Tống Nhiễm ngây người, không nghĩ đến Lục Mộ Trầm sẽ hỏi việc này, vội vàng lắc đầu: “Không có a, em rất vui vẻ. Bác trai và bác gái đối với em rất tốt, em cảm động còn không kịp, sao lại không vui.”
Tống Nhiễm nói cực kì chắc chắn, bộ dáng sợ Lục Mộ Trầm không tin.
Lục Mộ Trầm nhìn cô, trầm mặc một lát, lấy ra bao lì xì mẹ Lục đưa: “Em cầm cái này đi, nó là tâm ý của mẹ anh.”
Tống Nhiễm nhìn anh đưa bao lì xì, không khỏi nhíu nhíu mày, lắc đầu: “Em không cần.”
Lục Mộ Trầm nâng mắt, hỏi: “Vì sao?”
“Em không cần.”
Ấn đường Lục Mộ Trầm hơi hơi chau lại.
Tống Nhiễm thấy Lục Mộ Trầm không quá vui vẻ, sợ anh tức giận, vội tiến lên một bước, giang hai tay, ôm lấy anh. Mặt chôn trong ngực anh, nhỏ giọng mà nói: “Lục Mộ Trầm, hôm nay em đặc biệt vui vẻ, thật sự, bố mẹ anh đều đối với em rất tốt, em thật sự rất vui vẻ, anh đừng loạn nghĩ vớ vẩn.”
Thậm chí ở mẹ Lục cô còn cảm nhận được cảm giác có tình thương của mẹ mà cô rất nhiều năm không có, sao lại không vui chứ. Cô chỉ là… Nhớ tới một số việc, có chút mất mát mà thôi.
Giong nói của Tống Nhiễm nhẹ nhàng, Lục Mộ Trầm nghe được tâm đều mềm nhũn.
Anh nâng tay, ôm lấy cô, đôi môi lành lạnh ấm áp (2) dán bên tai Tống Nhiễm.
(2) Thực ra trong bản raw là “môi ôn lương” mà tớ tìm lại thành “môi ấm lạnh” nên edit thành như vậy.
Thật lâu sau, mới hít sâu một cái: “Vui vẻ thì tốt. Tống Nhiễm, nếu em không vui, thì phải nói cho anh, biết không? Đừng buồn một mình.”
Tống Nhiễm vội gật đầu: “Biết. Em sẽ.”
Nói xong, cô ngẩng đầu, trên mặt lại lộ ra nụ cười, mắt cong cong mà nhìn Lục Mộ Trầm: “Lục ca ca, anh thật tốt.”
Ánh mắt Lục Mộ Trầm thật sâu, giơ tay sờ sờ mặt cô: “Buổi sáng ngày mai, muốn ăn cái gì? Anh mang cho em.”
Tống Nhiễm lắc đầu, nói: “Hai chúng ta đi căn tin ăn đi, bánh bao nhỏ cùng trứng da (?) của căn tin ăn khá ngon.”
Lục Mộ Trầm gật đầu theo cô: “Được.”
Lục Mộ Trầm mắt đầy ôn nhu, Tống Nhiễm nhìn ánh mắt anh, liền cảm thấy, anh thật sự thích cô.
Trong lòng cô cao hứng, không nhịn được ôm cổ Lục Mộ Trầm, nhón chân lên, muốn hôn anh một cái.
Lục Mộ Trầm thấy cô bỗng nhiên nhón lên, trong mắt nổi lên một tia ý cười, đầu hơi hướng về sau, cười nhẹ nói: “Trưa nói cái gì với anh hả?”
Động tác muốn hôn Lục Mộ Trầm của Tống Nhiễm dừng một chút, chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt.
Lục Mộ Trầm nhìn cô, ý cười trong mắt càng sâu: “Hửm? Anh nói cái gì?”
Tống Nhiễm nhấp nhấp môi, lập tức nhớ lại, cô nhăn nhăn mũi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lục Mộ Trầm, anh có thể đừng hẹp hòi như vậy được không chứ.”
Lục Mộ Trầm nhướng mày: “Anh hẹp hòi?”
Tống Nhiễm hừ nhẹ một tiếng, nói thầm nói: “Không hôn liền không hôn.”
Sau đó, chuẩn bị buông ra Lục Mộ Trầm.
Mũi chân vừa hạ xuống, tay Lục Mộ Trầm để bên eo cô bỗng nhiên giữ chặt.
Tống Nhiễm ngẩng đầu, ánh mắt Lục Mộ Trầm thật sâu mà nhìn cô, trong mắt có vài phần ý cười, dụ hoặc nói: “Cầu anh một chút thử đi?”
