Ánh trăng chiếu xuyên qua khe cửa đang dần mở rộng, chiếu lên trên mặt hắn, lại trải ra đến toàn bộ khu vực cửa trước.
Trong tầm mắt mơ mơ hồ hồ của Kế Duyên, hoa cỏ trong nội viện đều lụi tàn, héo úa, bị lớp tuyết mỏng manh phủ lên. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời thì lập tức hiện ra rõ ràng.
Có vẻ như cảm nhận được nỗi lòng chủ nhân có chút không yên, Thanh Đằng Kiếm đang được đặt ở giường bay tới.
Lần này Tiên Kiếm không như thường ngày lẳng lặng treo sau lưng nữa, mà bay thẳng đến trước mặt của hắn.
Nhìn thấy Tiên Kiếm tới gần, Kế Duyên vô thức đưa tay phải ra bắt lấy.
“Ô…ô…n…g. . .”
Thanh Đằng Kiếm run nhẹ, trên vỏ kiếm cùng trên chuôi kiếm Thanh Đằng càng thêm xanh biếc ướt át. Tiên Kiếm sắc bén vô song, vừa thu nạp khí tức tươi mới của mùa xuân. Tân xuân sinh khí trên thân kiếm từng tia từng tia tràn ra, mong muốn nâng cao tinh thần của chủ nhân.
“Ba thước Thanh Phong, ẩn tàng sát cơ cũng thai nghén sinh cơ, giống như Âm Dương nối tiếp, quân cờ đen trắng. . .”
Kế Duyên cầm kiếm, đi vào trong nội viện, lòng bàn tay phải xoay chuyển một chút, mũi nhọn của vỏ kiếm chậm rãi rơi xuống phía dưới.
Ngay khi vỏ kiếm chạm vào một nhánh hoa không lá, tựa như mũi nhọn nhẹ nhàng chạm vào mặt nước, có một làn sóng gợn vô hình dập dờn nhẹ nhàng. Nhận một kích xuân sinh chi khí của Thanh Đằng Kiếm, nhành hoa này nhanh chóng trổ nhánh lên mầm non, ngắn ngủi mấy hơi thở đã nở ra ba nụ hoa, hiện ra dáng vẻ nụ hoa đang chớm nở.
“Vạn vật đều muốn vươn cao, ngay cả cành khô này cảm nhận được khí xuân cũng theo bản năng vươn cành đón xuân. Nhưng cái lạnh khủng khiếp khiến hoa không nở, đợi xuân đến mới là thời điểm tranh nhau khoe sắc. Bông hoa đẹp nhất phút chốc cũng khó tránh khỏi cảnh ‘phù dung sớm nở tối tàn’.”
Kế Duyên tự lẩm bẩm đất, trên mặt có một nụ cười tự giễu.
“Ta vẫn biết quá ít về thế giới này, không hiểu vì cớ gì lại hạ cờ, không biết dùng cái gì thành bàn cờ. . .”
Kế Duyên tự hỏi tự đáp, cũng coi là một loại cổ vũ bản thân. Trong mắt của không ít người, hắn cũng là cao nhân tiêu dao tự tại. Nhưng nào ai biết được, thật ra hắn cũng sợ hãi, cũng sẽ kinh sợ trước một vài chuyện, có lúc có thể nói, có khi cả lẩm bẩm cũng không dám.
Đối với thế giới bên ngoài Đại Trinh, thật ra Kế Duyên sớm đã muốn đi dạo một chút, nhưng ngoại trừ việc hắn còn chưa tìm thấy manh mối của Nhân Đạo Đại Trinh, chưa chắc không có sợ hãi đối với những thứ chưa biết ở trong đó.
‘Giống như kiếp trước, khi còn bé chí cao ngất, càng lớn lên càng trải qua sự tàn khốc của cuộc đời, càng mất đi ý chí, sao mà giống nhau đến thế!’
Hiện giờ quốc vận của Đại Trinh đang gần sáng tỏ, mà đạo hạnh của Kế Duyên dù chưa phải là vô thượng Chân Tiên, nhưng sau mười mấy năm tu hành, pháp lực tuy chưa mạnh, nhưng một vài thần thông dị thuật độc nhất cũng bắt đầu hiển hiện sự bất phàm, lại có Thanh Đằng Kiếm ở bên, năng lực của hắn không hề yếu.
