“Được, được.” Thấy y không nhúc nhích, Cố Bạch Thu hít sâu hai hơi, “Em không đi thì để anh đi!!” Nói xong xoay người bước nhanh khỏi nhà bếp, sau đó một hồi tiếng sập cửa rầm rầm truyền tới.
Đỗ Cửu không kịp ngăn cản, chỉ có thể nhìn theo bóng lưng anh đạp thật mạnh vào ghế.
Đợi tới lúc xác định Cố Bạch Thu đã đi rồi lại lập tức ôm chân nhảy lò cò: “Đm đau quá!”
Đệt, cái ghế này vậy mà làm bằng gỗ đặc, còn xui rủi đụng trúng ngón chân nữa, quả thật đau thấu tim.
“Ngươi không đuổi theo sao?” Hệ thống hỏi.
“Không cần.” Đỗ Cửu liếm liếm khóe môi, quả nhiên nếm được vị rỉ sắt, Cố Bạch Thu trông gầy gò yếu đuối mà sức lực lớn tới tới vậy, hứng một cái tát giận dữ không khác gì ăn một cú đấm.
“Theo tính tình của Cơ Tiểu Cửu thì dù cho biết mình sai cũng sẽ không cúi đầu trước.”
Cho nên cũng đừng trách Cố Bạch Thu không thích y, thiếu niên nóng nảy, bộp chộp kiêu căng, mỗi lần cãi nhau đều là do Cố Bạch Thu lo nghĩ tới tâm trạng của y mà cúi đầu cho y bậc thang bước xuống, ở trong mắt Cố Bạch Thu thì Cơ Tiểu Cửu chính là một đứa trẻ chưa trưởng thành, là em trai do một tay anh chăm sóc, sao có thể nghĩ tới chuyện gì khác với y.
Đỗ Cửu chẳng những không đi tìm anh mà còn muốn bày ra dáng vẻ tổn thương chờ Cố Bạch Thu tới dỗ y.
“Tiếc cho một bàn cơm này.” Y nuốt một ngụm nước bọt, vừa rồi y chỉ mới ăn được một chút, nếu biết trước đã cố ăn nhiều hơn rồi.
Vì thiết lập nhân vật nên y chỉ có thể nhịn đói nhịn khát về phòng.
Phòng Cơ Tiểu Cửu không lớn, chỉ có một chiếc giường một cái bàn, ngay cả tủ quần áo cũng không có, quần áo vung vãi một cái bên đông một cái bên tây, trên tường dán poster ngôi sao bóng rổ, ban nhạc, còn có một tấm hình chụp chung với Cố Bạch Thu.
Trên bàn để máy tính bảng, sách vở rơi rụng lung tung, bên cửa sổ đặt một chiếc đàn ghi ta.
Dưới đất còn có khăn giấy dùng rồi, thùng rác dưới bàn dường như chỉ có tác dụng trang trí.
Đỗ Cửu: “May là ta không mắc chứng ở sạch đấy.”
Nếu đổi thành người có tật ở sạch không chừng sẽ muốn chết ngay.
Y đóng cửa lại, chất đống quần áo rơi vãi đầy đất lại cùng một chỗ dẹp đường đi vào, tuy rằng không thể OOC nhưng mấy chi tiết nhỏ không được nhắc tới này y có thể tự mình đổi được.
Dù sao trong cốt truyện gốc cũng không miêu tả rõ ràng tỉ mỉ phòng Cơ Tiểu Cửu như thế nào.
Nhưng mà y cũng không dám thu dọn quá gọn gàng, nhìn thuận mắt là được rồi.
Dọn dẹp xong y mới ôm máy tính định giết thời gian, dù sao Cố Bạch Thu tới nửa đêm mới trở về.
Máy tính Cơ Tiểu Cửu được bật lên, màn hình vừa sáng lập tức vọt ra một đợt tiếng ưm ah nếu đăng lên sẽ bị censor rồi báo cáo. Truyện Linh Dị
Đỗ Cửu: “…”
Hệ thống: “…”
Trong lòng Đỗ Cửu thấy mới lạ, đây là lần đầu tiên y xem loại phim này, tuy đã đi qua thế giới hiện đại nhưng vẫn là lần đầu gặp nhân vật có thiết lập xem phim heo công khai như này.
Quả thiệt là tuổi trẻ bừng bừng.
Trầm tư hai giây, y quyết tâm dứt khoát vì tình yêu với nghề mà tiếp tục giữ vững thiết lập, mở ra hàng Cơ Tiểu Cửu trữ.
