– Đáng lẽ ra các ngươi không nên trở lại, nếu không trở lại, ta còn suy sét để cho người khác giết các ngươi, như thế các ngươi có thể chết mà không mất đầu.
Vẻ mặt Dương Thần dường như có chút hối tiếc. Đôi mắt hắn càng đỏ rực lên, hắn bước tới giữa hai gã Hoành Tăng.
Mặc dù Tăng Tâm Lâm xuất thân từ quân binh đặc chủng, nhưng khi thấy một tên sức mạnh phi thường như vậy, cũng đủ làm cho đôi chân y mềm nhũn, muốn kêu cứu mạng nhưng không có đủ dũng khí nữa.
Hứa Trí Hoành giương mắt, trong đầu trống rỗng, trên thực tế, từ lúc Mao Cầu chết gã luôn cảm thấy bất an, và đến thời điểm này gã giống như một khúc gỗ.
Lâm Nhược Khê chứng kiến tất cả mọi việc xảy ra từ đầu đến cuối, nhưng cô như bất động, lúc này hai hàng mi nước mắt chảy dài, cũng không biết vì sao khi nhìn thấy cảnh tượng giết người tàn nhẫn này, từ lúc bắt đầu cô cảm thấy sợ hãi cho đến lúc đó cô lại cảm thấy ghê tởm,chẳng lẽ là vì trong phòng ngập mùi máu tanh.
Đằng sau người đàn ông này là sự tàn ác, hung dữ, giống như sân khấu hắc ám, một bối cảnh chụp lại ánh sáng nhợt nhạt, sự xa lạ đó lại khiến người ta thương hại.
– Dương Thần! Dừng tay!
Giọng một người phụ nữ từ phía không xa phát ra chỉ nhìn thấy một chiếc xe BMW chạy với tốc độ một trăm năm, sáu mươi km từ phía xa chạy đến, sau khi chiếc xe dừng lại, từ trên xe có 3 người với bóng dáng hoảng loạn chạy xuống.
Dương Thần lạnh nhạt liếc mắt nhìn, là Thái Ngưng và Thiên Long, một người từ rất lâu hắn không gặp cùng với một gã thân hình cao gầy, lạ mặt.
– Dương Thần, ta là Mạc Phong, từ bát bộ ở Yến Kinh đến đây! Gã đàn ông với thân hình cao gầy nói:
– Ngươi không được giết Tăng Tâm Lâm, ngươi mà giết người của Tăng gia, ngươi có thể gặp phiền toái đấy!
Thiên Long nhíu mày nói:
– Dương Thần hãy bình tĩnh lại , không phải giết người là có thể giải quyết được mọi sự việc đâu.
Hắn không có biểu hiện gì, ánh mắt đỏ lửa của hắn vẫn giữ nguyên trạng thái.
Tăng Tâm Lâm một chút nữa thì bị hắn giết, đột nhiên kêu lên:
– Anh họ Mạc Phong, cuối cùng anh cũng đã đến, nhanh đến cứu em!!
Mạc Phong gật đầu nói với Dương Thần:
– Dương Thần, ngươi đã giết chết bao nhiêu người, thì ngươi cũng phải biết như vậy là đã đủ rồi chứ, mau dừng tay đi, tướng quân phái ta và Thiên Long từ Nam Kinh mau chóng đến đây để ngăn cản ngươi giết Tăng Tâm Lâm, cũng là để tốt cho ngươi mà thôi, nó là cháu đích tôn của gia chủ Tăng gia, ngươi mà giết nó, Tăng gia sẽ không tha cho ngươi đâu.
– Thấy đủ ư?
Dương Thần bỗng cười lên ha hả ánh mắt nghiền ngẫm nhìn Mạc Phong:
– Ngươi là anh trai họ của Tăng Tâm Lâm sao
– Đúng Vậy, nhưng ý kiến của ta là muốn tốt cho ngươi, ngươi giết nó chẳng lẽ nào có thể giết được tất cả những người nhá họ Tăng?
Mạc Phong noi.
