Thiên Yêu Thánh Nữ lẩm bẩm nói. Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn
Nàng cũng là tuyệt sắc giai nhân, nhưng so sánh với nữ tử mà pháp lực của Giang Nam biến ảo kia, vẫn là muốn thua kém một bậc, cũng không phải là dung mạo không bằng, mà là thiếu khí chất nào đó.
Mị Nguyệt giận dữ, hướng Thiên Yêu Thánh Nữ nói:
– Muội muội, tiểu tử này là cố ý muốn tới đập chiêu bài của Bách Hiểu Lâu a?
Giang Nam có chút thất vọng nói:
– Lâu chủ nếu là không biết, vậy coi như xong…
– Chậm!
Mị Nguyệt cười lạnh một tiếng nói:
– Chiêu bài của Bách Hiểu Lâu, cũng không phải là dễ dàng đập như vậy, nữ tử này trong Bách Hiểu Lâu ta có tin tức của nàng! Yêu Thần Tông ta có một vị tiền bối từng đi qua Trung Thiên thế giới, gặp qua vị nữ tử mà ngươi nói này, để lại một bức họa giống như vậy.
Giang Nam tinh thần rung lên, vội vàng nói:
– Vị tiền bối kia của quý tông ở đâu? Là chuyện tình khi nào?
– Vị tiền bối kia đã tọa hóa bốn năm vạn năm.
Mị Nguyệt lắc đầu nói:
– Hơn nữa hắn chứng kiến cũng không phải là người thật, mà là một pho tượng trong Trung Thiên thế giới. Giang đạo hữu, lần này chiêu bài của Bách Hiểu Lâu ta sẽ không đập phá a?
– Trung Thiên thế giới? Pho tượng của tỷ tỷ?
Giang Nam cau mày, theo lời của Mị Nguyệt, chuyện đã phát sinh ở bốn năm vạn năm trước, tương đối xa xưa, cũng không phải là tin tức hắn muốn lấy được.
Ở bốn năm vạn năm trước, Trung Thiên thế giới đã có pho tượng của Giang Tuyết, hẳn là khi đó Giang Tuyết là thần minh, có thể nàng xuất thân từ Trung Thiên thế giới, để lại đạo thống của bản thân.
– Tỷ tỷ từng không chỉ một lần nói, Kiến Vũ quốc cùng vị trí cái thế giới hiện tại này của ta quá nhỏ, ao nhỏ nuôi không ra đại long, vì vậy nàng mới rời đi.
Giang Nam trong lòng lẳng lặng nói:
– Chẳng lẽ nói, tỷ tỷ rời cái thế giới này, chính là đi Trung Thiên thế giới kia?
Trái tim của hắn kịch liệt nhảy lên mấy cái, liền khôi phục lại bình tĩnh, mặc dù thời gian chung đụng không lâu, nhưng nữ tử kia để lại cho hắn ấn tượng từ lúc sanh ra cũng khó ma diệt, tư niệm của hắn đối với Giang Tuyết tỷ tỷ giống như là một viên mầm móng, đã nẩy mầm, sinh trưởng, càng ngày càng tăng.
– Xin hỏi lâu chủ, Trung Thiên thế giới là địa phương nào?
Giang Nam cung kính nói.
Mị Nguyệt cười ha ha nói:
– Giang đạo hữu, đây là một vấn đề khác, mới vừa rồi vấn đề kia ta có thể miễn phí, nhưng cái vấn đề này Bách Hiểu Lâu ta liền muốn lấy tiền.
Thiên Yêu Thánh Nữ cười nói:
– Sư tỷ, Giang đạo hữu cùng ta có ân tình, cứu hộ ta cùng sư muội, thoát khỏi Vô Tướng Thiền Sư kia, hơn nữa còn đáp ứng cho ta mượn Kim Ô tới thôi diễn Yêu Tộc thánh pháp. Ta từng đáp ứng hắn, nếu hắn có nhờ vả, Liên Hương nhất định không chối từ, nếu hắn muốn biết Trung Thiên thế giới ở nơi nào, ngươi liền nói cho hắn biết đi.
Mị Nguyệt thật sâu liếc nhìn nàng một cái, truyền âm nói:
– Muội muội, Huyền Thiên Thánh Tông cũng là hạng người không tình không nghĩa, ngươi nhìn tỷ tỷ liền biết, khó được gặp phải người ngưỡng mộ trong lòng, nào biết cũng là nữ, bị Lạc Hoa Âm kia lừa tài gạt sắc, chỉ kém không có lên giường. Tiểu tử này là đệ tử của Lạc Hoa Âm, ngươi cũng không nên tâm tư giắt lên người hắn, tránh cho thân thể cũng mất.
Thiên Yêu Thánh Nữ đỏ ửng cả khuôn mặt, vội vàng truyền âm giải thích:
– Sư tỷ yên tâm, ta chỉ là báo ân mà thôi.
– Chỉ hy vọng như thế.
Mị Nguyệt vỗ tay nhè nhẹ, đột nhiên một huyền y lão giả xuất hiện, khom người đứng hầu ở sau lưng nàng, Mị Nguyệt thấp giọng phân phó mấy câu, lão giả kia lắc mình rời đi, cũng không lâu lắm tay cầm một cuốn lụa xuất hiện.
– Giang đạo hữu, đây cũng sau khi vị tiền bối Thần Tông kia từ Trung Thiên thế giới trở về, ghi lại chuyện cũ, nghĩ đến có thể giải khai một chút nghi ngờ của ngươi.