“Việc này…..” Ngô Sở Úy hơi lộ ra vẻ lúng túng,”Sao tôi thấy hai chúng ta như hai người thừa vậy?”
Khương Tiểu Soái cũng đồng cảm,”Cậu xem, người ta đều vỗ tay ầm như thế, hai chúng ta không hô mấy tiếng có vẻ không hay lắm nhỉ?”
“Hay là…… cũng hô theo mấy câu nhỉ?”
“Tôi thì sao cũng được.”
“Bên nhau đi, bên nhau đi, bên nhau đi…….” (Ngu hết chỗ ngu)
Vui vẻ ầm ĩ kết thúc, cặp đôi vàng cũng tự động giải thể, ai về chỗ người đó.
Lâm Ngạn Duệ uống không ít, tiếp tục cả gan mời rượu Trì Sính nói,”Anh hát cho nhiều người nghe như vậy, dường như còn không có hát cho tổng giám đốc Ngô của chúng tôi nghe! Trì thiếu gia, thế này là anh không được rồi nhé! Dù thế nào hôm nay cũng là ngày vui lớn của công ty chúng tôi, thời gian tổng giám đốc Ngô của chúng tôi nở mày nở mặt, anh thấy có nên hát một bài tỏ lòng của mình không nhỉ?”
Lần này, ngay cả Quách Thành Vũ cũng cổ vũ, anh ta nghe Trì Sính hát nhiều năm như vậy, nhưng cũng chưa từng nghe qua Trì Sính hát tình ca. (Love songs ý)
Trì Sính không quan tâm những người đó, quay sang Ngô Sở Úy hỏi,”Muốn tôi hát cho cậu nghe hay không?”
Ngô Sở Úy ngẫm nghĩ một lát, khóe miệng lộ ra một nụ cười gian tà, một tay hung hăng đẩy Trì Sính lên trước đám đông, còn lấy míc căn dặn một câu,”Không được hát tiếng Anh, tôi chỉ muốn nghe tiếng Trung.”
Trì Sính có học qua mấy bài tình ca xu hướng, cũng là lần trước muốn dỗ cho Ngô Sở Úy vui vẻ mà học. Cũng đã quên gần hết, chỉ còn nhớ một vài bài.
Vậy hát bài ‘Viết thơ vì em’ đi. (Bài này của Ngô Khắc Quần, mà trước đây Thanh Vũ đã từng hát rồi đó, tình cảm nhưng mình thấy không hay bằng Big city, Small love của Vương Lực Hoành, ai muốn nghe thì phần cmt nhé..không thì cứ tìm Viết thơ vì em là ra.)
Lời này vừa nói ra, trong cả căn phòng lập tức truyền đến một trận tiếng thét chói tai. Trì Sính?Lạnh lùng bá đạo chuẩn đàn ông, hát một bài thâm tình chân thành như thế, không phải quá kích thích hả? ! (Ngàn năm có một..)
Quách Thành Vũ phất tay một cái, toàn bộ mọi người đều im lặng.
“Tình yêu thật kỳ lạ
Anh bắt đầu không thể khống chế được bản thân.
Tình yêu chính là bản lĩnh.
Anh bắt đầu không phải là mình nữa.
Anh đã làm rất nhiều chuyện ngốc nghếch vì em.
Mà chuyện đầu tiên chính là làm thơ tặng cho em.
Vì em mà làm thơ, vì em mà yên lặng…….”
Giọng hát của Trì Sính vô cùng nam tính, làm người nghe đều mềm nhũn.
“Vì em anh mất đi lý trí.
Vì em anh làm thơ, vì em yên lặng.
Vì em làm những chuyện không thể làm.
Vì em anh học đàn tất cả tình ca.
Anh quên nói với em rằng:
Điều đẹp đẽ nhất chính là tên của em….”
Cả phòng đều như tan say trong thừng câu hát, nhất là người ‘Tửu lượng’ kém như Ngô Sở Úy, lúc này ngoại trừ cười ngây ngô còn không biết làm gì.
Kết thúc một khúc, tiếng vỗ tay như sấm chấn động cả căn phòng, tiếng hoan hô nổi lên bốn phía.
Khương Tiểu Soái cũng bắt đầu xấu tính,”Tôi nói Đại Úy này! Người ta cũng hát tặng cậu rồi, làm sao cậu lại không hát một bài đi? Không phải cậu rất thích hát hay sao? Không có chuyện gì còn suốt ngày lầm bầm hát hò mà, hôm nay cũng cho mọi người thưởng thức một chút đi!” (Ác vãi.)
Ngô Sở Úy không biết nói sao, cậu đó, tuyệt đối là cố ý, Trì Sính hát xong lại để cho tôi hát, không phải có ý định làm mất mặt tôi hay sao?
Thế nhưng không có biện pháp, tiếng hô từng đợt từng đợt từng đợt mạnh mẽ hơn, Ngô Sở Úy bị đẩy lên mũi chịu trận, không hát không được.