Sắc mặt Dương Thần có chút hoảng loạn, xong bộ mặt lập tức lạnh nhạt nói:
– Có giết được cả nhà họ Tăng hay không đấy là việc của ta, chỉ có điều cho dù ngươi là anh họ của nó nhưng xin mời ngươi đi cho, nếu ngươi mà cản đường ta thì người ta giết trước chính là ngươi đấy.
– Ngươi.. Ngươi đừng điên cuống như vậy nữa!
Mạc Phong bừng bừng sát khí đang định lập tức ra tay với Dương Thần.
Nhưng Thiên Long người biết rõ Dương Thần một kẻ sát thủ khủng bố, lập tức ngăn cản hành động của Mạc Phong và kêu lên:
– Anh muốn tìm đến cái chết hả!
Sức mạnh của Thiên Long Mạc Phong cũng không thể chống đỡ nổi.
Dương Thần không hề để ý đến Mạc Phong, hắn lại bắt đầu di chuyển và xuất hiện trước mặt Tăng Tâm Lâm và Hứa Trí Hoành.
– Các ngươi muốn cùng nhau báo thù ta, thì ta cho các ngươi cùng chết.
Nói xong , tay trái của hắn tung một quyền vào đầu hai tên, chúng cũng chết giống như những người lúc trước bị hắn giết vậy, hai tên công tử cuối cùng cũng chết trong vẻ mặt tuyệt vọng dưới một quyền của Dương Thần, hai cái đầu máu chảy ròng ròng!
Thái Ngưng nhắm mắt lại, cô không dám nhìn hình ảnh trước mắt.
Lúc này Thiên Long mới buông Mạc Phong ra, Mạc Phong mắt đỏ ngầu, người cứng lại, dường như gã không tin nổi sự thật trước mắt.
Dương Thần quay đầu lại, nói với Mạc Phong:
– Sao? Ta đã giết chúng xong rồi, nếu như nhà ngươi cũng muốn chết ta có thể giúp ngươi toại nguyện.
Mạc Phong kinh hoàng, giọng khàn khàn nói:
– Ngươi là cầm thú, cầm thú…
– Ta là cầm thú, vì thế mà ta cũng giết cầm thú.
Dương Thần nhếch miệng cười:
– Nếu như ngươi muốn hành động, thì nhanh lên chứ, muốn chửi ta thì ta không thèm để ý, nếu như không có hai vị ở bên cạnh ngươi, thì ta đã giết ngươi rồi, vì thế, nếu như ngươi còn muốn sống thì tốt nhất nhanh nhanh biến khỏi đây cho ta.
Thiên Long nhìn Dương Thần một cách bất đắc dĩ và đầy phức tạp. Kéo tay Mạc Phong:
– Đi thôi, cái chết của em họ ngươi, ngươi cũng không thể ngăn cản được, tướng quân không mệnh lệnh cho ngươi phải ra tay, bây giờ chúng ta có thể về rồi.
Thái Ngưng nhìn vào trong phòng, Lâm Nhược Khê không còn chút sức sống, đôi mắt lờ đờ, thở dài nói với Dương Thần:
– Chúng ta tạm thời nghiêm phong nơi này, không cho ai vào, những dấu vết của ngày hôm nay tôi sẽ cho người dọn dẹp. Nhưng Tăng gia sẽ không để cho anh yên đâu, tốt nhất anh cứ chuẩn bị tinh thần trước đi. Nếu như anh hành động quá ồn ào, cho dù chúng tôi không muốn thì cũng sẽ phải ra mặt ngăn cản thôi.
Dương Thần không nói gì.
Thái Ngưng do dự nói:
– Cố ấy thật sự khó có thể mà không bị ám ảnh bởi chuyện này, anh nên an ủi cô ấy đi.
Nói xong Thái Ngưng trở lại xe của mình, chiếc xe nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Dương Thần lầy hộp thuốc nhỏ từ trong túi áo rồi lấy ra hai viên thuốc uống, hắn nhắm mắt lại một cách buồn bã, rồi lại mở mắt ra. Mắt hắn dần dần mất đi sát khí của lúc trước.
Hắn thở dài rồi mới quay trở về phòng, tâm trạng vẫn còn rất nặng nề .