Đồng thời cũng mở ra cánh cửa đi tới thế giới mới.
Tuy rằng y và Tần Cửu Chiêu cũng từng mây mưa đủ kiểu rồi nhưng lại là lần đầu tiên xem người khác làm.
Y và hệ thống trên tinh thần học tập cùng giữ gìn thiết lập nhân vật nghiêm túc mở hết phim ra xem một lần.
Đỗ Cửu xem xong đưa ra kết luận: “Ta thích công bộ thứ 3, hàng to xài tốt mặt mũi đẹp.”
Hệ thống: “Hàng của Tần Cửu Chiêu to hơn gã, kỹ thuật tốt hơn gã, giá trị nhan sắc còn cao hơn đấy.”
Đỗ Cửu híp mắt: “Còn dám bảo mi không rình coi?!”
Hệ thống: “Ta bị ép đó biết không? Đâu thể nào bắt ta phải tắt máy suốt 300 năm được.” Sao không nghĩ là nói bị thồn cơm chó hết 300 năm khổ biết chừng nào đi!
Đỗ Cửu: “Được rồi, sau này nhớ phải lịch sự biết chưa.”
Đỗ Cửu vẫn chưa đã thèm, xem xong hàng tồn của Cơ Tiểu Cửu lại quen tay quen chân mở ra trang mà cậu ta lưu lại, tiếp tục xem thẳng tới rạng sáng.
Hệ thống: “Bộ ngươi không thấy sai sai ở đâu hở?”
Đỗ Cửu nhìn chằm chằm màn hình máy tính không chớp mắt: “Gì nữa?” Thật ra Hệ thống nói cũng đúng, y xem nhiều như vậy đúng thật là không thấy có ai hàng to xài tốt hơn Tần Cửu Chiêu cả.
Hệ thống: “Ngươi cảm thấy người bình thường xem phim heo suốt 5 giờ sẽ có phản ứng gì?”
Phản ứng gì à? Dĩ nhiên là…
Hở?
Đỗ Cửu sửng sốt, cúi đầu nhìn phía dưới của mình, lại ngẩng đầu lên mặt mày hoảng hốt: “Đm, thì ra Cơ Tiểu Cửu bị bệnh liệt dương!!”
Thân là công phụ vậy mà lại không cứng nổi, khó trách cậu ta không theo đuổi được nam chính thụ.
Hệ thống: “…”
“Người xem nãy giờ là ngươi chứ không phải Cơ Tiểu Cửu!” Trán nó xổ xuống 3 gạch đen, “Kẻ khống chế thân thể này là ngươi chứ không phải Cơ Tiểu Cửu!!”
Đỗ Cửu cúi đầu im lặng hai giây: “Cho nên ý của mi là ta…”
“Chính xác.” Hệ thống đáp, “Chúc mừng ngươi cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề này, ngươi cẩn thận ngẫm lại xem, cho dù ở thế giới nào ngươi cũng chưa từng tự xử bao giờ, hoặc là nói chưa từng có nhu cầu đó, cho nên…”
“Ta bị bệnh liệt dương.” Đỗ Cửu lẩm bẩm tiếp nhận lời nó nói, mặt mày như thể trời đã sập xuống, “Ta vậy mà lại là kẻ liệt dương.”
Sống mấy trăm năm, giờ này y mới biết hóa ra mình bị liệt dương.
Hệ thống: “Ai bảo ngươi bị liệt dương hả?!!”
“Mi không cần an ủi ta, ta hiểu – ơ?” Đỗ Cửu đột nhiên chợt tỉnh lại, không đúng, rõ ràng y có cứng mà, mặc kệ là Tần Cửu Chiêu lúc trước hay sau khi hắn chuyển thế thành baba chủ tịch hay Quỷ Vương, rõ ràng y đều có phản ứng mà.
“Vậy nên… Chuyện gì thế này? Mi đã làm gì ta?!”
– ————-
Editor: Về đại từ nhân xưng của thế giới này, mình dùng “cậu” để gọi Cơ Tiểu Cửu, nên nếu đoạn nào là kể về quá khứ hoặc Đỗ Cửu dùng ngôi thứ 3 để suy luận ra nội tâm Cơ Tiểu Cửu thì đại từ sẽ là “cậu”, đoạn nào Đỗ Cửu tự mình diễn thì sẽ dùng “y”, mong các bạn không thấy rối.