Nguyên Mẫu Thiên Tôn nhìn Giang Nam, nhíu mày nói:
– Nếu thuộc hạ của Thanh Liên Tiên Tôn, Vô Cực Thiên Tôn tham gia cuộc chiến thì thế lực bên ngươi sẽ bị dánh không còn lại gì. Thiên Tôn nhẫn tâm vậy sao? Để thế lực của mình lịch kiếp?
Giang Nam lắc đầu, nói:
– Bản thân hạo kiếp này là sóng lớn xô bờ, giành một phần cơ hội sống cho mình trong Nguyên Mẫu Thiên Tôn. Không chỉ bọn họ phải giành mà người, ta cũng vậy. Thanh Liên, Đế Lân, Vô Cực, Đạo Không, Tịch Diệt đều phải tranh, khó nói ai sống sót cười đến cuối cùng.
Nguyên Mẫu Thiên Tôn nhìn thẳng mắt Giang Nam như muốn xuyên thấu qua con ngươi xem hiểu suy nghĩ thật lòng của hắn:
– Ngươi thật sự nhẫn tâm như thế? Để người thân, bằng hữu của mình lịch kiếp? Dù bọn họ kiếp diệt cũng không ra tay?
Chốc lát sau Nguyên Mẫu Thiên Tôn bỏ cuộc, con mắt Giang Nam không có chút tình cảm dao động, không thể nhìn ra suy nghĩ trong đầu hắn.
– Tịch Diệt Đạo Nhân cũng phải tranh?
– Đúng vậy! Tịch Diệt cũng phải tranh, tranh thủ khiến tịch diệt kiếp tiên đạo đến sớm, tranh thủ thu nhỏ uy lực kiếp số trước khi tịch diệt kiếp cuối cùng đến.
Giang Nam gật đầu, nói:
– Nếu tịch diệt kiếp cuối cùng quá mãnh liệt thì Tịch Diệt sẽ bị đại đạo tịch diệt đồng hóa, nên mới ham thích khiến thế lực dưới tay chúng ta công kích hắn. Càng nhiều người tử thương thì kiếp số đến càng mau, uy lực kiếp số nhỏ dần. Tịch Diệt cần khống chế uy lực kiếp số trong phạm vi chịu đựng của mình, để kiếp số không uy hiếp mạng sống bản thân.
Giang Nam, Nguyên Mẫu Thiên Tôn ngồi trong đạo điện nhìn chiến trường Vân Liên tiên triều.
Nguyên Mẫu Thiên Tôn khẽ thở dài:
– Vì cướp cơ thể Thần Mẫu Đạo Quân, e rằng Thiên Tôn khác sẽ không ngồi yên.
Trong hai vũ trụ thời đại tiên đạo, vũ trụ ma giới cũng diễn ra chiến đấu quy mô khổng lồ. Đó là Đinh Linh Đạo Mẫu giáo chủ, Phục Sá giáo chủ dẫn theo Đạo Quân, Thiên Quân dưới tay Thanh Liên Tiên Tôn, Đế Lân quyết đấu cùng Đạo Tạng Đạo Quân.
Đinh Linh Đạo Mẫu giáo chủ là cường giả thần toán, dùng trò lừa tụ tập hơn một trăm Đạo Quân Đạo Tôn vây công Đạo Tạng Đạo Quân rồi lại nhường, khiến một phần Tịch Diệt Đạo Quân mang theo cơ thể Thần Mẫu Đạo Quân chạy ra khỏi vòng vây trốn đến vũ trụ Tiên giới, công kích Vân Liên tiên triều.
Làm vậy một là chia sẻ áp lực, khiến thương vong phe mình không quá thảm. Thứ hai là kéo Vân Liên tiên triều xuống nước, suy yếu sức chiến đấu của Vân Liên tiên triều.
Lúc này Đạo Tạng Đạo Quân thống lĩnh đại quân người chăn nuôi, tịch diệt cự thú bị đánh tan tác, bị các Đạo Quân bao vẫy tiễu trừ. Chỉ có Đạo Tạng Đạo Quân dẫn theo một đội quân chạy thoát.
Dưới tay Đinh Linh Đạo Mẫu giáo chủ, Phục Sá giáo chủ cũng tử thương rất nhiều, vài Đạo Quân Đạo Tôn chết, nhưng thực lực tổng thể vẫn còn.
Ngoài ra có một thế lực khác là La Hầu La Ma Đế, Chung Thiên, Linh Nữ dẫn phe Đạo Quân điện, không đông người nhưng toàn là Thiên Quân, Đạo Quân Đạo Tôn, cũng thừa dịp nhổ cánh chim của Tịch Diệt Đạo Nhân, nuốt cương vực vũ trụ ma giới.
Vũ trụ ma giới đã đã bị đại chiến kéo dài trăm vạn năm phá hủy một nửa, còn lại các cương vực rất rộng lớn. Cường giả Đạo Quân điện nhập thể cần có chỗ đặt chân, Tiên giới bị Giang Nam, Nguyên Mẫu Thiên Tôn, Thanh Liên Tiên Tôn, Đế Lân chiếm cứ. Nên vũ trụ ma giới phải rơi vào tay Đạo Quân điện mới có căn cơ đối kháng cùng bọn họ.
Lần này ba phái hệ đối phó vây cánh Tịch Diệt Đạo Nhân, xuất động hơn hai trăm Đạo Quân. Đám người Đạo Tạng Đạo Quân không chống lại nổi, thua là chuyện đương nhiên.
Đạo Tạng Đạo Quân giỏi thần toán nên trốn thoát, còn những người khác chưa chắc chạy khỏi.
– Trọng Hòa đạo hữu, vây cánh của Tịch Diệt Đạo Nhân sắp bị trừ khử sạch, Thần Mẫu cũng sắp bị phá.
Ma giới, trong đại điện Đạo Quân quả vị.
Vô Cực Thiên Tôn lấy Vô Cực đạo trác ra, nói:
– Thần Mẫu không thể rơi tay người khác, nếu không Đạo Quân điện rất khó thắng. Ta không tiện ra tay, tránh cho bị người bắt bẽ, mấy tên xấu xa kia cười chê. Ngươi Trọng Hòa đạo hữu hãy mang theo đạo trác của ta đi, sử dụng nó cướp Thần Mẫu. Miễn có Thần Mẫu trong tay thì chúng ta sẽ chiến thắng.
Trọng Hòa Đạo Tôn khom người vâng dạ:
– Nếu Thiên Tôn khác cũng phái cường giả, pháp bảo Thiên Tôn ra e rằng ta không ngăn nổi.
Vô Cực Thiên Tôn cười nói:
– Ngươi cứ sử dụng đạo trác, không cần lo những chuyện khác.
Trọng Hòa Đạo Tôn lòng máy động, yên bụng:
– Thiên Phi Đạo Tôn sắp tự ra tay, khiến ta đại trận Thần Mẫu Đạo Quân đạo trác chỉ là làm bộ làm tịch!