Quả nhiên, trong thời khắc như vậy, hắn sẽ không yên tâm dưỡng thương.
Giữa thiên binh vạn mã, người kia cũng thấy nàng trước tiên.
Ánh mắt đối diện, trầm mặc không nói gì.
Triều Phong tự nhiên cũng thấy Thanh Quỳ, hắn nhanh như diều hâu, bay vụt về phía Thanh Quỳ. Thanh Quỳ theo bản năng vươn tay về phía hắn, nhưng ở ngay lúc tay hai người sắp sửa nắm lấy nhau, Đông Khâu Xu vung tay áo lên, một cỗ lực lớn đánh Triều Phong ra xa cả trượng.
“Triều Phong!” Thanh Quỳ gọi một tiếng, muốn đuổi theo, nhưng Đông Khâu Xu lại nhấc hai tay lên, một cỗ lực lớn như lốc xoáy, hút tỷ muội hai người tới bên cạnh ông ta.
Viêm Phương bất động thanh sắc đỡ lấy vai Triều Phong, mãi đến khi hắn đứng vững, rốt cuộc, vị chí tôn Ma giới này cuối cùng cũng không nhịn được, nói: “Thiếu Điển Tiêu Y, Thần tộc các ngươi làm việc tốt quá nhỉ! Để Đông Khâu Xu ẩn thân ở Thiên giới thì cũng thôi đi, vậy mà ngay cả một mảnh vỡ rìu Bàn Cổ khác cũng để cho ông ta cướp mất!”
Thiếu Điển Tiêu Y hiếm khi không đáp trả, dù sao lần này đúng thật là Thần tộc thất trách. Viêm Phương nói: “Ngươi làm chủ Thiên giới này, nếu đã là tuổi già hồ đồ rồi, chi bằng cứ dẫn dắt Thần tộc đầu nhập vào Ma giới đi. Để tránh mang đến tai ương ngập đầu cho mọi người!”
Ông đang trút ra lửa giận, đột nhiên nhìn thấy phía sau Đông Khâu Xu, một nữ nhân từ từ hiện thân —— dĩ nhiên là Ma hậu Anh Chiêu.
“Nàng!” Viêm Phương trong tích tắc, suy nghĩ dừng lại, sau một lúc lâu, ông rốt cuộc trầm giọng nói: “Anh Chiêu!” Vì giữ gìn một chút mặt mũi cuối cùng của Ma tộc, ông tự tìm một bậc thang: “Nàng cũng bị Đông Khâu Xu bắt cóc đúng không?!” Loading…
Ai ngờ, bậc thang này của ông, lại bị Anh Chiêu xem như một trò cười. Bà ta nói: “Bắt cóc? Viêm Phương, tới loại tình thế này rồi, ngươi còn muốn lừa mình dối người sao?” Dứt lời, bà ta chỉ tay vào Triều Phong, nói với Đông Khâu Xu, “Đông Khâu tiên sinh, xin lập tức giết chết kẻ đó giúp bản cung!”
Cả Ma tộc đều biến sắc. Thiếu Điển Tiêu Y cũng nhìn về phía ông, lạnh lùng nói: “Xem ra, nói đến già nua hồ đồ, Ma tôn cũng không thua kém đâu nhỉ.”
Viêm Phương đồng dạng tối sầm mặt lại, hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho các Ma tộc bảo vệ Triều Phong.
“Công chúa.” Li Quang Xích Dao và quốc sư Nguyện Bất Văn tự nhiên cũng nhìn thấy một màn này. Nhưng công chúa trong miệng hai người bọn họ, đương nhiên không phải là gọi Dạ Đàm. Li Quang Xích Dao nói: “Đông Khâu Xu! Nói ra thì ngươi cũng coi như là một nhân vật đặc biệt, làm khó dễ một nữ tử nhỏ bé, không thấy mất mặt sao?”
