“Trữ quản gia, rút cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Tống Thần Tông thấy Vương An Thạch gấp gáp như vậy cũng không có biện pháp nào khác đành phải hỏi Ninh công công.
Ninh công công liền đem trước sau sự tình nhất nhất mà nói ra.
Sau khi Tống Thần Tông nghe xong, nói: “Thì ra là như vậy, nếu như chỉ là cắt khối u thì đừng lo lắng. Ta cũng không cần đi xem, ta tin tưởng vào y thuật của hắn, người ta đi xem bệnh cho người khác, chúng ta không nên tới làm phiền. Đi, hai người các ngươi cùng ta đi dạo trong thành, nghe nói ở Đông Minh huyện có loại quẩy gì đó rất nổi danh, ta cũng đang đói, thuận tiện đi thưởng thức xem hương vị của nó ra sao”.
Ninh công công nói: “Nghe nói khách điếm của lão bản kia có món điểm tâm sáng gọi tên là dế cơm (là con dế, chắc là dế chiên đây mà, híc) hương vị quả thật không tệ, trước nay vẫn chưa có cơ hội đi ăn. Vương chưởng quỹ ngài cũng không nên lo lắng, thật ra cái khách điếm nào đó so với bên ngoài cũng không khá hơn bao nhiêu. Ngũ gia, ngài chờ ta trong chốc lát. Ta đi đến phòng bếp mượn vài thứ cho Đỗ chưởng quỹ cái đã”.
Vương An Thạch vừa nghe nói Ninh công công muốn xuống bếp lấy gì đó, liền vội vàng nói: “Cái gì, bếp ư?”
“Vương chưởng quỹ, ngươi quay trở lại đi, đừng ầm ĩ làm gì, việc này giao cho hắn là được rồi”. Nói xong, Tống Thần Tông đưa tay kéo một tay của Vương An Thạch đi ra cửa.
Lại nói, Vương An Thạch đột nhiên bị Tống Thần Tông nắm tay kéo đi, nhất thời không kịp phản ứng, bàn tay ấm áp của Tống Thần Tông rõ ràng đang đặt trên mu bàn tay khô quắp của Vương An Thạch, kết thành một khối. Trong lòng Vương An Thạch ngổn ngang trăm mối cảm xúc, những tình cảnh từ trước đến nay hai người cùng đàm luận quốc sự, nghị luận hiến pháp hiện lên trong đầu, một giọt lệ nóng hổi rơi vào mu bàn tay của Tống Thần Tông, Tống Thần Tông đang đi ở phía trước Vương An Thạch có chút chấn động, cũng không quay đầu lại, nhưng mà trong hốc mắt cũng thoáng ngấn ánh lệ.
Trong phòng giải phẫu đơn giản, Đỗ Văn Hạo đang rất bận rộn. Lần này Đỗ Văn Hạo theo Hoàng thượng đi vi hành có mang theo cả một bộ thiết bị giải phẫu, bảo Ninh công công tìm đến một cái bàn dài, cùng một ghế cao hơn cái bài dài một chút. Đưa chiếc bàn dài đặt nằm ngang, sau đó đặt ghế ở trước, dùng gối mềm kê đầu, bảo Tiểu Liên nằm ngửa xuống, đầu gối cao lên ghế, và còn đặt ở dưới bờ vai của Tiểu Liên một cái gối mỏng.
Tư thế này làm cho khối u trên cổ nàng lộ ra hoàn toàn. Sau khi xức thuốc gây tê và đợi cho nó thấm vào phần cổ, hắn đưa tay chạm giữ phần xương ức sát tĩnh mạch, cắt vào phần da nhăn, tách phần bị cắt, hiện ra mô liên kết với những thớ thịt ở cổ. Buộc ga-rô, cắt đứt phần thịt trước tĩnh mạch, sau đó lại nới rộng lớp da lên trên để có thể nhìn thấy rõ phần u nang cần cắt bỏ.
Sau đó, hắn cắt dọc một đường theo chiều cao của cổ, từ từ đưa các phần cơ trước cổ cùng phần mô bao lấy tuyến giáp trạng vắt sang một bên, lưỡi dao hơi nghiêng tiếp tục hạ xuống thớ thịt. Lúc này toàn bộ khối u đã lộ ra ngoài. Ở bên ngoài u nang được một lớp màng quấn quanh, tiếp theo hắn kề dao sát u nang, sau khi tách phần u nang với tuyến nhọt thì cẩn thận dùng kìm kẹp lấy phần cuống, sau đó cắt đứt.
