Mặc dù Nhiếp Vân lấy đi toàn bộ thi thể, nhưng mới vừa rồi chém giết bốn người lưu lại huyết dịch, không có biện pháp thu thập, những người này lại không phải người ngu. Chỉ nhìn một cái liền đoán ra chuyện này thất thất bát bát.
– Mọi người cẩn thận, người giả vào đánh lén thực lực rất mạnh, động tác cũng rất nhanh!
– Bắt đầu từ bây giờ, bốn người chúng ta thời khắc ở cũng một chỗ, không nên tách ra, để cho đối phương có cơ hội thừa dịp!
– Mở ra trận pháp phòng ngự, phong tỏa bốn phía, ta cũng muốn nhìn một chút, rốt cuộc là người nào dám gây chuyện ở đội chấp pháp…
Mặc dù rung động, nhưng dù sao bốn người cũng là đệ tử thế lực lớn đi ra, rất nhanh thì tỉnh táo lại, an bài từng cái.
Việc cần nhất bây giờ không phải là tìm kiếm người xâm lăng, dù sao đối phương ở trong tối, bọn họ ở ngoài sáng, tìm kiếm khắp nơi chỉ sẽ trúng kế sách của đối phương, kích phá từng cái.
Vì an toàn, chỉ có mở ra trận pháp, chặt đứt đường lui của đối phương, sau đó bốn người liên thủ nghĩ biện pháp bức ra!
Làm như vậy mặc dù có chút bị động, để cho người ta cảm thấy mặt mũi mất hết, nhưng lại là biện pháp tốt nhất.
Ông!
Một trận đất rung núi chuyển, toàn bộ trận pháp phòng ngự mở ra, linh hồn lực của bốn người chậm chạp tìm kiếm.
Không giống bọn họ cảnh giác lo lắng, lúc này Nhiếp Vân đứng ở trong thế giới nạp vật nhìn một đống vật phẩm trước mắt, ánh mắt sáng lên.
Không hổ là đệ tử đại thế lực, tài sản quả nhiên phong phú, đan dược, linh thảo, Hỏa Thần Tệ… cả đống, sáng loáng có chút chói mắt.
Nhưng để cho hắn động tâm nhất không phải là cái này, mà là mấy món binh khí cùng phù lục trước mắt.
Tổng cộng sáu tấm phù lục, phía trên đều mang phong ấn cường đại, không cần nhìn cũng biết trong đó mang lực lượng cuồng bạo.
Những phù lục này giống những phù lục mà Tào Văn thả ra, một khi bóp vỡ, có thể trong nháy mắt thả ra chiêu số cường đại.
– Đáng tiếc, không có Hoàng cảnh…
Nhìn một vòng, Nhiếp Vân lắc đầu.
Hắn có Hoàng Ngự Giáp Phù mà Chí Hào tướng quân cho, biết phù lục Hoàng cảnh cường đại, mặc dù những phù lục này lợi hại, cũng chỉ tương đương một kích toàn lực của Vương cảnh viên mãn… Đạt tới Hoàng cảnh, còn không có!
Dù như vậy cũng rất cao hứng, sáu tấm phù lục, cộng thêm của Tào Văn là bảy, cho dù gặp phải nguy hiểm, cũng có thể ngăn cản một chút.
Ánh mắt rơi vào mấy món binh khí, Nhiếp Vân đưa tay chộp một cái, cầm tới một thanh trường kiếm.
– Thần binh Vương cảnh đỉnh phong… May mắn mới vừa rồi ta đánh lén tốc độ nhanh, nếu không, một khi cho bọn hắn kịp phản ứng, ai chết vào tay ai còn chưa nhất định!
Nhìn binh khí trong tay, Nhiếp Vân hưng phấn đồng thời cũng âm thầm may mắn.
Mấy món binh khí này, lại đều là thần binh Vương cảnh đỉnh phong, nếu như bốn thi thể trước mắt bất kỳ ai có thời gian lấy ra tấn công mình, sợ rằng kết cục sẽ nghịch chuyển!
Vương cảnh đỉnh phong, phối hợp một thanh binh khí Vương cảnh đỉnh phong, chân chính phát huy ra, sức chiến đấu tuyệt đối có thể tăng lên gấp bội!
– Luyện hóa!
Tinh thần động một cái, mấy giọt huyết dịch bay ra, bay về phía mấy món binh khí trước mắt, trong phút chốc hoàn toàn dung vào.
Ở bên ngoài, luyện hóa mấy món binh khí này, cho dù thực lực của hắn tăng lên không ít, cũng cần tốn hao thời gian, nhưng ở thế giới nạp vật, một tức cũng không cần, là có thể ung dung hoàn thành.
Hô!
Mấy món binh khí xuất hiện ở trước mặt, lăng không bay lượn, tản mát ra quang mang dịu dàng.
– Rất tốt, bây giờ nên một lưới bắt hết bốn cái còn lại!
Bàn tay nhẹ nhàng trảo một cái, dung nhập mấy món binh khí vào thân thể, trong ánh mắt Nhiếp Vân sát ý như nước thủy triều.