Giang Ninh dẫn theo Lâm Vũ Chân rời đi. Trên đường đi, Lâm Vũ Chân muốn nói lại thôi.
“Có chuyện gì thì em cứ nói đi.”
“Hình như anh cố ý đưa chị Ngọc đến nhà xưởng vùng ngoại ô.”
Lâm Vũ Chân hỏi: “Anh có sắp xếp gì khác sao?”
“Bảo vệ cô ấy”
Giang Ninh không giấu.
Lâm Vũ Chân lập tức hiểu rõ.
Ông Phó chết, làm con gái duy nhất của ông Phó, chỉ sợ không thể thả lỏng về chuyện an toàn của Trần Ngọc được.
Cô im lặng một lúc lâu nhìn Giang Ninh, trong ánh mắt có vẻ lo lắng.
“Giang Ninh, có phải thế giới kia của bọn anh đặc biệt nguy hiểm đúng không?”
Lâm Vũ Chân không thể nào là một cô gái ngốc, ngược lại cô đặc biệt thông minh.
Nếu cô còn không biết trong thế giới kia của Giang Ninh vô cùng nguy hiểm, vậy thì phản ứng của cô cũng chậm quá.
“Đối với người khác là rất nguy hiểm, đối với anh thì không”
Giang Ninh cũng không che giấu.
Cho dù hắn không để cho Lâm Vũ Chân bước vào thế giới màu xám kia, nhưng để cho Lâm Vũ Chân biết một ít có thể khiến cho cô an toàn hơn.
Hắn cũng không nói, với người khác, hắn mới là kẻ nguy hiểm nhất!
“Anh phải cẩn thận, biết không?”
Lâm Vũ Chân khẽ nói: “Em không muốn nhìn thấy anh bị thương”
Lâm Vũ Chân nghĩ đến những vết sẹo trên người Giang Ninh lại đau lòng.
“Vợ à”
“Sao anh?”
“Cũng chỉ có em mới có thể gây tổn thương cho anh, em sẽ làm trái tim anh bị tổn thương sao?”
Lâm Vũ Chân lắc đầu: “Sẽ không đâu.
“Vậy tới buổi tối, anh có thể ôm em ngủ được không?”
Lúc đó có một chiếc xe màu đen đang đỗ cách nhà xưởng vùng ngoại ô mấy trăm mét, xe tắt máy, tắt đèn, giống như hòa vào trong bóng tối vậy.
“Không ngờ cô ta lại qua đêm ở nhà xưởng vùng ngoại ô này?”
Diệp Cưồng ngồi trên xe, trong mắt có chút sát khí, còn không nhịn được cười lạnh.
“Cấm địa Đông Hải gì chứ, tôi còn không phải tiến vào như chỗ không người sao? Cô ta ở lại vùng ngoại thành càng tốt, giết xong cũng dễ xử lý hơn!”
Gã xuống xe, lắc người một cái đã biến mất ở trong đêm tối.
Nhưng gã cũng không biết, con hổ là mình đã tiến vào lãnh địa của một đám sói!’