Nhìn tên thủ lĩnh nuốt xuống một viên đan dược và đang cố gắng vận khí để có thể áp chế đạo hỏa diễm ở trong người thì Đế Nguyên Quân bỗng cười lớn một tiếng và nói. “Nếu ta là ngươi thì sẽ không làm như vậy?”.
“…”. Nhưng tên thủ lĩnh không tin và tiếp tục nuốt xuống và bắt đầu luyện hóa. Nhưng khi viên đan điền vừa được nuốt xuống thì hỏa diễm trong cơ thể hắn đột nhiên bùng phát và càng ngày càng trở nên nóng bỏng, đau rát vô cùng.
Quá đau đớn, tên thủ lĩnh không kiềm chế được mà kêu rống lên một tiếng. Thanh âm hắn ta não nề vang vọng khắp cả hang động.
Những tên còn lại nhìn thấy vậy thì giật mình một cái, họ không thể tưởng tượng được thủ đoạn của Đế Nguyên Quân lại kinh khủng đến mức mà có thể dày vò một cường giả Thiên Địa cảnh tầng ba chật vật và kêu gào thảm thiết đến như vậy.
Không không thể tưởng tượng được bản thân sẽ như thế nào khi từ chối việc cúi đầu quy phục thì hậu quả sẽ không khác gì tên thủ lĩnh. Nghĩ đến đây, đám người kia sợ hãi đến mức mà chỉ cần có một làn gió nhẹ thổi qua thôi thì cũng khiến họ cảm thấy rợn cả người.
Thấy đám người có vẻ sợ hãi, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn họ rồi cười khẩy một cái, nói. “Nếu như các ngươi dám làm trái lệnh thì ta cũng sẽ khiến các ngươi chịu sự dày vò giống như vậy? Thậm chí còn bị nặng hơn như thế này?”.
“Nên các ngươi trước khi muốn làm điều gì thì cũng phải suy nghĩ chứ không đến lúc ta ra tay trừng phạt thì đừng mong ta tha cho”.
Mặc kệ biểu cảm của đám người, Đế Nguyên Quân không thèm để ý mà trực tiếp quay người và đi về phía cuối hang động và nhắm mắt dưỡng thần. Còn tên thủ lĩnh thì nhìn đám người rồi nhìn về phía Đế Nguyên Quân với ánh mắt vô cùng căm phẫn và sát ý dạt dào như muốn ăn tươi nuốt sống họ. “Ngươi tốt nhất đừng để ta thoát ra? Đến lúc đó ta không chỉ dày vò mà còn khiến ngươi phải chịu đau đớn gấp trăm gấp ngàn lần?”.
“…”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì gật đầu, đáp. “Ta cũng mong chờ đến ngày đó? Nhưng mà tiếc cho ngươi là chỉ khi nào ta tự tay tháo bỏ cấm chế thì ngươi mới có thể thoát bằng không thì ngươi sẽ còn phải chịu sự dày vò này cho đến lúc chết”.
“Ta cũng nhắc ngươi, ngươi tốt nhất là đừng vận chuyển chân nguyên và cũng đừng mong là có người nào đó sẽ giúp ngươi tháp bỏ cấm chế. Và khi ngươi làm trái lại những lời ta vừa nói thì ngươi không chỉ chịu đau đớn hơn thế này gấp trăm gấp ngàn lần, còn nặng hơn một chút thì đừng mong giữ được tính mạng”.
“Ngươi… Ngươi là một tên tàn độc?”. Tên thủ lĩnh thảm thiết kêu gào. “Ta cho dù có chết cũng không tha cho ngươi?”.
“Thật đáng tiếc, đó chỉ là những gì mà ngươi nghĩ mà thôi?”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân xem như không có chuyện gì liền đáp. “Ta thì nghe câu này nhiều lần rồi nhưng chưa có ai thực hiện được? Ta chỉ mong là ngươi có thể làm được?”.
Trải qua thêm mấy ngày, Đế Nguyên Quân nhàn nhã ngồi ở trong hang động nhìn tên thủ lĩnh lăn lộn trên nền đất và kêu gào thảm thiết. Còn đám người kia thì nghe theo mệnh lệnh của hắn nên đi ra ngoài tìm kiếm và nghe ngóng thông tin về những cơ duyên ở xung quanh đây.
Nhưng đáng tiếc là Nam Hoang Sơn Mạch quá rộng lớn và chỉ với chín người bọn họ thì chỉ có thể tìm kiếm trong vòng một khu vực nhỏ bé mà thôi. Kể từ ngày Đế Nguyên Quân đến đây thì hắn chỉ nghe thấy tin tức của gốc linh dược kia và nhờ có những thứ mà đám người tìm thấy thì chỉ đáp ứng được một phần nào đó mà thôi.
Với lượng chân nguyên mà hắn muốn để có thể đột phá cảnh giới thì mỗi việc hấp thụ linh khí thì không đủ để đáp ứng và thời gian của hắn lại không cho phép điều đó. Cảm thấy nơi này không có nhiều cơ duyên để đáp ứng yêu cầu nên hắn đang định đợi đám người kia quay trở về và nhanh chóng rời đi.
Nhưng đúng lúc này, tên thủ lĩnh không còn chút sức lực nào nữa mà toàn thân run rẩy nằm trên nền đất đang nhìn về phía hắn với gương mặt tái xanh trông rất hốc hác. Chỉ trong mấy ngày, hắn ta bị cấm chế hành hạ kinh khủng đến mức khiến hắn không thể chịu đựng được nữa và muốn tự sát. Nhưng ý định đó của hắn đều bị Đế Nguyên Quân phát hiện và ngăn lại.
Và đến lúc này, tên thủ lĩnh không thể chịu đựng được sự dày vò của cấm chế nữa mà trườn bò về phía Đế Nguyên Quân với một ánh mắt khẩn thiết cầu xin. Hai mắt hắn đỏ bừng nhìn Đế Nguyên Quân mà chảy xuống hai hàng nước mắt. “Làm ơn… Xin hãy tha cho ta…”.
“…”. Đế Nguyên Quân nhìn tên thủ lĩnh thì bất giác nở một nụ cười lạnh. “Ban đầu thì ngươi mạnh miệng lắm mà? Vậy sao bây giờ lại muốn cầu xin ta?”.
“Làm ơn, ta không thể chịu đựng được nữa?”. Tên thủ lĩnh vươn tay như muốn nắm lấy thứ gì đó để kéo người trườn về phía trước, thều thào thốt ra. “Là tại ta? Tất cả là do ta đắc tội nhầm người? Là do ta tự chuốc lấy hậu quả?”.
“Ta bây giờ biết sai rồi? Xin ngươi hãy buông tha cho ta? Ngươi muốn ta làm gì thì ta đều sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ cần ngươi tha cho ta thì ta cam nguyện làm tất cả mọi thứ?”.
“Không phải ngươi muốn tìm kiếm cơ duyên sao? Ta biết những nơi có linh dược, ta biết những nơi có linh dược? Ta sẽ giúp ngươi tìm kiếm? Ta sẽ dẫn ngươi đến đó”.
“Vậy nên, xin ngươi hãy tha cho ta? Ta cam nguyện làm tất cả mọi thứ nên hãy tha cho ta?”.
Lời nói vừa dứt, tên thủ lĩnh không còn một chút sức lực nào nữa liền nằm gục xuống nền đất và khí tức sinh mệnh lực trên người hắn đang không ngừng giảm xuống. Cho dù bản thân sắp mất đi ý thức, nói thì không ra hơi nhưng khóe miệng hắn vẫn đang run lên và thều thào từng tiếng cầu xin.
– —