Hà Vi Nhiên sững sờ: “Sao thế?
Em mặc không vừa hả?”
Chắc là không đâu vì mắt chị xem người rất chuẩn, tất cả những bộ chị chọn đầu rất thích hợp với cô cơ mà.
“Vừa thì vừa đấy nhưng nó…
Không che được…” Giọng cô nhỏ như muỗi kêu, hai má đỏ ửng: “Chị tìm giúp em vài bộ nhiều vải hơn chút nữa được không.”
Ngẫm nghĩ rồi lại bổ sung: “Cao cổ nữa càng tốt ạ!”
Hà Vi Nhiên không hiểu trăng sao gì, chị kéo Dương Họa Y ra mới biết tại sao con bé lại đưa ra những yêu cầu quái lạ như thế.
Vì cả người cô đầy dấu hôn, trải dài từ cổ đến xương quai xanh rồi cả khuỷu tay cũng có.
Hướng Hi Nhiên lại cười to: “Thằng bé Quân này thiệt là… Phải dịu dàng với vợ chứ, nào ai nhào lên cắn vợ như sói đói thế này.”
Hà Vi Nhiên càng cười thì mặt Dương Họa Y càng đỏ.
“Chị Vi Nhiên, em muốn hỏi chị cái này.”
“Em hỏi đi.”
“Sao chị biết em là vợ anh ấy mà không phải người tình ạ.”
Cô chưa từng xuất hiện cùng Nhan Từ Khuynh, tại sao Hà Vi Nhiên có thề biết ngay cô là vợ mà không phải là người tình nào đó bên ngoài?
“Ngốc quá, ánh mắt thằng bé nhìn em rất khác.” Hà Vi Nhiên nhìn dấu hôn khắp người cô, thoải mái nói: “Sau này em sẽ hiểu thôi.”
Dương Họa Y gật gù, và cô vẫn cố hỏi: “Chị Vi Nhiên đổi cho em bộ khác kín đáo hơn được không.”
Mang cả đống dấu hôn đi dự tiệc, Nhan Từ Khuynh không sợ mất mặt nhưng cô sợ!
Hà Vi Nhiên cười chảy nước mắt với vẻ bối rối nghiêm túc trên mặt cô.
Cười bằng một lúc lâu mới ngừng lại, vẫy tay gọi nhân viên đến bảo: “Em vào kho lấy bộ ‘Chân Ái’ của bậc thầy thiết kế W ra đây.”
Nhân viên cửa hàng chẩn chừ: “Nhưng đó là bộ váy được giữ lại cho cô Lưu Ly mà chị?”
Mặt Hạ Vi Nhiên tối đi: “Giữ lại?
Em đồng ý hay là tôi?”
Nhân viên lập tức cúi đầu xuống: “Em xin lỗi ạ, vì lần trước cô ấy đến đây với cậu hai nên em tưởng…”
“Đừng giải thích, em mang bộ váy đến đây ngay cho tôi.”
“Dạ.”
Cô bé nhân viên chạy vội đi lấy quần áo, Hà Vi Nhiên tranh thủ lúc còn nóng tìm kem che khuyết điểm bôi lên cho Dương Họa Y. Chị dùng kem có cùng tông màu với da cô nên che đi dấu hôn trông chẳng khác gì da bình thường.
Hà Vi Nhiên đẩy Dương Họa Y vào trong thay quần áo rồi lại cẩn thận che nốt những vết còn lại trên người cô.
Đàn ông thì không rườm rà đến vậy, anh chỉ cần thay quần áo thôi là xong.
Nhan Từ Khuynh ngồi trên sô pha chờ rất lâu, quỹ kiên nhẫn trong anh đang chạm đáy. Chưa có người con gái nào dám để anh phải chờ lâu thế này.
Anh nhíu mày khó chịu, ánh mắt dần mất đi sự nhẫn nại.
Khi Dương Họa Y được Hà Vi Nhiên dẫn ra, Nhan Từ Khuynh nhìn cô ngơ ngác.