Lần này đến phiên Nhiếp Vân kỳ quái.
Có thể tu luyện tới Phong Vương hậu kỳ, tự nhiên không thể nào là kẻ ngu. Đã biết chiêu Liên Nguyệt kiếm này uy lực như thế, đối phương không thể nào không nhìn ra, lấy tay nghênh đón, chẳng lẽ không muốn tay?
Loại kỳ quái này còn không có kéo dài bao lâu, liền bị kinh ngạc thay thế.
Bàn tay của đối phương nhìn bình thường không có gì lạ, một cổ lực lượng cuồng triều vọt tới, tựa như sơn hồng tiết lưu, lôi đình đánh ra, mặc dù uy lực của Liên Nguyệt kiếm mạnh mẽ, nhưng cứng rắn đụng, vẫn không đở được, trực tiếp vỡ vụn.
– Cái gì?
Liên Nguyệt kiếm bị một chưởng của đối phương ngăn trở, Nhiếp Vân vội vàng lui về phía sau, dù vậy vẫn bị chưởng phong của hắn quét trúng, thiếu chút nữa bị thương.
– Vương cảnh viên mãn? Chẳng lẽ… Người này ẩn giấu thực lực?
Dừng thân hình lại, Nhiếp Vân hoảng sợ.
Một chưởng của thanh niên này, tuyệt không phải Phong Vương hậu kỳ có thể thi triển ra, còn mạnh hơn Phong Vương đỉnh phong, sợ rằng đã đạt tới Vương cảnh viên mãn!
Chẳng lẽ tiểu tử này cũng giống như mình, thực lực là ngụy trang, lực lượng chân thật đã đạt tới Vương cảnh viên mãn?
– Không đúng… Là trận pháp!
Loại nghi ngờ này chỉ lóe lên, Nhiếp Vân lập tức công tới, lông mày khẽ nhấc.
Thực lực của thanh niên này, hắn cũng không nhìn lầm, Phong Vương hậu kỳ, sở dĩ một chưởng có thể thi triển ra lực lượng Vương cảnh viên mãn, là bởi vì trận pháp!
Bốn người này hợp thành một trận pháp, mặc dù không biết danh xưng, lại có thể liên hiệp lực lượng của bốn người, tấn công bất kỳ một cái nào, đều tương đương đồng thời chiến đấu với bốn người, cho dù là hắn vội vàng nghênh chiến, cũng có chút không thể ra sức!
Không hổ là đệ tử thế lực lớn, phản ứng khá nhanh!
– Trận pháp thì thế nào! Phá cho ta!
Biết là trận pháp, Nhiếp Vân biết trễ nãi không được, một khi trận pháp khép lại, mình sẽ càng thêm thua thiệt, lui về sau một bước, thân thể phát lực, lần nữa vọt tới thanh niên này.
Vẫn là Liên Nguyệt kiếm, kiếm pháp như nước thủy triều, so với mới vừa rồi nhiều hơn mấy phần ác liệt, lại không vượt qua quá nhiều.
– Không biết sống chết…
Thấy hắn công kích một lần không có kết quả, còn dùng chiêu thứ hai, thanh niên cười lạnh, lại một chưởng vỗ tới.
Một chưởng này phối hợp càng thêm hoàn mỹ, uy lực lớn hơn, còn không có tiếp xúc kiếm chiêu, thì cho người một loại cảm giác hít thở không thông.
– Nếm thử cái này một chút!
Biết đối phương sẽ dùng chiêu này công kích, Nhiếp Vân cười hắc hắc, Liên Nguyệt kiếm đột nhiên biến hóa, bàn tay run lên, một cái ngọc phù chợt bay về phía một Phong Vương đỉnh phong.
Ầm!
Còn chưa tới bên cạnh, ngọc phù liền nổ tung, một bàn tay khổng lồ đột nhiên xuất hiện, vỗ tới thanh niên này.
Mới vừa rồi lấy được phù lục, Nhiếp Vân không có quý trọng chút nào, trực tiếp sử dụng ra.
Dù sao hắn có vài tấm, trước chém giết mấy người này giải quyết khốn cảnh lại nói!
Phù lục sinh ra bàn tay có lực lượng của Vương cảnh viên mãn, thẳng tắp rơi xuống, tên Vương cảnh đỉnh phong kia nằm mơ cũng không nghĩ tới Nhiếp Vân sẽ giương đông kích tây, trực tiếp ném ra phù lục cường đại như vậy, không có chút phòng bị nào, dưới tình thế cấp bách, vội vàng thoát khỏi trận pháp, cấp tốc lui về phía sau.
Đồng thời, một lồng khí phòng ngự xuất hiện ở trước mắt.
Thân là đệ tử thế lực lớn, thủ đoạn bảo vệ tánh mạng vẫn phải có.
– Trước chết một người rồi hãy nói!
Hắn vừa lui về phía sau, trận pháp lập tức phá vỡ, hết thảy đều ở trong kế hoạch của Nhiếp Vân, Liên Nguyệt kiếm nhẹ nhàng chuyển một cái, kiếm mang tựa như vượt qua Thiên Đạo, đâm tới thanh niên Phong Vương hậu kỳ.
Đại Diễn Thiên Cơ Kiếm thức thứ hai, Truy Tinh Trục Nhật!
Tốc độ vượt qua Thiên Đạo, mắt thường căn bản không cách nào phân biệt, thanh niên này mới từ trận pháp thối lui ra, còn chưa kịp phản ứng, cổ họng liền đau nhói.
– Ngươi…
Che cổ họng, con ngươi co rút, lúc này máu tươi mới phun ra ngoài.
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, trận pháp uy lực vô cùng, lại bị đối phương một chiêu phá vỡ, ngay cả nửa hô hấp cũng chưa tới.