“Nữ tử nhỏ bé?” Đông Khâu Xu trìu mến mà xoa xoa đầu Dạ Đàm, lại đưa tay chạm vào mặt Thanh Quỳ, Thanh Quỳ chán ghét tránh đi. Ông ta cũng không giận, ngược lại còn cười nói: “Nếu các ngươi đã đến đông đủ, lão phu sẽ giới thiệu với các ngươi một chút, hai đứa con gái ta dày công vun trồng nhiều năm.”
“Con gái của ông ta?” Ông ta vừa nói ra lời này, không chỉ Thiếu Điển Tiêu Y, Tứ giới này ai mà không ngạc nhiên chứ? Thiếu Điển Tiêu Y nhìn về phía Càn Khôn Pháp Tổ, hỏi: “Sao hai vị công chúa của Li Quang thị lại đột nhiên trở thành cốt nhục của Đông Khâu Xu?”
Càn Khôn Pháp Tổ cau mày, hiển nhiên cũng khó hiểu. Bên cạnh, Huyền Thương quân che miệng vết thương, lại chợt thay đổi sắc mặt.
—— Đông Khâu Xu dày công vun trồng nhiều năm……
Chẳng lẽ……
Quả nhiên, Đông Khâu Xu cao giọng cười to, vuốt ve đầu Dạ Đàm, nói: “Ngươi xem bọn họ có buồn cười hay không? Địa Mạch Tử Chi mà mình tận lực tìm kiếm ở ngay trước mắt, bọn họ lại giống như người mù, mờ mịt không biết gì.”
“Địa Mạch Tử Chi?!” Mọi người gần như là đồng thanh nói. Viêm Phương phục hồi lại tinh thần, nói: “Một đôi hoa linh của Địa Mạch Tử Chi?! Li Quang Dương đâu?!”
Ông tìm kiếm khắp nơi, nhưng Li Quang Dương lại chưa có mặt. Li Quang Xích Dao và Nguyện Bất Văn đưa mắt nhìn nhau, trong mắt cũng lộ vẻ khiếp sợ.
Thiếu Điển Tiêu Y nghiêng mặt sang, nhìn về phía Huyền Thương quân bên cạnh, trầm giọng hỏi: “Thân phận của nàng ta, con có biết không?”
Huyền Thương quân cho đến lúc này, mới thu hồi ánh mắt. Đau đớn trên người, dọc theo huyết mạch nảy lên, tràn ra bốn phía.
Địa Mạch Tử Chi…… Thân phận của nàng, bản thân nàng có biết hay không? Hay là nàng đã sớm biết được, cho nên cả đoạn đường quen biết, tình thâm tình nông, đều chỉ vì mảnh vỡ rìu Bàn Cổ mà đến?!
Tay hắn che miệng vết thương, máu lại thấm ra ngoài từng mảng từng mảng lớn. Càn Khôn Pháp Tổ vội đỡ lấy hắn, nói: “Bệ hạ, nàng ta chính là Thiên phi mà Li Quang thị đưa tới. Quân thượng làm sao biết được?!”
“Cũng đúng.” Sắc mặt Thiếu Điển Tiêu Y âm u, “Chuyện lớn thế này, tại sao Li Quang Dương lại lừa gạt Tứ giới? Lẽ nào hắn cũng giống như Đông Khâu Xu, là Thần Ma Chi Tử?”
Ông đoán không ra, cùng chung quan tâm, Ma tộc và Yêu tộc cũng không hiểu thế nào. Viêm Phương tức giận nói: “Li Quang Dương dám nuôi dưỡng Địa Mạch Tử Chi ở bên người, thậm chí còn hứa gả cho Ma tộc ta làm phi, hắn là có ý định hủy diệt Tứ giới sao?!”
Triều Phong khiếp sợ nhìn về phía Thanh Quỳ, đáp lại hắn, cũng là ánh mắt mờ mịt lúng túng của Thanh Quỳ.