‘Đổi cách suy nghĩ khác, đừng đặt áp lực quá lớn, không cần tìm hiểu quá nhiều, ra ngoài dạo một chút, hiểu biết các giới sơn hà tráng lệ khắp nơi cũng tốt!’
Nghĩ vậy, Kế Duyên lại nở nụ cười, đúng lúc đó nghe được tiếng động từ phía sau truyền tới. Hắn ngẩng đầu nhìn lại, bắt gặp Quan Hòa đẩy cửa bước ra, trong gian phòng của Thượng Y Y cũng có tiếng động.
Lúc đầu Kế Duyên muốn hỏi một tiếng “Sao ngươi chưa nghỉ ngơi”, nhưng chưa mở miệng, hắn bỗng phát hiện sắc trời đã tảng sáng, lại có âm thanh gà gáy từ phương xa truyền đến, chẳng biết từ bao giờ đã qua một đêm.
Nhìn thấy Kế Duyên cầm trong tay trường kiếm đứng ở trong viện, Quan Hòa vội vàng chắp tay hành lễ.
“Xin chào Kế tiên sinh!”
“Chào buổi sáng!”
Kế Duyên nhìn cậu, nhẹ gật đầu rồi trở về phòng. Đứa nhỏ này rốt cuộc đã trưởng thành, hiểu lễ hơn nhiều so với lúc còn bé.
Nhìn thấy Kế Duyên rời đi, cửa phòng cũng đóng lại, Quan Hòa lúc này mới mang theo vẻ hiếu kì đi vào trong nội viện.
“Sư huynh, huynh làm gì vậy?”
Thanh âm của Thượng Y Y từ phía sau truyền đến, Quan Hòa cũng không quay đầu lại.
“Mau tới đây xem, ở đây có một bông hoa sắp nở.”
Thượng Y Y nghe vậy cũng đến gần mấy bước, quả nhiên thấy trước mặt của Quan Hòa có một nhánh hoa có rất nhiều lá tươi tốt, còn cả nụ hoa đang phồng lên.
Loại tình huống này tại Ngọc Hoài Thánh Cảnh không tính là kỳ lạ, dù sao hoàn cảnh nơi đó cũng khác biệt, nhưng ở nơi này, mà đây cũng không phải là loài hoa nở vào đông, xuất hiện loại tình huống này chỉ có thể là do có người đã thi pháp.
“Kế tiên sinh làm.”
Quan Hòa giải thích một câu.
“À.”
Dù sao đạo hạnh và cảnh giới của hai người đều không đủ, sau khi nhìn một chút cũng không để ý nữa. Nếu như có cao nhân của Ngọc Hoài Sơn ở đây, có lẽ bọn họ sẽ phát hiện hoa này không phải trải qua mộc linh thúc đẩy sinh trưởng, mà là sinh trưởng một cách tự nhiên, thấm nhuần xuân khí mà biến thành.
Đồng thời xuân khí này không phải tân xuân vân khí giản đơn rơi xuống, là thanh xuân chi ý từ Thanh Đằng Kiếm tạo ra. Đó là thứ được Kế Duyên ngộ ra trong một đêm, so với điềm lành trong đêm ở Tấn Vương Phủ lại có khác biệt cực lớn.
Sau khi ăn điểm tâm sáng xong, hắn cáo biệt với đám Ngụy Vô Úy rồi rời đi, rõ ràng lúc hắn có mặt, toàn bộ Ngụy phủ từ phàm nhân đến người tu tiên đều rất cẩn trọng. Thật ra hắn không quan tâm có được một năm hoàn hảo hay không, trải nghiệm một chút là được, xong thì cáo từ rời đi.
Đây là một ngày nắng ấm giữa mùa đông. Khi mặt trời lên đến độ cao nhất định, ánh sáng chiếu xạ đến khắp ngõ ngách của Ngụy phủ.
Kế Duyên đi rồi, chốc lát sau liền có hai hạ nhân của Ngụy phủ tới quét dọn phòng cho khách.
“Ấy ấy, mau nhìn này, gốc tường vy sắp nở hoa rồi!”
“Ồ! Thật à!”
Hai người đang xách theo thùng gỗ, khăn vải đi ra hành lang, tiến lại gần quan sát một cây hoa trong hoa viên. Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, nụ hoa căng nở tràn đầy, dĩ nhiên sắp nở rộ rồi.