vài cái âu yếm lại chỉ như gãi ngữa không đúng chỗ, càng ngày càng làm người ta thêm khó chịu.
Lý Ngọc rốt cục mất đi lý trí, lại đem tay vói vào quần Giản Tuỳ Anh, dùng sức lột xuống, đem quần tây với quần lót hắn túm một lúc xuống phía dưới.
Lúc này Giản Tuỳ Anh cũng chẳng để yên, kéo quần cậu, ngoài miệng cũng hùng hùng hổ hổ lột đồ Lý Ngọc.
Không gian trong xe hữu hạn, ai cũng động tay động chân, Giản Tuỳ Anh kéo vài cái quần đã tụt xuống tận đầu gối, Lý Ngọc học theo hắn, cầm lấy bảo bối của Giản Tuỳ Anh, Giản Tuỳ Anh thoáng cái đã không dám động.
Chiêu này để đối phó với đàn ông lúc nào cũng đúng, vận mệnh của mình bị nắm trong tay người khác, trong tâm lý luôn có cảm giác áp bách rất lớn, nên không dám làm ra hành động gì quá đáng.
Lý Ngọc vuốt thử mấy cái, tuy rằng động tác của cậu ngây ngô nhưng lại khiến Giản Tuỳ Anh cảm giác được cậu đang muốn lấy lòng mình, đây chính là lần đầu tiên đấy, Giản Tuỳ Anh ngay lập tức rất không có tiền đồ mà nhũn cả người.
Lý Ngọc mẫn cảm cảm nhận được thân thể hắn nhũn dần, lập tức thức thời mà dán lại tai hắn, nhẹ nhàng nói một câu: “Giản ca, để em làm đi.”
Một câu mềm nhũn này thậm chí còn mang theo chút làm nũng trong lời nói, nháy mắt đã đánh cho Giản Tuỳ Anh tơi bời. Hắn bị Lý Ngọc trêu chọc đã có chút mơ màng, tuy rằng không muốn thừa nhận nhưng trong lòng quả thật có chút không nỡ nhìn đến bộ dáng khó chịu của Lý Ngọc, cứ hồ đồ như vậy mà nghe theo lời cậu.
Lúc Lý Ngọc rốt cuộc thuận lợi chen vào giữa hai chân Giản Tuỳ Anh, trong lòng cậu mừng thầm một trận.
Cậu vẫn đang thăm dò Giản Tuỳ Anh, người này ăn mềm không ăn cứng, bạn càng cố ngang ngược thì hắn lại càng ngang ngược hơn, so với ai cũng bướng bỉnh hơn tất cả, nhưng nếu nhẹ nhàng một chút sẽ bất ngờ đạt được hiệu quả.
Điểm này Lý Ngọc so với Giản Tuỳ Anh rất khác biệt, cậu biết khi nào thì nên điều chỉnh chiến lược để đạt được mục đích, không giống Giản Tuỳ Anh chẳng coi ai ra gì, chẳng sợ bản thân gây ra sai lầm gì, chỉ vì sự kiêu ngạo tự tôn của đàn ông mà tuyệt đối sẽ không thoả hiệp.
Việc tiếp thu kiến thức cách thức làm tình ở đồng tính của Lý Ngọc là học được từ trên mạng, lúc đó uống rượu đến mụ người, không nghĩ lại bị Giản Tuỳ Anh bỡn cợt là tiểu xử nam không có kinh nghiệm, lần này suy nghĩ muốn làm thật tốt.
Nhưng vì không có kinh nghiệm thực chiến nên có so sánh gì cũng vô nghĩa, Lý Ngọc lấy tay nhào nặn một hồi lâu, vất vả mở rộng.
Giản Tuỳ Anh có chút hối hận mình đã đồng ý hiến thân, hắn nhìn Lý Ngọc gấp gáp đến đổ mồ hôi, ý định đá văng cậu vài lần cũng nhịn lại, chỉ có thể cắn răng nói: “Trong túi quần có bao.”
Lý Ngọc sửng sốt một chút, từ túi quần hắn lục được một cái bao, đầu bao có bôi trơn khi tiến vào dễ dàng hơn rất nhiều so với lúc nãy.
Cậu tách hai chân thon dài của Giản Tuỳ Anh sang hai bên, một tay nâng mông của hắn, dùng đỉnh dương v*t để nơi cửa vào, thở hổn hển nói: “Giản ca, em vào nhé.”
Giản Tuỳ Anh thẹn đến mức muốn bùng cháy, nghiêng đầu qua một bên, khàn giọng nói: “Mẹ nó đừng có nói mấy lời vô nghĩa….”
Lý Ngọc hít sâu một hơi, đem dương v*t chậm rãi đẩy vào miệng huyệt.
Giản Tuỳ Anh khó chịu đến mức cả người run lên, khuôn mặt cứng ngắc không thôi.
Loại khoái cảm bị vách tường thịt gắt gao bao lấy đã tra tấn Lý Ngọc một tháng này, rốt cuộc bây giờ cũng được như nguyện ý, cậu thở dài một hơi thật thoả mãn.
Lý Ngọc ôm đùi Giản Tuỳ Anh, bắt đầu chậm rãi cắm vào.
Có bước chuẩn bị nên lúc bị tiến vào Giản Tuỳ Anh cũng không quá khổ sở, nhưng trong cơ thể có một cây gậy ngang nhiên ra vào, loại cảm giác quái dị không thể nào gạt người được này như thế nào cũng khiến người không thoải mái.
Hắn nhắm mắt cau mày, cảm nhận được Lý Ngọc đang chậm rãi xâm nhập, chậm rãi tăng tốc, cuối cùng cũng trót lọi mà co rút.
Giản Tuỳ Anh tự cầm bảo bối của mình, di động lên xuống, hắn ngửa cổ ra sau, không rõ là khổ sở hay gì khác, bên môi tràn ra tiếng rên rỉ khàn khàn.
Hai người giống như dã thú nước sữa hoà hợp, trong xe thỉnh thoảng truyền đến tiếng rên rỉ không thể đè nén, nhiệt độ không ngừng tăng lên, dục vọng thiêu đốt thân thể, linh hồn như thiêu như bỏng.
Chiếc xe cũng không chịu nổi kịch liệt của hai người mà dao động.
Lý Ngọc cảm thấy bản thân nhất định là không bình thường mới có thể cùng Giản Tuỳ Anh điên cuồng làm tình ở trong trường như vậy. Nhưng loại khoái cảm ngập đầu này đã đem hết thảy các nhân tố bên ngoài trở nên nhỏ bé không đáng kể, cậu chẳng còn rảnh mà tự hỏi bản thân, chỉ có thể chìm đắm trong đấy.
Giản Tuỳ Anh thở dốc đứt quãng, rên rỉ không thể kiềm chế, đau đớn ở vách ruột lúc đầu đã dần dần rút đi, sự dị thường khó thể hình dung bắt đầu dâng lên, khiến hắn cảm thấy như bị hàng ngàn con kiến cắn, khoái cảm tê dại lan đến tận xương sống, một đường xâm lược đến tận thần kinh ở não, hắn có lỗi giác bản thân như sắp chết chìm trong sự hoan lạc này.
Giản Tuỳ Anh bị dục vọng xâm chiếm toàn tâm trí, nhưng thỉnh thoảng lại có thể tỉnh táo một chút, giờ phút này điều duy nhất hắn có thể nghĩ tới chính là, may mà cửa xe không đóng kín, nếu không hai người bọn họ sẽ thiếu không khí mà chết mất, chắc chắn sẽ thành đề tài bàn tán cho người ta, quá xấu hổ.