Tống Nhiễm vừa nghe, lập tức nhếch miệng nở nụ cười, hai tay lần nữa để trên cổ Lục Mộ Trầm, không có cốt khí nói: “Được nha, cầu xin anh.”
( Chị đây là vì hôn vứt liêm sỉ:))))
Lục Mộ Trầm không nhị được xoa đầu cô, mặt đầy sủng nịnh: “Tống Nhiễm, em sợ (?) a.”
Tống Nhiễm cười hì hì: “Bây giờ anh mới biết được nha.”
Một tay Lục Mộ Trầm nâng mặt cô, cúi đầu nhẹ nhàng hôn trên môi một cái.
Rất ngây thơ hôn một cái, sạch sẽ.
Tống Nhiễm cảm thấy mỹ mãn, cười khanh khách từ trên người Lục Mộ Trầm xuống: “Anh về đi, ngày mai gặp.”
Lục Mộ Trầm “ừ” một tiếng, ôn nhu mà sờ sờ mặt cô: “Ngủ ngon.”
_______________________________
Ngày hôm sau, sáng sớm Tống Nhiễm đi đến trường.
Mới vừa vào lớp, Lưu Linh liền hưng phấn kéo cô hỏi: “Thế nào? Gặp bố mẹ Lục Mộ Trầm chưa?”
“Gặp rồi.” Tống Nhiễm kéo ghế ra ngồi xuống, mở cặp ra, bỏ cuốn luyện tập toán cuối tuần mang về nhà ra.
Mắt Lưu Linh sáng sáng, lại vội hỏi: “Bố mẹ cậu ấy là người như thế nào? Đối với cậu tốt không?”
Tống Nhiễm gật đầu: “Cực kì tốt. Đặc biệt là mẹ anh ấy, lớn lên rất xinh đẹp còn rất ôn nhu, đối với tớ đặc biệt tốt.”
“Thật sao?!” Lưu Linh vừa mừng vừa sợ, gắt gao mà giữ chặt tay Tống Nhiễm, nói: “Nhiễm Nhiễm, đây là phúc khí của cậu, sau này khẳng định không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu!”
Tống Nhiễm cười gượng: “Nghĩ quá xa rồi.”
Dừng một chút, lại không nhịn được cảm thán: “Bất quá, mẹ Lục đối với tớ quá tốt, lúc tớ về, bác ấy cho tớ cái bao lì xì.”
“Thật hả?!”
“Ừ, nhưng tớ không nhận.”
Lưu Linh kinh ngạc: “Vì sao không nhận? Cậu là bạn gái Lục Mộ Trầm đến nhà họ, trưởng bối cho quà gặp mặt, đây là tập tục.”
Tống Nhiễm lắc đầu: “Dù sao cũng không thể nhận.”
Lưu Linh hiểu Tống Nhiễm, thấy Tống Nhiễm kiên quyết như vậy, lập tức liền minh bạch.
Cô (LL) nhìn cô (TN) (3), biểu tình nghiêm túc hơn rất nhiều: “Nhiễm Nhiễm, có phải cậu cảm thấy rất…”
(3) Nguyên văn là “Cô nhìn thấy hắn” nhưng tớ không hiểu nên…
Rất tổn thương tự tôn.
“Lưu Linh.” Lưu Linh nửa câu sau còn chưa hỏi, Tống Nhiễm đột nhiên nắm chặt tay cô, rất nghiêm túc mà nhìn cô: “Tớ có chuyện này, muốn hỏi cậu một chút.”
Lưu Linh vội gật đầu: “Ừ, chuyện gì, cậu nói đi.”
Tống Nhiễm nhấp nhấp môi, suy nghĩ một lát, cực kì thận trọng hỏi: “Chính là… Tình cảnh nhà tớ, tớ có nên nói cho Lục Mộ Trầm?”
_____________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Lục phúc hắc: Cầu anh một chút?
Nhiễm muội: Được nha, dù sao cũng có lúc anh cầu em, không sợ ~
(*^__^*)
Tiểu khả ái nhóm, nói chuyện này nhi a, ta ngày mai liền phải ra cửa du lịch, ngày càng khẳng định không thành vấn đề, song càng gì đó, các ngươi liền nhiều hơn cầu nguyện đi, ha ha ha ~~~
Bất quá, chiều nay 3 giờ rưỡi vẫn là có thêm càng ~
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
I”m sorry! Vì máy tính bị mang đi nên giờ mới đăng nên được. Nhớ cho tớ sao để ủng hộ tớ nhé. Tặng các cậu phúc lợi.