Tiếp đó, sử dụng phương pháp cầm máu cùng tẩy trừ những mảnh vụn tích trong mạch máu, tiếp theo khâu lại phần tổn thương của tuyến giáp trạng, theo thứ tự đến phần cơ đã rẽ ngang sang một bên, tới cảnh bạch tuyến, cảnh khoát cơ, khâu lại mô liên kết cùng phần da bên ngoài, đặt ống dẫn dẫn mủ và dịch.
Hai canh giờ sau, mấy người Tống Thần Tông cuối cùng cũng thong thả từ bên ngoài trở về, vào đến cửa khách điếm thì thấy Đỗ Văn Hạo đang một mình ngồi ở phía trước, nhàn nhã thưởng thức trà thơm.
Tống Thần Tông xoa xoa tay, sải bước về phía trước, vừa cười vừa nói: “Trông dáng vẻ ngươi nhàn nhã như vậy, hẳn là giải phẫu thành công rồi”.
Đỗ Văn Hạo đang chăm chú nhìn vào cửa sổ không hề phát hiện rằng Tống Thần Tông đã tới trước mặt, lúc này mới vội vã đứng dậy. Lại bị Tống Thần Tông nhẹ nhàng ấn vai xuống khiến cho hắn ngồi trở lại vị trí ban đầu.
“Ngũ gia đã trở về, lúc nãy không có bẩm báo trước với ngài, bởi vì lúc đó ngài còn đang yên giấc, về sau ta nghe Ninh công công nói rằng đã kể lại với ngài cho nên ta cũng không có lên lầu nữa”.
Vương An Thạch cùng Ninh công công cũng tiến lên ngồi xuống, lão bản của khách điếm cười hì hì đích thân bưng tới ba tách trà cùng với ấm trà đi tới rót cho từng người.
“Ngũ gia, chưởng quỹ hiệu thuốc của ngài y thuật thâm sâu vô cùng, ngày hôm trước ta vừa nói với hắn là mấy đêm gần đây không thể ngủ yên, hắn chỉ dùng hai cây kim châm mấy cái vào cổ ta. Ngài đoán xem việc gì đã xảy ra? Thật kinh ngạc là ngày hôm qua ta có thể ngủ một giấc tới tận khi trời sáng, hôm nay cô gái Tiểu Liên đáng thương kia may mắn mới gặp được các ngài, nếu không nàng ta chết thì chưa nói, nhưng mà hài tử mất mẹ mới là đáng thương vô cùng”.
Ninh công công ra hiệu bảo lão bản khách điếm nhanh rời khỏi đây, chờ cho lão bản đi rồi, Vương An Thạch không nhịn được mà ca tụng: “Tiểu tử ngươi nhìn như vậy mà thật sự có bản lãnh. Nàng kia sao rồi?”
“Đang nghỉ tạm ở trong phòng, nghỉ ngơi chừng một hai ngày sẽ khôi phục”.
Vương An Thạch suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta nghĩ trước tiên nên đưa nàng ta về nhà cái đã”.
Ninh công công cùng với Tống Thần Tông chỉ vào Vương An Thạch, cười nói: “Lão phu tử nhà ngươi gấp gáp cái gì?”
Vương An Thạch cười gượng, nói: “Ngũ gia lại giễu cợt lão phu rồi, ta chỉ muốn vào giáo huấn cho trượng phu của nàng ta một phen, để cho sau này nàng ta đỡ phải chịu sự ngược đãi của nam nhân mà thôi”.
Ninh công công cùng Đỗ Văn Hạo nhìn nhau cười. Đỗ Văn Hạo thay Vương An Thạch châm nước dâng trà, nói: “Vẫn là Vương chưởng quỹ suy nghĩ so với ta chu đáo hơn, ta chỉ có thể chữa trị cho vết thương bên ngoài của nàng ta, Vương chưởng quỹ lại muốn khuyên răn trượng phu của nàng hồi tâm chuyển ý, như vậy mới thực sự là giúp người đó”.
Vương An Thạch chắp tay đứng dậy, Tống Thần Tông vội vẫy tay với Vương An Thạch, chỉ chỉ tách trà trên bàn, nói: “Hiện giờ chưa cần phải đi, dù sao Văn Hạo nói nàng ta còn phải lưu lại nghỉ ngơi một hai ngày, giờ còn chưa vội vàng, sáng sớm mai sẽ bảo quản gia đi cùng ngươi…. giờ ngồi xuống uống trà đi đã”.
“Ngũ gia, ta nghĩ hay là chờ nàng ta uống thuốc xong thì nhanh chóng đưa về nhà, một nữ tử đàng hoàng cũng không thể tùy tiện mà ở bên ngoài được, sau này sẽ là cái cớ để cho nam nhân mắng mỏ, không phải là chúng ta làm hại nàng ta sao?”