“Hát thì hát.!”
Ngô Sở Úy khí phách mà nận lấy cái míc từ trong tay Trì Sính.
“Tôi hát bài ‘Hạnh phúc vững vàng’ đi!” (Bài này cực kỳ hay nó chính là OST của phim Better and Better, do Trần Dịch Tấn hát, được mệnh danh là King of pop của Hồng Kông, chú này được liên tiếp hai lần cầm đuốc cho thế vận hội mùa đông và mùa hè. Là người TQ đầu tiên có vinh dự đó..PHẢI NÓI LÀ RẤT HAY.. link ở cmt)
Đây là một ca khúc mà Ngô Sở Úy vừa mới học được, lúc đó lúc đó nghe ca từ cảm động, lòng rất ấm áp lên liền học.
[Tui đã rất xúc động khi nghe bài này..ghép lại với hoàn cảnh của Úy thì càng xúc động hơn]“Tôi muốn một hạnh phúc vững vàng có thể chịu đựng sự tàn nhẫn của ngày tận thế.
Trong những đêm dài hoang mang, có một nơi chốn để thuộc về.
Tôi muốn một hạnh phúc vững vàng, có thể dùng tay để chạm vào.
Mỗi khi vươn tay ôm lấy em, hơi ấm lan tỏa trong lòng tôi…….”
Nếu như nói Trì Sính hát nhịp điệu du dương, thì Ngô Sở Úy hát chính là thành ý.
Mặc dù thỉnh thoảng có chút sai nhịp, không đúng tiết tấu, nhưng rõ ràng từng câu từng chữ chỉ bình thường mà ăn sâu vào lòng mọi người, như nói lên tâm sự của bản thân, làm cho mọi người nghe xong trong lòng đều ấm áp.
Ngay cả Uông Thạc mới vừa rồi còn hô hô ầm lên, lúc này cũng yên nặng, đầu gối lên trên vai Uông Trẫm bình tĩnh nhìn Ngô Sở Úy.
“Tôi muốn một hạnh phúc vững vàng, có thể chống đỡ mọi nỗi đau mất mát.
Trên con đường dài một mình tôi, cũng không còn cô đơn nữa.
Tôi muốn một hạnh phúc vững vàng, có thể dùng cả một đời làm thước đo.
Cho dù thân tôi ở nơi nào đi chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ lạc lối.
Tôi muốn một hạnh phúc vững vàng……
Đó chính là hạnh phúc mà tôi khát khao……..” (Nói thật nghe đến đây ứa nước mắt..)
Ánh mắt của Trì Sính nhìn Ngô Sở Úy đặc biệt ôn nhu, vô cùng thỏa mãn.
Mới đầu hát còn thấy lo lắng hồi hộp, kết quả hát xong tiếng vỗ tay ầm ầm, mặt của Ngô Sở Úy ngược lại đỏ bừng như bị tôm luộc chín. Vội vàng quay sang hỏi Trì Sính đứng bên cạnh, xụ mặt nói một câu,”Vừa hát sai một câu, xấu hổ quá.”
Bàn tay to của Trì Sính xoa xoa đầu của Ngô Sở Úy, ôn nhu đến khó tin trấn an một câu.
“Được rồi, rất hay.”
Bài hát này quả thực cũng đi vào tim của Khương Tiểu Soái, xoay người vừa định cùng Uông Thạc trao đổi một chút, liền phát hiện người kia nằm gối trên đùi Uông Trẫm không nhúc nhích.
“Cậu ta….. không phải đang ngủ hả?”
Uông Trẫm ừ một tiếng.
Khương Tiểu Soái kinh ngạc,”Ầm ĩ như thế mà cũng có thể ngủ?”
“Các cậu đều hạnh phúc như vậy, cậu ta ghen tỵ.”
Mặc dù lúc nói lời này của Uông Trẫm nói ra mặt vẫn không chút biểu cảm, nhưng Khương Tiểu Soái lại nghe được trong những lời này của anh một chút tình cảm dịu dàng. (Soái ATSM thôi..)
“Hôn nhau đi, hôn nhau đi.”
Bên kia còn đang ồn ào, bình thường Trì Sính thích yên tĩnh, hôm nay đặc biệt được cổ vũ, đem mặt của Ngô Sở Úy quay lại phía mình nói,”Chờ chút, tôi chọn chỗ hôn đã.”
Cuối cùng, chọn trúng ‘Đại thiết đầu’, môi áp lên trên trán, phải gọi là quá nóng đi, nóng đến trái tim cũng như phát sốt.
“Không được, hôn trán không tính, hôn lại một cái đi.”
“Hôn lại một cái đi.”
“……..”
Trong góc tối của phòng, Uông Trẫm ôm Uông Thạc ngủ say, lặng lẽ đi ra ngoài.
…….
[HOÀN PHIÊN NGOẠI]HOÀN