Dương Khánh khẽ lẩm bẩm, ánh mắt chớp lóe không ngừng.
Đang lúc này, thanh âm của Thanh Cúc ở phía sau vang lên:
– Phủ chủ, tiểu thư cùng Miêu Nghị tới.
Ủa? Dương Khánh quay đầu nhìn lại, cau mày nói:
– Vì sao bọn chúng lại cùng đi?
Y khẽ giơ tay lên ra hiệu cho vào, sau đó trở lại chỗ ngồi.
Chỉ chốc lát sau, Tần Vi Vi cùng Miêu Nghị cùng nhau tiến vào. Hai người cùng nhau bái kiến phủ chủ.
Ánh mắt Dương Khánh đảo qua trên mặt hai người, rõ ràng phát hiện bộ dáng Miêu Nghị có vẻ rất khẩn trương, thậm chí lấm la lấm lét, nhất thời sinh lòng hồ nghi.
– Ha ha, Miêu Nghị, chúng ta đã có thật nhiều năm chưa từng gặp mặt rồi.
Ánh mắt Dương Khánh quét một vòng qua hai người:
– Vì sao hai người các ngươi cùng đi như vậy, có chuyện gì sao?
Tần Vi Vi không có lên tiếng, hơi nghiêng đầu liếc mắt Miêu Nghị.
Trên trán Miêu Nghị bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, hắn tới đây là cầu hôn với Dương Khánh. Mặc dù trước đã có chuẩn bị tâm tư, nhưng sau khi gặp mặt trực tiếp Dương Khánh mới phát hiện áp lực lớn hơn tưởng tượng rất nhiều, khiến cho hắn muốn chạy trốn ngay tức khắc.
Nhưng đã tới đây, hắn không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lấy ra một chiếc hộp lễ vật buộc hoa hồng vô cùng xinh đẹp từ trong nhẫn trữ vật, dâng lên hai tay:
– Đây là một chút tâm ý tặng phủ chủ.
Cái gì gọi là một chút tâm ý? Tần Vi Vi khẽ cắn cắn môi, đây rõ ràng là sính lễ cầu hôn, còn là ta chuẩn bị cho ngươi… Đáng tiếc loại chuyện như vậy nàng lại không thể nói thay cho Miêu Nghị.
Bởi vì Tần Vi Vi đã nói trước, chuẩn bị chơi trò hữu danh vô thực, tự nhiên không thể để cho Miêu Nghị chỉ ‘giúp nàng một tay’ phải chuẩn bị sính lễ.
– Lễ vật gì mà hoa lệ như vậy?
Dương Khánh cười ha hả, giơ tay lên, Thanh Cúc bên cạnh cười tủm tỉm đi tới, nhận lễ vật Miêu Nghị trong tay mang trở về.
Miêu Nghị có thể nói là mồ hôi chảy ướt lưng, cúi đầu xuống, giọng lí nhí như muỗi kêu:
– Là sính lễ, thuộc hạ muốn cầu… cầu hôn với phủ chủ, muốn cưới Tần Vi Vi.
Thanh âm này nhỏ cơ hồ làm cho người ta không nghe được, thật may là mọi người đều không phải là người bình thường, thính giác không giống bình thường.
Tần Vi Vi hung hăng trợn mắt nhìn hắn một cái, có ai cầu hôn nhỏ như ngươi hay không, sao không đi ăn trộm?!
Bất quá nàng cũng bắt đầu cảm thấy khẩn trương theo.
Sính lễ? Cầu hôn? Cưới Tần Vi Vi???
Trong đình trong nháy mắt trở nên rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thỉnh thoảng thổi tới vù vù, bên ngoài trời xanh mây trắng.
Nụ cười trên mặt Dương Khánh lập tức ngưng đọng lại, nụ cười trên mặt Thanh Cúc cũng cứng lại, tay đưa hộp lễ vật tới trước mặt Dương Khánh ngừng lại giữa chừng. Ánh mắt ba người đồng loạt nhìn chằm chằm vào đóa hoa hồng bên trên hộp lễ vật, thì ra là sính lễ, chẳng trách nào trang trí như vậy, cả ba người đều chấn động.
Dương Khánh dần dần định thần lại, thình lình nhìn chằm chằm Tần Vi Vi với ánh mắt hết sức lạnh lùng, vẻ tức giận lóe lên trong mắt. Bằng vào đầu óc của y không khó đoán ra, nếu Tần Vi Vi có thể xuất hiện cùng Miêu Nghị ở nơi này, rất hiển nhiên là đã biết trước. Chuyện lớn như vậy mà nàng không thông báo với kẻ làm cha như mình, thật sự là quá đáng!
Tần Vi Vi cũng mặt đỏ tới mang tai, dần dần cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt của nghĩa phụ.
Dương Khánh đột nhiên vỗ bàn đứng bật dậy, khiến cho tất cả mọi người phục hồi tinh thần lại. Thanh Mai Thanh Cúc nhanh chóng nhìn về phía hai người, Miêu Nghị cúi đầu thấp hơn, Tần Vi Vi ngược lại ngẩng đầu lên, dũng cảm nhìn thẳng vào mắt Dương Khánh không nhường bước chút nào.