Đỗ Văn Hạo cảm thấy Vương An Thạch mặc dù là một lão già bảo thủ, nhưng mà tâm địa lại không xấu, hơn nữa những lời này nói ra cũng có đạo lý, liền nói với Tống Thần Tông: “Ta nghĩ Vương chưởng quỹ nói không sai, ta suy nghĩ không đủ chu đáo, Vương chưởng quỹ đi trước một bước, sau đó chúng ta sẽ đem Tiểu Liên trở về. Chuẩn bị tốt cho nàng ta dưỡng thương tại nhà”.
Mấy người đang nói, Dụ Cáp Nhi cười hì hì cười hì hì từ hậu viện đi tới, đến nơi trước tiên là hành lễ với Tống Thần Tông, sau đó vui vẻ nói: “Ngũ gia, ngài biết không Đỗ chưởng quỹ đã khâu lại miệng vết thương cho Tiểu Liên rất là khéo, tuyệt đối không giống như cái người nào đó nói là sẽ để lại vết sẹo lớn như miệng bát, ta nghĩ nhiều nhất cũng chỉ lớn bằng nửa lóng tay”.
Tống Thần Tông nhìn Dụ Cáp Nhi, nghiêm khắc hỏi: “Ngươi bảo cái người nào đó là ám chỉ ai vậy?”
Dụ Cáp Nhi không hề phát hiện ra vẻ mặt bất thường của Tống Thần Tông, cũng không để ý Đỗ Văn Hạo đang nháy mắt ra hiệu với nàng, nhanh nhảu nói: “Còn không phải là Vương….”
“Câm miệng!” Tống Thần Tông đột nhiên rống lớn một tiếng, làm cho mọi người đang ngồi sợ tới mức đứng bật dậy. Lúc này Dụ Cáp Nhi mới phát hiện sắc mặt của Tống Thần Tông đang không được tốt.
“Ngươi cứ hễ mở miệng là nói cái gì mà từ nhỏ đã đã phụ thân kể cho nghe liệt nữ truyện, đọc cho nghe hiếu đức kinh, ta đang muốn hỏi ngươi, ngươi có hiểu thế nào là tôn lão kính kính không?”
Dụ Cáp Nhi chưa từng thấy Tống Thần Tông lớn tiếng đối với mình như vậy, thoáng ngẩn người một lúc, sợ tới mức cái miệng nhỏ nhắn hơi mếu đi. Đôi mắt to lộ ra vẻ ủy khuất.
“Ngay cả ta cũng chưa từng vô lễ với Vương chưởng quỹ như vậy, ngươi là cái quái gì mà dám hỗn láo với lão nhân gia. Tới đây, quỳ xuống cho ta”.
Đỗ Văn Hạo quan sát thấy vẻ ủy khuất trong mắt Dụ Cáp Nhi trở thành một vẻ gì đó rất khó diễn đạt, thần sắc này rất phức tạp, có oán hận, nhưng vẻ kiên nghị thì càng nhiều hơn.
Dụ Cáp Nhi cắn cắn môi, từ từ quỳ xuống.
“Ngũ gia, Dụ Cáp Nhi còn nhỏ, ta nghĩ hay là bỏ qua đi, ta cũng có phần không đúng, không hiểu rõ tình huống mà lại ở một bên nói mò”. Vương An Thạch thấy Tống Thần Tông đã giúp mình trút giận, cũng không chấp nhặt nữa mà muốn dàn xếp ổn thỏa.
“Dâng trà thỉnh tội cho Vương chưởng quỹ”. Tống Thần Tông ra hiệu bảo mọi người ngồi xuống, sau đó lạnh lùng nói với Dụ Cáp Nhi.
Trên đường đi Ninh công công được Dụ Cáp Nhi hỗ trợ rất nhiều, hai người đối xử với nhau coi như là khá tốt, nhưng lúc này cũng không dám mở miệng đỡ lời hộ nàng, đành phải đưa cho nàng một chén trà để nàng dâng trà thỉnh tội với Vương An Thạch.
“Vương chưởng quỹ, là nô tỳ không biết tốt xấu, không nên nói năng lỗ mãng, mong ngài rộng lượng nô tỳ vi phạm lần đầu, nhận chén trà thỉnh tội này, tha thứ cho sai lầm của nô tỳ, nô tỳ cam đoan về sau sẽ không tái phạm. Nếu như tái phạm, nô tỳ tự nguyện cắt lưỡi đoạn cảnh”. (Cảnh là cổ)
Ai cũng nhìn ra nàng xưng hô một nô tỳ hai nô tỳ, rõ ràng trong lòng Dụ Cáp Nhi rất uất ức, nhưng thần sắc lại vô cùng cung kính, ngôn từ lại không có nửa điểm mạo phạm, ngay cả Tống Thần Tông đang nổi giận cũng không nói thêm lời nào. Về phần Vương An Thạch cũng ra vẻ nghe lời nhận lỗi của Dụ Cáp Nhi, hơn nữa còn vội vàng tiếp nhận tách trà trên tay của Dụ Cáp Nhi, ra hiệu cho Ninh công công đỡ Dụ Cáp Nhi lên.
