– Xem ra Long huynh là thiên phú kỳ tài a. Không ngờ có thể tự chế công pháp tu hành.
– Hừ!
Long Tín tự giễu nói:
– Chơi sa tử ba vạn năm, chỉ cần không biến bản thân mình thành tên ngốc, bất cứ người nào cũng có thể xuất ra môn đạo võ luyện điên phong.
Hồng giáp đại tướng lắc đầu buông tiếng thở dài:
– Người khác làm quan càng lúc càng lớn, ngươi khen ngược, làm quan càng lúc càng nhỏ.
Long Tín hừ hừ nói:
– Chu Triệu muốn đòi ta, ta có thể làm gì được?
Hồng giáp đại tướng:
– Chu Triệu đã không phải là tinh quân năm đó, giờ này đã đứng vào hàng Nguyên soái tôn sư. Ngươi cúi đầu nhận sai khó khăn như vậy sao? Cũng không phải chính thê, một vị thiếp thất mà thôi, tội gì hại tự bản thân mình như vậy? Năm đó nếu như ngươi chịu nhịn thì đã không có chuyện gì xảy ra, dựa vào lai lịch của ngươi nói không chừng bây giờ ngươi đã làm trên tinh quân rồi, lẽ nào ép hắn giết chết ngươi?
Long Tín lạnh lùng nói:
– Nữ nhân yêu quý nhất của ta chết không minh bạch, có người tận mắt nhìn thấy con của hắn dẫn người đoạt người rồi, ta tìm con trai hắn yêu cầu một lời giải thích có gì sai sao? Giết chết ta? Hắn dám sao? Ta năm đó đi theo hắn lập được công lao hãn mã, nếu ta chết không minh bạch, những người khác nghĩ như thế nào? Ta còn không biết hắn sao? Hắn lưu lại ta không giết. Ở bên ngoài có vẻ như là cho ta cơ hội, kì thực là chứng minh với cấp dưới hắn không sai. Chứng minh hắn là người luôn nhớ đến tình bạn cũ, chứng minh hắn luôn luôn cho ta cơ hội. Sự thực thì sao? Không phải là muốn chính miệng ta nói ra là ta đã hiểu lầm rồi, là ta sai rồi, cho cấp dưới một công đạo. Chẳng lẽ ngươi cho là khúc mắc giữa ta và hắn náo loạn đến mức độ này, còn có thể dễ dàng hóa giải hay sao? Ta không cúi đầu nhận sai thượng năng bảo vệ tánh mạng, một khi nhận sai, hắn có đối mặt buông lời giải thích với ta, chỉ sợ ta sớm hay muộn cũng phải chết oan chết uổng!
Hồng giáp đại tướng:
– Nhưng ngươi chạy tới đầu phục Ngưu Hữu Đức cũng không thực tế a. Ngưu Hữu Đức có gì hay chứ? Một vị Quỷ Thị tổng trấn mà thôi, cho dù hắn có thể làm được U Minh Đô Thống thì đã sao chứ? Ngươi tu vi gì? Tu vi Hiển Thánh nhất phẩm a, người đã từng đứng vào hàng triều đình làm Hầu gia a. Hiện tại chạy tới đầu phục một vị Quỷ Thị tổng trấn, đây không phải là nói mò sao? Ngươi đánh mất thể diện của mình rồi sao?
– Mất thể diện?
Long Tín phất tay chỉ bốn hướng.
– Chẳng lẽ hiện tại ta rất tốt sao? Làm thổ địa canh giữ phiên sa mạc này, ngươi cảm thấy không mất mặt?
Hồng giáp đại tướng:
– Sự tình đã qua lâu như vậy rồi, mọi người sớm đã quên lãng ngươi. Có người nào còn nhớ ngươi làm thổ địa ở đây hay không, ngươi không mạo phạm thì ai sẽ nghĩ tới ngươi, nếu ngươi nhảy ra ngoài, lại dẫn tới mọi người chú ý, đây mới thực sự là mất mặt.
Long Tín lạnh nhạt nói:
– Mất mặt hay không có liên quan gì, nữ nhân ta yêu quý nhất chết không minh bạch, tâm phúc bộ hạ cũ của ta năm đó cũng bị thanh tẩy không còn một ai, nhiều người chết chờ ta cho bọn họ một công đạo như vậy. Vì cái gì ta nhẫn nhục sống tạm bợ ở chỗ này, bởi vì ta luôn luôn chờ đợi một cơ hội, cùng với một cơ hội đông sơn tái khởi!
Hồng giáp đại tướng:
– Chẳng lẽ ngươi cho rằng Ngưu Hữu Đức có thể cho ngươi cơ hội này? Là ngươi ngây thơ, hay là ta ngây thơ? Vị trí Đô Thống tại U Minh đính thiên rồi, không thể khuếch trương địa bàn nữa, Tứ Quân không thể cắt nhường địa bàn, phía trên cũng không thể để cho đội ngũ U Minh khuếch trương. Hạ Hầu gia nhất định là kẻ thứ nhất không cho phép điều đó xảy ra. Cho dù ngươi ngồi trên vị trí U Minh Đô Thống thì có sao chứ, binh tướng thủ hạ cũng mười vạn, Ngưu Hữu Đức ngồi ở vị trí kia còn có thể, bởi vì hắn thực lực có hạn, ngươi ngồi lên là thành cái đích cho mọi người chỉ trích a! Có người sẽ như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, không tiếc cái giá phải trả muốn trừ khử ngươi! Có lẽ ngươi vừa đi ra khỏi nơi này thoáng cái liền sẽ trở thành cái đinh trong mắt một số người! Thứ lỗi cho ta nói thẳng, cho dù ngươi muốn tìm cơ hội, đây không phải là cơ hội của ngươi! Còn nữa, ngươi có nghĩ tới không, Ngưu Hữu Đức dám thu ngươi sao? Thu ngươi rất có thể mang đến phiền phức cho hắn.