“Nô tỳ không dám, nô tỳ có tội”. Dụ Cáp Nhi bướng bỉnh không chịu đứng dậy. Xem ra tính cố chấp của nàng ta so với lão nhân Vương An Thạch tuyệt đối chỉ hơn chứ không kém. Ninh công công tự thân tới đỡ mà vãn không chịu đứng lên.
“Tốt lắm! Tốt lắm! Ngươi đứng lên đi. Nên nể mặt Trữ quản gia một chút”. Tống Thần Tông có chút không nỡ, dù sao Dụ Cáp Nhi cũng chỉ là hài tử mười lăm mười sáu tuổi, trước nay vẫn được bao bọc trong vòng tay cha mẹ, tất nhiên tính cách có phần tùy hứng.
Dụ Cáp Nhi sau khi nghe Tống Thần Tông nói lời này thì mới đứng dậy, cũng không nói thêm lời nào mà đứng yên nơi đó, mấy người đứng nơi này có phần lúng túng.
Đỗ Văn Hạo vội vàng lên tiếng phá vỡ cục diện bế tắc: “Vương chưởng quỹ, không phải là ngài còn muốn tới nhà của Tiểu Liên hay sao? Ta tìm một tiểu nhị đi cùng với ngài, ngài đi một mình chúng ta không yên tâm lắm”.
“Để cho Dụ Cáp Nhi đi cùng là được. Nàng ta tuy còn ít tuổi nhưng cũng có chút công phu mèo cào”.
Mọi người không ai ngờ rằng Tống Thần Tông lại đem ra một chủ ý như vậy, ngay cả Vương An Thạch cùng với Dụ Cáp Nhi cũng ngẩn cả người, mọi người đều rất kinh ngạc đưa ánh mắt quét về phía Tống Thần Tông, chỉ thấy Tống Thần Tông từ từ nâng chung trà lên, nhẹ nhàng nhấc nắp trà lên bỏ qua môt bên, kê sát vào miệng nhấp một ngụm, sau đó mỉm cười nhìn mọi người.
Sau một lúc Ninh công công mới hồi phục tinh thần, khoa trương cười ha hả nói: “A! Đúng! Đúng! Ngũ gia nói rất đúng, ta nghĩ bây giờ các ngươi nên xuất phát ngay đi thôi, đợi lát nữa ta cùng Đỗ chưởng quỹ sẽ đưa nàng ta trở về”.
Dụ Cáp Nhi thấy Tống Thần Tông có ý trêu chọc mình, cắn răng hất cái bím tóc nhỏ lên, đưa một tay ra làm tư thế mời Vương An Thạch. Đỗ Văn Hạo cùng Ninh công công nhịn cười, chỉ thấy Vương An Thạch có chút xấu hổ, sau đó trấn tĩnh trở lại. Cười khan với Tống Thần Tông một tiếng, tiếp đó chắp tay sau lưng, khoan thai bước ra khỏi cửa.
Vương An Thạch cùng Dụ Cáp Nhi sau khi hỏi được chỗ ở của Tiểu Liên cùng trượng phu của nàng liền lên đường. Dĩ nhiên trên đường đi một lão già đi phía trước, vẻ mặt không hề lộ ra một tia vui vẻ, chỉ chắp tay sau lưng đi thẳng, một cô bé cầm cành liễu đi sát phía sau, bất chợt khuôn mặt nhỏ của nàng ta lè lưỡi làm mặt quỷ với bóng lưng trước mặt. Cứ như vậy đi chừng một canh giờ thì tới Lý gia thôn.
Cuối cùng Vương An Thạch cũng đứng trước cổng thôn. Lão không quay đầu lại, hi vọng người đi phía sau tiến lên nói chuyện cùng mình, cho dù là một câu “đây là Lý gia thôn” hay là lời vớ vẩn gì đó cũng tốt rồi. Nhưng lão đã nhầm, Dụ Cáp Nhi thấy lão dừng lại thì cùng dừng lại cách đó vài bước.
Cổng thôn có một gốc cây đu rất lớn, trên cây mọc trĩu quả, trên cây quả dày đặc tạo nên một màu xanh bóng. Thỉnh thoảng có gió thổi qua, tiếng quả đu kêu lên phần phật. Hai người đứng dưới gốc cây.
Ở đây quả đu kêu phần phật là vì nó mỏng, hình dạng như đồng tiền, có màu xanh của lá, nhiều quả mỏng mọc sát vậy nên gió thổi phát ra tiếng kêu.